Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 203

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khắp nơi trong trấn Nam Bạc đều có

những cây cầu nước chảy lơ thơ và những con đường trải đá xanh. Một ngôi nhà đã cũ ở phía đông trấn chính là nhà của Tôn Tiểu Hoa.

Mở cổng đi vào, ở giữa là một ngôi nhà ba gian tường trắng ngói xanh,

bên tường trồng một luống rau xanh, hậu viện quay rào tre nuôi một đàn

gà, mấy con gà mái già đủng đỉnh đi bộ bới giun dưới ánh mặt trời.

Một phụ nữ trung niên khuôn mặt đoan trang đang ngồi khâu quần áo dưới gốc cây sơn trà.

Tôn Tiểu Hoa nhanh nhẹn chạy vào gọi một tiếng: "Mẹ!"

Người phụ nữ ngẩng đầu lên, thấy mái tóc cô bé ướt đẫm dính vào trán,

quấn một tấm vải thô như ga trải giường, mới đứng một lúc đã đọng một

vũng nước dưới chân, cả kinh hỏi: "Tiểu Hoa, con làm thế nào mà lại ngã

xuống nước thế?"

Chắc hẳn chuyện cô bé Tôn Tiểu Hoa ngã xuống nước đã là cơm bữa, mọi

người đều biết, ngay cả mẹ cô bé cũng không khách sáo thêm một chữ

"lại".

Tôn Tiểu Hoa không hề đỏ mặt, con ngươi quay tròn, kéo Loan Loan tới

nói: "Mẹ, hôm nay nhờ có chị này nếu không mẹ sẽ không gặp được Tiểu Hoa nữa".

Người phụ nữ thấy Loan Loan cũng ướt sũng như Tôn Tiểu Hoa, trong lòng

đã rõ ràng, vội vàng nói: "Còn không mau dẫn chị gái đi thay váy áo khô

đi? Mẹ đi nấu cơm cho hai đứa, phải nấu bát canh nóng xua khí lạnh mới

được".

Đúng lúc này một người chạy từ ngoài vào, tiếng nói ồm ồm: "Mẹ, mẹ... Hàng xóm nói... em... em gái con lại ngã xuống nước..."

Nhìn thấy người đứng trong sân, Tôn Đại Ngưu suýt nữa sặc nước miếng,

đưa tay chỉ Loan Loan, hai mắt trợn như ốc nhồi: "Cô... cô... Tiên...

tiên nữ..."

"Tiên nữ cái gì? Chị ấy là người đã cứu mạng em". Tôn Tiểu Hoa ôm bụng

cười, chỉ Tôn Đại Ngưu giới thiệu: "Chị gái, đây là anh trai em".

Không phải người một nhà, không vào cùng một cổng.

Tôn Đại Ngưu, Tôn Tiểu Hoa.

Loan Loan thầm khen tên hay, hai cái tên này có thể sánh được với đại

Hồng tiểu Hắc, còn ai dám nói nàng không biết đặt tên thì bắt người đó

đến Giang Nam mà xem.

Tôn Đại Ngưu vẫn còn ngơ ngác nhìn Loan Loan lại bị mẹ giậm chân bắt ra hậu viện bắt gà.

Mẹ Tôn Đại Ngưu rất nhanh tay nhanh chân, Loan Loan và Tiểu Hoa thay váy áo, lau khô tóc xong đi ra, một bàn thức ăn thơm phức cũng đã làm xong.

Một đĩa rau của nhà trồng được, ba quả trứng gà rán cũng là gà của nhà

đẻ, mê người nhất là bát canh gà to đặt giữa mâm, một lớp mỡ dày nổi

trên mặt, chỉ ngửi thấy mùi thơm mà không nhìn thấy hơi nóng.

"Mẹ, anh, hai người xem chị gái có đẹp không?" Tôn Tiểu Hoa đẩy Loan

Loan lên phía trước, khoe khoang: "Tóc con tết đấy, đẹp không?"

Loan Loan mặc một bộ váy áo vải thô có hoa màu xanh, để kiểu tóc thông

thường của các cô gái Giang Nam, bím tóc dài buông xuống bên cổ càng tôn thêm nước da trắng nõn nà.

Bà mẹ vui vẻ ra mặt: "Đẹp, đẹp lắm, tìm khắp cả trấn Nam Bạc cũng không có cô gái nào đẹp như vậy".

Tôn Đại Ngưu đang múc canh gà vào bát ngẩng đầu lên nhìn, tim đập thình thịch, hai tay run lên, muôi canh nóng bắn ra khắp bàn.

Tôn Tiểu Hoa kéo Loan Loan ngồi xuống ghế, bưng bát canh lên đưa cho nàng: "Chị uống canh đi".

Lại nhìn thịt gà trong bát, kinh ngạc kêu lên: "Anh thịt con gà mái béo nhất à? Con gà này đẻ sai nhất đấy".

Mặt Tôn Đại Ngưu đỏ như mông khỉ, quay mặt đi không để ý đến Tôn Tiểu

Hoa, cười ha ha nói với Loan Loan: "Cô uống nhiều... nhiều một chút...

Còn... còn nhiều".

Bưng bát canh trên tay, hơi ấm thấm vào tận đáy lòng. Loan Loan thấy ba

người nhà họ Tôn đều là người nhiệt tình tốt bụng, trong lòng cảm động,

chậm rãi uống một ngụm canh, gật đầu mỉm cười.

Bà mẹ kéo ghế tre ngồi xuống, thấy nàng uống canh từ tốn không hề vội

vàng, dường như có khí độ của người nhà giàu có, đột nhiên lên tiếng

hỏi: "Cháu gái tên là gì? Cháu xinh quá, nhà cháu ở đâu, trong nhà còn

có ai không?"

Ánh mắt Loan Loan tối đi, cúi đầu không nói.

Thấy nàng từ lúc vào nhà đến giờ vẫn không nói nửa câu, bộ váy áo nàng

mặc trước đó mặc dù màu sắc đơn giản nhưng chất liệu lại rất tốt, trên

người lại không có món đồ trang sức nào, ngay cả lỗ tai cũng không có,

trong lòng bà mẹ đã có kết luận.

Cô gái này có lẽ là hầu gái ở danh gia vọng tộc nào đó bỏ trốn. Xuất

thân nghèo khó, dung mạo lại xinh đẹp, sợ là đã phải chịu rất nhiều khổ

cực, ngay cả cổ họng cũng hỏng rồi, bây giờ trên người không có tiền,

cũng không có nhà để về, tuổi còn trẻ mà số rõ khổ, đúng là đáng thương.

Ánh mắt nhìn Loan Loan mang đầy ấm áp như mẹ hiền nhìn con gái, mặc dù

bao che đầy tớ bỏ trốn là tội lớn nhưng tấm lòng lương thiện không cho

làm khác, bà mẹ nhẹ nhàng an ủi: "Mẹ biết rồi. Ôi, con thật đáng thương. Con cứ ở lại nhà mẹ đi, dù chỉ có cơm rau nhưng không phải lo chết

đói".

Loan Loan kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy Tôn Tiểu Hoa vui mừng hớn

hở ôm cánh tay mình: "Chị, chị, mẹ đồng ý cho chị ở lại nhà em rồi. Chị

ngủ cùng phòng em luôn, sau này em sẽ có một chị gái".

Tôn Đại Ngưu không nói một lời, gắp một cái đùi gà cho vào bát Loan Loan.

Loan Loan không biết nên làm thế nào, muốn nói mấy câu nhưng lại không

nói được, đành phải mỉm cười gật đầu đồng ý ở lại nhà họ Tôn.

Bà mẹ đã có hai đời chồng, cả hai đều họ Tôn. Tôn Đại Ngưu là con với

chồng trước, sau khi chồng trước ốm chết lại lấy một ông chủ quán bán

cháo và sinh được Tôn Tiểu Hoa. Chỉ vài năm sau ông chồng thứ hai cũng

ốm chết, bà có tiếng sát chồng nên không còn lòng dạ nào tái giá, đành ở vậy nuôi hai đứa con.

Tôn Đại Ngưu làm bánh nướng rất ngon, vừa giòn vừa thơm, cũng có chút

tiếng tăm xa gần, quầy bánh nướng là nguồn thu chủ yếu của gia đình. Tôn Tiểu Hoa bắt cá, đào củ sen, hái hoa sen cho các nhà giàu trong trấn,

bà Tôn thì ở nhà may vá nội trợ, gia cảnh tuy thanh bần nhưng cuộc sống

lại bình yên an nhàn.

Người phụ nữ chống thuyền hôm đó cứu hai cô gái họ Tiền, nhiều đời làm

nghề đánh cá, là người lanh lợi hoạt bát, nói chuyện nhanh như rang đậu, lấy một ông chồng ba ngày không nói một câu, từ trước đến nay đều là vợ nói chồng nghe, lại thành ra rất hợp nhau.

Trong trấn nhỏ đa số là những người dân thường chân chất, cuộc sống đơn giản yên bình hạnh phúc.

Thời gian như nước chảy qua cầu, thoáng cái hai tháng đã trôi qua. Thủy

thổ Giang Nam rất hợp người, sắc mặt Loan Loan ngày càng hồng hào, rảnh

rỗi cũng không ăn không ngồi rồi mà cùng với Tiểu Hoa chèo thuyền ra hồ

bắt cá đào củ sen, bận rộn không có thời gian nghĩ lại chuyện xưa.

Tất cả máu me giết chóc, thù hận đau khổ như là chuyện từ kiếp trước,

dần dần nhạt phai trong đầu, nếu không nghĩ đến có lẽ sẽ quên đi được.

Một hôm bà Tôn chặt móng giò lợn trong bếp, gặp đoạn xương tròn chặt mấy nhát mà lưỡi dao đều trượt ra, còn suýt nữa chặt cả vào tay, không khỏi cằn nhằn vài câu. Loan Loan cười đi tới, cầm dao lên, không thấy nàng

chặt mạnh thế nào mà cổ tay chỉ khẽ động, cục xương đã bị chặt thành hai nửa.

Bà Tôn vui mừng nói: "Tay nghề của con tốt thật, trong nhà có người làm đầu bếp à?"

Bàn tay Loan Loan khựng lại, kí ức phủ đầy bụi dường như bị gió xuân thổi qua lộ ra một góc nhỏ, trong lòng chợt thấy xót xa.

Không nhìn lại là có thể rời xa mọi chuyện xưa cũ hay sao?

Mình sai rồi. Tía, Dung Hàm, Thác Bạt Hồng Đạt, những người đã đi qua

đời mình, yêu quý mình, mang đến sự ấm áp cho mình đó đã gắn liền với

tính

mạng mình như máu thịt không thể chia cắt.

Và cả... anh ấy nữa.

Loan Loan ngẩng đầu nhìn phương xa, đột nhiên cảm thấy hơi nhớ Lương Châu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 203

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 203
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...