Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong Hắc Vân kị, chiến mã bao giờ cũng có vị trí rất quan trọng.

Đối với một đội quân lấy kị binh làm chủ thì chất lượng của chiến mã thậm

chí quyết định trực tiếp đến sống chết của các tướng sĩ. Vì vậy người

chăn ngựa của Hắc Vân kị không hề dễ làm chút nào, cũng vẫn phải có hàm

lượng kĩ thuật nhất định.

Là một bật mã ôn, ngoài luyện cung tên

Loan Loan còn phải nuôi ngựa. Chuồng ngựa cách xa quân doanh của tướng

sĩ, hẻo lánh vắng lặng, sau khi dọa chạy những người chăn ngựa khác,

chuồng ngựa này càng thêm vắng lặng. Bình thường ngoài người đưa cơm,

ngay cả một bóng người cũng không thấy.

May mà cô bé lớn lên

trong thảo nguyên hoang mạc, từ nhỏ đã làm bạn với ngựa và dã thú nên

cũng không cảm thấy cô quạnh, ngược lại còn cảm thấy chung sống với đàn

ngựa còn thoải mái hơn chung sống với những người khác.

Vốn Loan

Loan đã ít lời, lúc Dung Diễn còn sống thì còn dạy cô bé đọc sách nói

chuyện, sau khi Dung Diễn chết Loan Loan một mình qua lại trên đại mạc,

đã hơn một năm chưa nói chuyện với ai nên ăn nói rất không lưu loát, dần dà cũng như một quả bầu kín miệng, cả ngày không nói chuyện bao giờ.

Vì vậy mặc dù Loan Loan tác phong ngang tàng, tính khí bất hảo, nhưng chỉ

ồn ào trong phạm vi nhỏ của chuồng ngựa, được cái ít nói ít cười, người

không phạm ta ta không phạm người, rất ít khi chủ động rước lấy họa nên

cũng coi như an ổn ở chuồng ngựa, cũng khiến Lưu Chinh có thể thở phào

nhẹ nhõm.

Hôm đó trời nắng đẹp, Loan Loan từ tên nỏ doanh về, xoa cánh tay đau nhức, ôm cỏ khô cho đám ngựa ăn, ném một cái đùi gà cho

tiểu Hắc đang ngủ dưới mái hiên, sau đó xách thùng nước định đến bờ sông lấy mấy thùng nước. Thời tiết hôm nay rất đẹp, cô bé định tắm cho đám

đại Hồng một cái.

Đại doanh của Hắc Vân kị đóng quân ngoài thành

Lương Châu, nguồn nước gần nhất chính là sông hộ thành của Lương Châu.

Con sông hộ thành này chảy vòng quanh thành, uốn lượn hơn mười dặm, đổ

vào sông Thú, đoạn hợp lưu như cành cây trải rộng, có rất nhiều nhánh

sông.

Nơi Loan Loan định đến lấy nước là một trong những nhánh

sông của sông hộ thành, bên cạnh chính là doanh trại lính mới. Lúc này

doanh trại lính mới đã kết thúc một ngày huấn luyện, các tân binh như

một đàn sói con tràn đầy sức sống, ồn ào náo động trong doanh trại.

Dưới sông có mấy tân binh đang tắm, nửa người trên để trần, lộ ra cơ bắp khỏe mạnh.

Loan Loan không thèm nhìn họ, thả thùng xuống sông lấy đầy thùng nước, hai

tay kéo thùng, dùng hết sức mạnh xách về, trong lòng thầm mắng mình quá

tham, lại chọn chiếc thùng lớn nhất, nặng chết đi được.

"Này,

thằng nhọ kia, mang quần áo để trên bờ đến đây!" Tên lính mới dưới sông

lớn tiếng kêu lên, kèm theo là tiếng cười đùa của những người khác.

"Gầy như que củi, thế mà nó cũng vào được Hắc Vân kị?"

"Nghe nói là một mã phu".

"Hai tay không có nửa cân sức mạnh, gió thổi qua là ngã, cũng chỉ có thể làm mã phu, chẳng lẽ còn có thể ra trận giết giặc?"

"Ngươi đoán xem nó đã mọc đủ lông chưa? Ta nghĩ là chưa, cái loại lông tơ này ở lại đây chỉ tổ tốn lương thực".

Lời nói thô tục làm cả đám người cười to.

Loan Loan làm như không nghe thấy, cúi đầu, vẫn kéo thùng nước đi thẳng.

Các tân binh bị thái độ xem thường của Loan Loan chọc giận, hét lớn: "Củ

súng, cột nhà cháy, đại gia đang gọi ngươi đáy, dám làm bộ không nghe

thấy à? Đứng lại cho ta!"

Loan Loan cúi đầu phớt lờ, vẫn cắm đầu

kéo thùng nước đi. Đột nhiên tiếng xé gió vù vù lao tới trước mặt, một

quả cầu dùng để đá cầu từ xa xa bay thẳng tới với tốc độ cực nhanh.

Loan Loan bất ngờ không phòng bị kịp, bị quả cầu đập thẳng vào giữa mặt, cả

người bị đập ngã xuống đất. Ào một tiếng, cô bé buông tay ra, thùng nước đổ ra, nước chảy khắp mặt đất.

Tiếng cười đùa vang lên khắp nơi, các tân binh đang tắm dưới sông thấy có chuyện ồn ào đều lấy lại tinh

thần, tới tấp lội lên bờ, không kịp mặc áo mà chỉ mặc mỗi một chiếc quần lót đã xúm đến xem.

Một người đàn ông cao to cơ bắp dẫn đầu đi

tới, chậm rãi nhặt quả cầu lên, ngoài cười nhưng trong không cười: "Lỡ

tay, chớ trách".

Các binh sĩ bên cạnh phát ra tiếng cười không có ý tốt.

Đối với tên mã phu vẫn thường nghe nói này, đám lính mới cực kì không phục

và ghen ghét. Mỗi người bọn họ đều phải dựa vào sức mạnh để vượt qua rất nhiều quan ải mới có thể vào Hắc Vân kị, còn tiểu quỷ này lại không

trải qua bất cứ một cuộc sát hạch nào, được Lâu tướng quân đặc cách cho

nhập ngũ, còn chỉ định xạ thủ tốt nhất của tên nỏ doanh làm giáo đầu cho nó. Như vậy còn không phải là quá đáng, quá đáng nhất là không ngờ Lâu

tướng quân lại tự tay chỉ điểm nó về tiễn thuật.

Trong lòng các

tân binh, Lâu Dự không khác gì một vị thần. Trong số bọn họ có ai may

mắn được Lâu tướng quân ưu ái, tay cầm tay dạy bắn tên?

Không có!

Thế tiểu quỷ này dựa vào cái gì lại được ưu ái như vậy?

Mang tâm tình ghen tị này, các tân binh nhìn Loan Loan rất không vừa mắt.

Bình thường bận rộn luyện tập, không rảnh đến chuồng ngựa đập phá, hôm

nay tự tiểu quỷ này mò đến cửa, bọn họ đâu chịu buông tha? Hơn mười

người lập tức đi tới, vây kín Loan Loan đang nằm dưới đất.

Máu

mũi chảy dài, Loan Loan nhịn đau, hít sâu một hơi, chậm rãi đứng lên.

Việc đầu tiên sau khi đứng lên là sờ sờ mũi, may mà không gãy. Loan Loan yên tâm, tiện tay lau mặt, lại không cẩn thận lau máu mũi đầy mặt, trên da mặt đen như than dính đầy máu, thoạt nhìn hơi dữ tợn.

"Bóng

ngươi ném?" Loan Loan lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông cao lớn đó,

ánh mắt sắc bén. Nhưng vì mũi bị quả cầu đập rách nên tiếng nói hơi rè

rè, khí thế bị giảm bớt một chút.

Gã cao lớn cúi đầu nhìn Loan

Loan chỉ đứng đến vai mình, hắn nở một nụ cười khiêu khích đầy khinh

miệt: "Là ta đấy, có sao không?"

"Quên chưa nói với ngươi, tiểu

gia chưa bao giờ biết chữ nhẫn viết thế nào". Loan Loan nhìn chằm chằm

đối phương, giọng nói như băng, còn chưa nói xong đã tung người nhảy

lên.

Gã cao lớn chỉ thấy hoa mắt, vài tiếng bốp bốp vang lên, má

đau nóng rát, bị Loan Loan cho mấy cái bạt tai. Đến lúc đầu óc hắn hết

choáng váng, Loan Loan đã ung dung lui về chỗ cũ, ngay cả bụi đất cũng

không hề bay lên, dường như cô bé hoàn toàn chưa hề di chuyển khỏi chỗ

đó.

"Mày dám đánh lén tao?" Gã cao lớn lấy lại tinh thần, che má

nóng rát như lửa đốt, không nén được giận dữ lao tới: "Tao phải giết

mày!"

Loan Loan nhẹ nhàng lướt qua bên cạnh, đưa chân ra móc làm

gã cao lớn vướng chân ngã sấp mặt với tư thế rất bất nhã. Hắn đang định

đứng lên, Loan Loan đang đứng chống nạnh với vẻ mặt đắc ý lại đạp một

cước vào sau lưng hắn. Gã cao lớn lại ngã sấp lần nữa, đất dính đầy mặt.

Liên tục bị trúng đòn ngoài dự liệu, gã cao lớn nhổ đất cát trong miệng ra,

chật vật bò dậy, tức giận hô to: "Thằng nhọ này giỏi lắm, các ngươi còn

đứng đó làm gì? Đánh cho ta!"

Bị hai đòn của Loan Loan làm sững

sờ, các tân binh như bừng tỉnh mộng, lập tức tràn lên, không có thứ tự,

không có chiến thuật, quyền cước như mưa tới tấp đập xuống.

Ít

không chống được nhiều, tía đã nói phải biết thời biết thế. Vừa nhìn

thấy cục diện này, Loan Loan lập tức nhụt chí, gắng gượng ngăn cản mấy

chiêu nhưng nhân số của đối phương quá nhiều, bảo vệ được đầu không bảo

vệ nổi chân, chỉ chốc lát sau đã trúng mấy cú đấm mạnh, đành phải nhắm

mắt lại để mặc đám lính mới đấm đá, mãi mới tìm được một khe hở thoát ra khỏi vòng vây rồi chật vật chạy trối chết.

"Đuổi theo, đừng để thằng nhọ đó chạy mất".

"Các ngươi sang bên kia, các ngươi sang bên này, binh chia ba đường bao vây

nó lại". Gã cao lớn lập tức ứng dụng chiến thuật mới học mấy ngày hôm

trước, chỉ huy các tân binh hợp tung liên hoành bao vây Loan Loan.

"Con bà nó, lấy nhiều đánh ít, không có một chút tiết tháo nào". Loan Loan

vừa oán thầm vừa chạy trốn. Những việc khác thì không ra sao, nhưng công phu chạy trối chết của Loan Loan lại là hạng nhất. Tiêu dao bộ được

dùng đến, ngay cả Lâu Dự cũng phải giơ ngón tay cái lên khen ngợi.

Lúc này bị một đám trai tráng khỏe mạnh đuổi bắt, ưu thế của khinh công

được phát huy đầy đủ. Chỉ thấy cô bé tránh sang đông, vòng sang tây, lúc thì chạy trên nóc nhà, lúc thì nhảy lên cây to, dẫn một đám lính mới

chạy mấy vòng quanh đống cỏ khô, thỉnh thoảng lại quay lại đánh lén mấy

người đuổi theo gần nhất, hai tay không hề nghỉ ngơi.

Rơm, đá, cành cây, phân ngựa... Vớ được thứ gì ném thứ đó.

Sau khi liên tục bị ném trúng mấy cục phân ngựa, các tân binh đã hiểu gã

đang chạy trốn này xảo quyệt như ma, trơn như chạch nên không dám đuổi

theo quá gần nữa. Còn có người mang túi lưới và câu liêm tới tìm cách

bắt Loan Loan lại.

Lần này Loan Loan khó khăn hơn nhiều, đành

phải cố gắng chạy nhảy, tìm những lối đi khó ngờ nhất. Cô bé chui vào

cửa sổ bên này doanh trại, lại chui ra cửa sổ bên kia, lúc thì chui vào

lều bạt, lúc thì nhảy lên cột cờ, một hồi sau đã chạy khắp tất cả các

trại trong tân binh doanh khiến ngày càng nhiều lính mới vừa chửi bới

vừa cầm chổi và túi lưới đuổi theo.

Nhất thời cả tân binh doanh huyên náo vô cùng, cực kì hỗn loạn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...