Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 178

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bông tuyết mịn bay lãng đãng khắp trời che khuất ánh mắt của mọi người, xung quanh tĩnh mịch chỉ còn có tiếng gió vi vu.

Một chiếc xe ngựa màu đen đội gió mang tuyết chạy nhanh trên con đường

ruột dê men theo sườn núi. Hầu Hành Tiễn ngồi trước xe, tuyết bám đầy

đầu đầy mặt, những nếp nhăn trên bộ quân phục màu đen cũng bám một lớp

tuyết trắng dày. Dây cương trong tay nắm chặt, roi ngựa giơ lên không

thỉnh thoảng lại đánh lên người hai con chiến mã khỏe mạnh kéo xe phát

ra âm thanh vang dội.

Chiến mã là tính mạng thứ hai của kị binh, nếu là lúc khác hắn tuyệt đối không nỡ đánh, nhưng bây giờ tất cả đều phải xếp lại sau.

Đường nhỏ gập ghềnh đột nhiên ngoặt gấp, Hầu Hành Tiễn kéo chặt dây

cương, dây cương đông cứng siết vào tay hắn thành một vệt tím thật sâu.

Hai con chiến mã phun khí trắng, vó ngựa chuyển gấp, tuyết đọng đá vụn

bắn tung tóe.

Xe ngựa bị quán tính rất mạnh hất văng ra ngoài bánh sau bên phải ra

khỏi mép vực, bên dưới chính là vách núi dốc đứng sâu không thấy đáy.

Hầu Hành Tiễn hét lớn một tiếng, dùng hết toàn bộ sức mạnh nghiêng người kéo dây cương. Hai con chiến mã ngẩng mặt hí dài, vội vàng nghiêng

người kéo xe, vừa vặn vượt qua được khúc ngoặt gấp này.

Vô số đá sỏi rơi xuống dưới vách núi rào rào, một hồi lâu không thấy tiếng vọng.

Trong xe ngựa, Dung Hàm một tay ôm chặt lấy Loan Loan, một tay nắm chặt tay cầm trong xe, cố gắng giữ thân thể thăng bằng.

Phương Tranh không phản ứng kịp, từ bên trái lăn sang bên phải, suýt nữa lăn ra ngoài xe. Tiếng hét kinh hãi còn chưa ra khỏi cổ họng lại bị

quán tính ném vào trong xe, Dung Hàm nhanh tay nhanh mắt giữ lại được.

Phương Tranh vất vả ngồi về chỗ, sờ chỗ bị va đập bầm tím trên trán, cảm thấy chóng mặt đau đầu tức ngực buồn nôn, sắc mặt tái mét nôn khan mấy

tiếng.

Dung Hàm khẽ than một tiếng, lấy một lọ sứ nhỏ ra đưa tới.

Phương Tranh nhận lấy lọ sứ, mở nút gỗ ra. Một mùi thơm mát lạnh bay ra

thoang thoảng, tinh thần lập tức phấn chấn, cảm giác tức ngực buồn nôn

lập tức giảm bớt rất nhiều.

Chung quy vẫn cứ mang thêm phiền phức đến cho các vị, Phương Tranh tỏ vẻ xấu hổ, mấp máy miệng định cảm ơn.

"Phương đại phu, tôi phải cảm ơn cô mới đúng". Dung Hàm cúi đầu nhìn

Loan Loan trong lòng, nhẹ nhàng gạt những sợi tóc tản mát trên mặt nàng, ngẩng đầu lên nói: "Nếu không có cô, sợ rằng Loan Loan đã bị hàn độc

công tâm mà chết từ lâu rồi. Trong y cốc của sư tôn có hàng vạn quyển

sách, sau này khi đã ổn định mọi việc, nếu cô thích có thể đến trong cốc một thời gian. Nếu có chỗ nào không rõ, tôi có thể cùng cô nghiên cứu

trao đổi, có lẽ y thuật sẽ có tăng tiến nhất định".

Ý là Dung Hàm sẽ dốc lòng truyền thụ hết y thuật cho Phương Tranh. Chịu

ơn người khác phải báo đáp gấp bội, đây vốn là việc làm của người quân

tử.

Nhưng y thanh toán ân nghĩa sòng phẳng rõ ràng như thế lại có vẻ như cố ý kéo giãn quan hệ giữa hai người.

Phương Tranh không biết là mừng hay lo, lời cảm ơn nghẹn lại trong lòng, sự đắng chát trong lòng dần dần lan rộng như giọt mực rơi xuống nước.

Trên sơn đạo phía sau xe ngựa loáng thoáng vang lên âm thanh binh khí va chạm, thỉnh thoảng có tiếng kêu đau và rên rỉ vang lên trên tuyết trắng thê lương làm mọi người thấy sống lưng lạnh toát.

Hầu Hành Tiễn biết truy binh đã đuổi theo rất gần, đang giao thủ với các huynh đệ ở lại đoạn hậu. Hắn nóng lòng như lửa đốt, roi ngựa quất xuống như mưa để lại từng vệt máu trên thân chiến mã.

Chiến mã bị đánh đau tung vó chạy như điên.

Chiếc xe ngựa màu đen chạy trên sơn đạo với tốc độ kinh người, bánh xe

đè lên tuyết đọng phát ra âm thanh kẽo kẹt, thân xe lắc lư mãnh liệt,

kêu cót két không ngừng, dường như không chịu nổi tốc độ như vậy, bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ thành từng mảnh.

***

Bọn họ đã liều mạng chạy như vậy năm ngày, người không rời yên, ngựa không dừng vó.

Hai ngày đầu tiên còn coi như thoải mái, Vương Truyền Minh chặn sát thủ

Ưng Đình do Lưu Hoài Ân dẫn theo ở ngoài dịch quán. Hai nước tương giao

không chém sứ giả, Lưu Hoài Ân mặc dù tàn nhẫn nhưng chưa đến nước vạn

bất đắc dĩ cũng không muốn giết sứ thần để lại tiếng xấu cho Ân Minh.

Vương Truyền Minh tay không tấc sắt, chỉ dựa vào một bầu nhiệt huyết và

lòng dũng cảm không sợ chết, trợn mắt nhìn hàng trăm lưỡi đao, cực kì

mạnh mẽ cầm chân truy binh đủ nửa canh giờ.

Nhưng Lưu Hoài Ân là người thế nào? Hạng người như Trần Lương Trung há

có thể so đo với hắn về độ cay độc tàn khốc? Sau khi phát hiện tình hình không đúng, Lưu Hoài Ân không thèm tốn nước bọt với Vương Truyền Minh

nữa, trực tiếp vung đao chém người rồi cưỡng chế xông vào dịch quán.

Máu tươi nhuộm ba thước tường trắng, một tấm lòng son cuối cùng chỉ còn lại một vết máu vô danh trên tường.

Sau khi phát hiện dịch quán hoàn toàn trống không, Lưu Hoài Ân mau chóng điều quân truy đuổi, không lâu sau đã nhận được tin tức Tây Lương vương để lộ hành tung.

Rất nhiều truy binh quay đầu ngựa đuổi theo Tây Lương vương theo vết vó ngựa Lâu Dự cố ý để lại.

Có Vương Truyền Minh liều mình cầm chân địch, lại có Lâu Dự thu hút cao

thủ Ưng Đình và rất nhiều truy binh, Hầu Hành Tiễn mới có thể mang theo

đám người Loan Loan và Dung Hàm chạy thẳng một mạch.

Giống như một mũi tên bắn ra vẽ thành một đường gần như thẳng tắp từ đế

đô đến Lương Châu, ỷ vào kị thuật cực kì cao siêu, Hầu Hành Tiễn chọn

tuyến đường ngắn nhất, ngày đêm không nghỉ chạy đến Long Sơn ở thượng

nguồn sông Thú.

Dãy núi này như một con rồng khổng lồ vắt ngang sông Thú, sóng dữ đục

ngầu từ triền núi cuồn cuộn đổ xuống, vừa hiểm vừa cao, dễ thủ khó công.

Đây là con đường duy nhất để vượt qua sông Thú mà không cần thuyền.

Năm đó Lâu Dự dẫn hàng vạn quân đánh úp đại doanh quân biên phòng nước

Sóc chính là nhân lúc đêm tối lén vượt Long Sơn, trả giá bằng việc ngã

chết mấy chục con ngựa, như thần binh từ trên trời hạ xuống đánh cho Vũ

Hòa Liệt trở tay không kịp.

Có bài học này, sau đó nước Sóc đã bố trí quân đội phòng vệ cảnh giới

dưới Long Sơn, nhưng đội quân biên phòng này chỉ đề phòng Hắc Vân kị từ

bên kia triền núi đánh tới, không nghĩ rằng kẻ địch lại xuất hiện từ

trong nước nên lập tức loạn thế trận, bị đám Hầu Hành Tiễn mạnh mẽ lao

qua.

Chỉ rạng sáng ngày mai sẽ có thể vượt qua Long Sơn, băng qua sông Thú,

nhìn thấy tường thành Lương Châu, lúc này lại xuất hiện rất nhiều truy

binh.

Đáng sợ nhất là trong số truy binh còn có xạ thủ huyền tiễn do hộ pháp Ưng Đình dẫn đầu.

Lưu Hoài Ân dù sao cũng là nhân vật lợi hại, tâm tư phức tạp tính toán

sâu xa không phải người thường có thể so sánh. Lúc đích thân dẫn quân

đuổi theo Lâu Dự, hắn cũng không quên chia quân tìm kiếm tung tích của

những người khác trong sứ đoàn. Sau khi nhận được tin tức về chiếc xe

ngựa màu đen này, Lưu Hoài Ân lập tức đoán được trong xe ngựa tất nhiên

phải có người quan trọng, nếu không làm sao Lâu Dự lại không tiếc mạo

hiểm tính mạng đánh lạc hướng dẫn truy binh theo?

Lâu Dự phải giết, nữ thích khách đó cũng phải bắt cho được. Nếu có thể

bắt được ả, tội danh chứa chấp thích khách sẽ có thể gắn chặt trên đầu

sứ đoàn Đại Lương. Không sợ thiếu lí do, chỉ sợ không có bằng chứng, đến lúc nắm được bằng chứng xác thực, cho dù có giết chết Lâu Dự gây ra

chiến họa, hoàng đế Đại Lương cũng không thể nói gì hơn. Chẳng những uy

danh của Ân Minh sẽ không tổn hại mảy may, ngược lại còn giành được được lòng dân lòng quân, được trăm họ ủng hộ, quần thần tương trợ, thiên hạ

quy về một mối là chuyện trong tầm tay.

***

Vương gia thế nào rồi? Bên chỗ Triệu Long thế nào rồi? Lao xuống một con dốc nhanh như chớp, Hầu Hành Tiễn mạnh mẽ kiềm chế sự lo lắng trong

lòng, điều chỉnh lại tâm tình, roi ngựa quất xuống điên cuồng hơn nữa.

Vùng chân núi sau lưng hắn, thám báo Hắc Vân kị cố ý tụt lại đã hút truy binh đến sơn đạo, bốn trăm kị binh Hắc Vân kị dàn tiễn trận trong rừng

cây cạnh con dốc, đầu mũi tên sáng loáng lấp lánh ánh sáng lạnh ngắm

thẳng vào ngực đám truy binh.

Quyết chiến đến cùng!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 178
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...