Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 182

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dung Hàm đang băng bó vết thương cho chàng nghe vậy liền ngẩn ra.

Bây giờ đang chạy thoát thân, không phải thời điểm tốt để ôn chuyện cũ.

Con đường đầy gian nan nguy hiểm cuối cùng cũng sắp kết thúc, vì sao

không đợi trở lại Lương Châu rồi nói cho rõ ràng?

Trong lòng khẽ động, Dung Hàm ngước mắt nhìn Lâu Dự.

Lâu Dự thản nhiên nhìn lại y, đáy mắt như có sự khẩn cầu tha thiết: "Dung Hàm, kể cho ta nghe chuyện của Loan Loan".

Bốn mắt nhìn nhau, đáy lòng Dung Hàm cảm thấy ớn lạnh. Y buông mắt yên lặng một hồi lâu mới cười nói: "Được".

Nhanh chóng xử lí vết thương cho Lâu Dự xong, Dung Hàm liền chọn những

chuyện nhẹ nhàng thoải mái trong thời gian chung sống với Loan Loan mấy

năm nay để kể, cố hết sức bỏ qua những chuyện tàn nhẫn đau lòng và những trận ốm đau hành hạ.

"Có hôm ta về đến nhà, Loan Loan đã nấu cơm xong chờ ra. Ngươi đã ăn cháo gà rừng cô ấy nấu chưa?"

Lâu Dự còn chưa kịp gật đầu, Dung Hàm đã kiêu ngạo nói tiếp.

"Ta ăn rồi, mùi vị đúng là cả đời không quên được. Nhưng thấy ánh mắt

dịu dàng của cô ấy toàn là chờ mong, ta liền vui vẻ ăn liền mấy bát. Từ

đó trở đi ta không để cô ấy vào bếp nữa.

Còn nữa, cô ấy rảnh rỗi theo bà thím hàng xóm học thêu thùa. Con gái vốn nên làm những việc nhã nhặn yên bình này, nhưng cô ấy cầm kim trong tay lại cứ luôn coi là ám khí. Mấy con gà người ta nuôi đang ung dung phơi

nắng tản bộ, cô ấy đưa tay phi mấy mũi kim... Thế là ta và cô ấy ăn canh gà mấy ngày liền, không dám sang nhà hàng xóm chơi nữa.

Khi ta và cô ấy ở thị trấn Song Thủy, một gã con trai huyện lệnh nhìn

trúng Loan Loan, mặc kệ ba bảy hai mốt mang mũ phượng khăn đỏ kiệu loan

đến cướp người..."

Lông mày Lâu Dự dựng ngược, cả giận nói: "Hắn dám?"

"Hắn không dám nữa". Nhớ lại tình hình khi đó, Dung Hàm cười lắc đầu:

"Loan Loan đứng giữa sân tiện tay bẻ một cành cây. Thật sự chỉ là một

cành cây.

Sau đó gã con trai huyện lệnh và hơn mười gia đinh đi vào thẳng đứng đi

ra nằm ngang... Từ đó trở đi các làng xã xung quanh đều biết tiếng cô ấy hung hãn, không ai dám tới nhà cầu hôn nữa".

Dung Hàm xuất thân gia đình đại nho, từ nhỏ đã ngấm đủ thi thư, phát âm

rõ ràng, suy nghĩ mạch lạc, kể đến đoạn sảng khoái lại nở nụ cười ôn hoà ấm áp. Chính y cũng không biết, thì ra trong những ngày chung sống với

Loan Loan lại có nhiều chi tiết vui vẻ ấm áp như vậy. Lúc này lần lượt

nhớ lại, chậm rãi kể ra, dường như trong lòng cũng tràn ngập ngọt ngào.

Khóe miệng Lâu Dự vẫn giữ nét cười, ánh mắt sáng ngời dịu dàng. Nghe

thấy Loan Loan ném hai mũi phi đao làm gã gia đinh đến đập phá y xá sợ

đến tè ra quần, chàng không nhịn được cao giọng cười to. Nghe thấy Loan

Loan tặng Dung Hàm một chiếc túi gấm tự tay làm, trong mắt lại lộ ra sự

hâm mộ và ghen tị.

Chàng nghe cực kì chăm chú, dường như phải lần nữa ghép những tình tiết đứt đoạn này vào trong kí ức bốn năm cô đơn trống rỗng.

Vì có những tình tiết muôn màu muôn vẻ, sắc thái sặc sỡ này, bốn năm

chàng và nàng chia lìa, bốn năm khiếm khuyết bãi bể nương dâu đầy gió

tanh mưa máu đó không còn là sự tiếc nuối trống rỗng mà đã trở nên dịu

dàng như nước, có thể lưu luyến.

Dung Hàm chậm rãi kể, Lâu Dự mỉm cười lắng nghe.

Dường như có một đóa hoa tinh khiết đang nở ra, tỏa mùi hương ấm áp trong thùng xe.

Dung Hàm kể đã mệt, dừng lại nghỉ một lát.

Lâu Dự lại vẫn thấy chưa đủ, ánh mắt sáng rực, chỉ hận không thể lôi hết trí nhớ trong đầu Dung Hàm ra trải phẳng thành những bức tranh để lật

xem từ đầu đến cuối.

"Dung Hàm, kể về chuyện ăn mặc đi lại của Loan Loan mấy năm nay đi".

Dung Hàm chăm chú nhìn chàng, ánh mắt phức tạp, một lát sau vẫn mở miệng cực kì phối hợp.

"Loan Loan không biết búi tóc kiểu phụ nữ, cô ấy cũng chẳng muốn học, cứ kệ mái tóc buông sau lưng, chỉ dùng gấm buộc lại, gọn gàng tinh khiết

như suối trong róc rách, lại đẹp hơn trăm hoa đua nở muôn hồng nghìn

tía".

"Đương nhiên". Lâu Dự đồng cảm, cười gật đầu: "Những thứ phấn son dung tục đó làm sao có thể sánh với cô ấy".

Dung Hàm đau xót trong lòng, như thầm than một tiếng, giọng nói gian nan.

"Loan Loan chỉ chịu mặc váy áo màu trắng, bởi vì cô ấy cho rằng chỉ có

như vậy mới không phụ lòng những huynh đệ đã tuẫn quốc ở Sa Loan".

Sắc mặt Lâu Dự đột nhiên trắng bệch, hai mắt nóng lên, đôi môi run run không tự chủ được, lại hỏi: "Còn gì nữa?"

Dung Hàm yên lặng không nói.

"Còn gì nữa?" Lâu Dự thúc giục.

Dung Hàm ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn chàng, giọng nói trầm thấp đau

thương: "Còn có... Mấy năm nay ta mua cho cô ấy rất nhiều bánh ngọt

nhưng cô ấy chưa từng ăn một miếng nào".

Trong xe hoàn toàn yên tĩnh.

Ta, Lâu Dự, thề rằng những thứ ngon nhất trên đời này, chỉ cần Loan Loan muốn ăn, ta đều có thể để Loan Loan được ăn.

Lời thề hôm đó vẫn đọng bên tai, vô số chuyện tốt đẹp khi lần đầu gặp nàng dường như mới chỉ hôm qua.

Sắc mặt Lâu Dự ảm đạm, so với tuyết còn trắng hơn mấy phần, lòng đau như cắt, ôm chặt lấy Loan Loan. Hai mắt chàng hơi khép lại, một giọt nước

mắt cuối cùng rơi xuống má Loan Loan, chậm rãi chảy xuống trên làn da

như ngọc của nàng rồi biến mất trên vạt áo.

Một người Thái sơn đè trên đầu cũng không e ngại, vạn quân đứng trước mặt cũng không biến sắc, không ngờ lúc này lại đang khóc.

Giọt lệ này nóng rực, Dung Hàm sững sờ như bị bỏng, cảm thấy sự đắng

chát trong lòng chậm rãi lan đến miệng, một hồi lâu mới nói: "Lâu Dự,

ngươi không được đi".

Hai người họ đều là những người thông minh tuyệt đỉnh, không hẹn mà cùng nhìn thấy nguy cơ đến gần, lại đều làm như không biết, dùng những kí ức ngọt ngào ấm áp để vuốt ve trái tim vỡ nát, nghênh đón mối nguy hiểm

sắp tới.

Lâu Dự gục đầu vào cổ Loan Loan, mùi thơm tinh khiết như hoa sen khiến chàng vô cùng lưu luyến không muốn rời.

Nàng như một cảnh đẹp trong mơ làm cho chàng lún sâu vào không muốn thoát ra.

Môi chàng nhẹ nhàng chạm vào trán nàng, đầy dịu dàng và nhung nhớ.

"Dung Hàm, ngươi nói đúng, trên người ta mang quá nhiều trách nhiệm.

Quốc thổ, giang sơn, chiến hữu sống chết có nhau, còn cả muôn vàn bách

tính Đại Lương. Ta không thể quay đầu bước đi bỏ mặc những thứ này".

Âm thanh của chàng khàn khàn đau khổ: "Bên cạnh ta nhất định luôn có đủ

loại tà ác và xấu xa. Cô ấy nên sống vô tư vui vẻ, nên có những ngày yên bình thoải mái. Ta không thể để cô ấy phải đối mặt những hiểm ác này,

ta không đành lòng".

Ta không đành lòng. Bốn chữ này như phát ra từ đáy lòng, cắt ra từ tâm can.

Dung Hàm thấy trong lòng đau đớn khó nhịn, nóng bỏng quay cuồng, mở miệng ra nhưng lại không biết nên nói gì.

Đã có thể nghe thấy tiếng vó ngựa như mưa to gió lớn phía sau xe ngựa,

không chỉnh tề ổn định như Hắc Vân kị mà lại điên cuồng mãnh liệt.

Lâu Dự chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt đã không còn nước mắt, giọng nói điềm đạm bình tĩnh đến kinh người.

"Dung Hàm, nghĩ cách làm cho cô ấy ăn nhiều một chút, cô ấy gầy quá.

Da cô ấy trắng muốt, thực ra mặc váy áo màu hồng sẽ rất đẹp.

Mặc dù cô ấy nhìn thấy thỏ là bắt đi nướng nhưng lại thích ôm búp bê thỏ ngủ.

Thỉnh thoảng cô ấy cũng giận dỗi nhưng đến nhanh đi cũng nhanh, không bao giờ thù lâu nhớ dai.

Cô ấy không giỏi nấu nướng, sau này ngươi phải nấu cơm.

Cô ấy may túi gấm có xấu đến mấy, ngươi cũng phải khen lấy khen để.

Không nên ép cô ấy đọc sách viết chữ, cẩn thận hại mắt. Không được so

sánh cô ấy với các thục nữ danh môn, cô ấy chưa bao giờ giống bọn họ.

Cô ấy thích cưỡi ngựa, ngươi cưỡi cùng với cô ấy. Cô ấy thích múa kiếm, ngươi đánh đàn cho cô ấy.

Cô ấy hát quân ca mặc dù sai nhịp nhưng lại là bài hát dễ nghe nhất ta từng nghe.

Mộ của Dung Diễn ở trên Dị Thiên Nhai, hàng năm đừng quên đưa cô ấy về thăm tía của cô ấy".

Chàng nói một hơi không ngừng nghỉ, nói tới đây mới dừng lại lẳng lặng

nhìn Dung Hàm, giấu kín sự đau xót dưới đáy mắt, thở ra một hơi dài,

nói: "Dung Hàm, giao cô ấy cho ngươi, ta rất yên tâm. Chăm sóc cô ấy cho tốt, cô ấy đáng nhận được những thứ tốt nhất trên đời này".

Từng câu từng chữ chàng nói đều như có ý trăng trối, trong mắt Dung Hàm

toàn là kinh sợ, quát lên: "Lâu Dự, việc này tự ngươi đi mà làm! Nếu

ngươi chết, ta sẽ điều chế một bát thuốc li thương có thể quên hết tất

cả cho Loan Loan xuống để cô ấy vĩnh viễn quên ngươi".

Trên đời này làm gì có loại thuốc đó, ngươi đọc bao nhiêu sách mà không

ngờ lại tin tưởng truyền thuyết hoang đường này. Lâu Dự hết sức thận

trọng đặt

Loan Loan vào trong lòng Dung Hàm, nở một nụ cười tự tin như mây tan

sương tản lộ rõ núi xanh: "Ngươi nghĩ nhiều quá rồi. Ta làm sao có thể

chết được,

cùng lắm chỉ để ngươi tạm thời bảo vệ cô ấy thôi. Lúc ta trở lại tuyệt đối sẽ không nhường cô ấy cho ngươi".

Thấy chàng vẫn mạnh miệng, Dung Hàm tức giận đến tái mặt, một hồi lâu

mới phun ra một hơi, nói lạnh lùng: "Tốt lắm! Ngươi nhất định phải về.

Ngươi biết đấy, trong chuyện của Loan Loan, ta cũng sẽ không nhượng bộ

nửa bước".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 182

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 182
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...