Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 125

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sát khí lập tức ngập tràn, tuyết rơi giữa đất trời dường như đều bị sát ý đẩy dạt ra, nhiệt độ xung quanh

dường như chợt giảm xuống, các quân sĩ trong trung quân cánh trái run

lên, căng thẳng cầm chuôi đao, lại không biết có nên rút ra hay không.

Công Tôn Minh sắc mặt trắng bệch, trong lòng kêu to một tiếng mạng ta hỏng rồi, nhắm mắt chờ chết.

Trong lúc ông ta cho rằng mình lập tức sẽ bị Lâu Dự chém chết giữa đại

quân, Lâu Dự lại chậm rãi ghìm ngựa xoay người, đưa tay che miệng, hai

vai rung lên, một ngụm máu từ khóe miệng chảy ra, chậm rãi len qua kẽ

tay, từ từ chảy theo cánh tay xuống cổ tay áo màu đen.

Chàng dùng sức che miệng, cưỡng chế đè lại máu tươi không ngừng phun ra, chậm rãi nhai nát nỗi đau khổ không gì sánh được, sau đó nhắm mắt lại

nuốt vào cùng máu tươi.

Sát khí thu hết, trong ánh mắt của vạn người, Lâu Dự một người một ngựa

cô độc xoay người, chậm rãi rời đi, chỉ để lại một bóng lưng lộ rõ sự

đau buồn tịch liêu nặng nề như tảng băng vạn năm không tan được.

Công Tôn Minh mở mắt ra, thở dài một hơi sau khi tưởng chết mà lại sống, lại có chút không rõ nguyên do nhìn bóng lưng cô đơn trống trải đó. Vốn cho rằng mình sẽ trở thành con tốt thí của thái tử, tế phẩm trong cơn

giận của Lâu Dự, không ngờ vị thế tử Lăng Nam vương luôn luôn có tiếng

lạnh lùng vô tình này lại không động thủ.

Ánh mắt nhìn về phía Lâu Dự liền có thêm một chút gì đó không rõ ý

nghĩa, một lúc lâu sau Công Tôn Minh thở dài một tiếng, chán nản kéo

cương ngựa, hạ lệnh: "Đi thôi, tiếp tục tiến đến Phượng Đài".

Đại quân cánh trái như một người khổng lồ nặng nề một lần nữa nhấc chân, lại thong thả mà yếu ớt. Mấy vạn tướng sĩ như một đám bại quân, bối rối bất an, mềm yếu rời rạc.

Công Tôn Minh cũng không có tâm tư chỉnh đốn, cứ thế chậm rãi đi tới. Dù sao Phượng Đài cũng không cần mình phải đánh. Ánh mắt ông ta ngỡ ngàng

nhìn sâu vào trong màn tuyết bay múa. Bóng lưng đau buồn cô liêu nọ đã

biến mất, lại như một chiếc bàn ủi nóng bỏng in dấu xèo xèo trong lòng

ông ta.

Công Tôn Minh cười cười tự giễu, lẩm bẩm một mình, giọng nói đậm vẻ chua chát: "Không ngờ ta lại quên ta cũng là một quân nhân".

***

Chân núi Lộc bên ngoài thị trấn Sa Loan.

Bông tuyết nhỏ mà dày, tầng tầng lớp lớp bay xuống. Chiến giáp màu đen

của quân Lương, quân phục màu xanh da trời của quân Sóc, tinh kì đỏ

tươi, xác chết máu thịt lẫn lộn, tất cả dần bị phủ kín bằng một lớp

tuyết trắng.

Dãy núi liên miên trống trải không có bóng người, trên con dốc phủ thảm

cỏ xơ xác trắng bệch vì giá lạnh chỉ có một cánh chim ưng cô đơn lượn

vòng phát ra tiếng kêu đau buồn thê lương.

Nơi này là một Tu La trường mới, chôn vùi tính mạng hàng vạn tướng sĩ.

Vô số quân hồn lượn lờ trên không, ngay cả ánh nắng cũng không nỡ chiếu

xuống.

Máu tươi chảy thành sông lúc này cũng đã đông thành băng máu, đỏ tươi chói mắt, như lưỡi đao mũi kiếm đâm vào trong lòng.

Trong đống thi thể lạnh lẽo âm trầm, một bóng người màu đen bò trên mặt

đất, yên lặng mà cố chấp lay những xác chết đã cứng đờ như sắt.

Máu tươi đóng băng làm các xác chết đều dính vào nhau. Lâu Dự ra sức tìm các tướng sĩ trong núi xác biển máu, tách từng thi thể ra, lau sạch

băng tuyết trên mặt họ, vuốt những đôi mắt còn chưa nhắm lại, đặt thành

tư thế ngủ yên.

Giáp sắt đông cứng sắc bén như dao cắt ra vô số vết thương trên tay

chàng, chàng vẫn quỳ dưới đất dường như không biết đau đớn, gần như điên cuồng chôn mình trong đống xác chết, lặp đi lặp lại một số động tác mà

không biết mệt.

Chàng đã ở đây một ngày một đêm, lôi ra vô số thi thể, đầu tóc rối bù,

hai tay đầy rẫy vết thương, tia máu trong mắt đỏ rực như sắp chảy máu.

Chàng phải đưa những quân hồn uổng mạng này về, vượt qua sông Thú đục ngầu, mang về đến quê cha đất tổ.

Phía sau có tiếng vó ngựa vang lên, một đội kị binh màu đen xuất hiện

dưới chân núi Lộc. Hầu Hành Tiễn đi đầu nhìn người trong đống xác chết

kia, trong mắt là sự đau thương không thể nào che giấu.

Thành Phượng Đài đã đánh hạ, nhưng tướng quân của bọn họ vẫn không về.

Hầu Hành Tiễn mang mấy trăm kị binh hứng gió đội tuyết đi tìm mà không

thấy tung tích, đang sốt ruột vạn phần lại được biết chuyện xảy ra tại

đại quân cánh trái, hắn không chút do dự quay đầu ngựa lại chạy thẳng

đến Sa Loan.

Quả nhiên thế tử ở chỗ này.

Hầu Hành Tiễn gắng gượng đè nén nỗi kích động khóc rống xuống, nhảy

xuống ngựa đi đến núi xác, bắt đầu lặng lẽ lật xem các xác chết. Giống

như Lâu Dự, tìm được thi thể tướng sĩ Hắc Vân kị chết trận, hắn gạt hết

băng tuyết trên mặt họ, vuốt mắt cho ai chưa nhắm mắt, tìm về tứ chi đứt lìa, đặt thành tư thế ngủ.

Hơn trăm kị binh phía sau hắn cũng tới tấp xuống ngựa, không nói câu nào gia nhập đội ngũ tìm kiếm thi thể.

Tiếng vó ngựa không ngừng vang lên, trung lang tướng tiên phong doanh Lỗ Chí Túc đến, trung lang tướng bộ binh doanh La Chiêu đến, trung lang

tướng tên nỏ doanh Lữ Nam Cung đến, thị trung lang Ngô Quán đến...

Vô số cựu bộ Hắc Vân kị được biết tin tức, từ doanh trại của từng người

thúc ngựa chạy ra, chạy tới Sa Loan, lẳng lặng cùng với chủ soái của bọn họ thành kính khâm liệm thi thể các chiến hữu của họ.

Không có ngôn ngữ, không có nước mắt, chỉ có từng khuôn mặt cương nghị và vô số đôi tay run rẩy.

Đã tìm được Tống Bách Lý, đã tìm được Lưu Chinh, đã tìm được Triệu Vô

Cực... Lâu Dự nhẹ nhàng ôm bọn họ vào lòng như đang ôm đồng đội khải

hoàn mà về, dường như muốn dùng nhiệt độ cơ thể để sưởi ấm cho những

thân hình bị hủy hoại đã đông cứng trắng bệch.

Cách đó không xa, Truy Phong đứng bên xác đại Hồng, thận trọng cọ vào chóp mũi lạnh buốt của nó, đau buồn hí khẽ.

Các tướng sĩ Hắc Vân kị chặt cành thông xếp thành một đài cao rộng rãi, lần lượt đặt thi thể các đồng đội của mình lên đó.

Hầu Hành Tiễn giơ đuốc đứng phía trước nhất, im lặng nhìn thế tử một

cái, hít sâu một hơi, cắn răng châm lửa đốt cành thông trên đài cao.

Nhựa thông gặp lửa là cháy, ngọn lửa hừng hực đốt cháy đỏ rực nửa bầu

trời, lại không đốt nổi sự lạnh lẽo và nặng nề dưới chân núi Lộc. Các

tướng sĩ Hắc Vân kị đã hi sinh đang lẳng lặng nằm đó, vô số khuôn mặt

trẻ trung hoặc già dặn dần dần biến mất trong ánh lửa.

Các tướng sĩ Hắc Vân kị nghiêm nghị xếp hàng đứng trước đống lửa, lặng

lẽ bỏ mũ sắt xuống, nước mắt cuối cùng cũng rơi, có người bắt đầu nghẹn

ngào kìm nén.

Hầu Hành Tiễn đưa tay lau nước mắt trên mặt, đột nhiên cao giọng hát vang

"Núi cao chi lắm

Trời xanh chi lắm

Gió vi vu hề, sông Dịch lạnh tê..."

Âm thanh sang sảng của Lỗ Chí Túc hòa theo: "Hồn hề... về thôi..."

Âm thanh khàn khàn của Lữ Nam Cung cũng vang lên: "Chớ mải... tha hương..."

Vô số âm thanh chậm rãi vang lên trong gió tuyết đầy trời, dưới chân núi chôn vùi vô số huynh đệ, tiếng ca bi tráng mà đau xót.

"Thân đã chết rồi, quy táng Sơn Dương. Núi cao chi lắm, trời xanh chi

lắm. Núi có gỗ hề, quốc có vong. Hồn hề trở về, nhìn ngắm non sông.

Thân đã đi rồi, quy táng sông sâu. Sinh là mê mải, chết cũng mịt mờ. Chỗ nào vui hề, chỗ nào bi. Hồn hề trở về, chớ mải tha hương.

Thân đã mất rồi, quy táng Nam Chiêm. Gió sao hiu hắt, nước sao thê

lương. Trời là nhà hề, đất là giường. Hồn hề trở về, nước nhà đợi trông.

Thân đã diệt rồi, quy táng tứ phương. Xuân cũng xanh xanh, thu cũng vàng vàng. Hết can qua hề, đao kiếm cất. Hồn hề trở về, phù hộ tộc nhân".

Mấy vạn tướng sĩ Hắc Vân kị hát vang bài chiêu hồn để tiễn đưa các anh

em đồng đội của họ, âm thanh mang nước mắt, lời lẽ đẫm máu đào. Tiếng

hát vang vọng trên dốc cỏ trống trải tịch liêu, ngay cả mặt trời dường

như cũng không nỡ nghe, trốn ra sau những đám mây.

Lâu Dự nhắm mắt một lúc lâu rồi chậm rãi mở ra, cúi đầu nhìn thứ đang

nắm chặt trong lòng bàn tay, chính là thanh Li Quang mà Loan Loan bao

giờ cũng luôn mang theo người.

Chàng nắm quá chặt, chặt đến nỗi lưỡi đao sắc bén vô cùng cắt vào bàn tay, máu tươi chảy xuống ròng ròng.

Lật khắp tất cả các thi thể đều không tìm được Loan Loan, trái tim đã

đau đến tê liệt của chàng chợt lóe lên một tia hi vọng. Có lẽ cô ấy

không chết, không, nhất định cô ấy không chết.

Nhưng, Loan Loan, giờ này em đang ở đâu?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...