Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 130

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lăng Nam vương thế tử ốm, ốm rất nặng, đến nỗi tiệc tẩy trần hoàng thượng đích thân sắp xếp cũng không tham gia.

Đại quân phạt Sóc phân luồng trở về đơn vị cũ, một bộ phận tướng lĩnh

cao cấp về kinh phục mệnh. Lâu Dự ngơ ngơ ngẩn ngẩn cùng với mọi người

trở lại kinh thành, sau đó ốm liệt giường không dậy được, đóng cửa từ

chối tiếp khách.

Hoàng thượng đích thân bố trí tiệc rượu mừng công cho các tướng lĩnh đại thắng trở về. Theo lí, thân là bề tôi, cho dù ốm chỉ còn một hơi thở

cũng phải cố làm mặt cười đến dự tiệc cho phải phép.

Lâu Dự lại cáo ốm từ chối tham gia, ngay cả một lí do rõ ràng hơn cũng

không có, thật sự là đại bất kính. Không cần nói quần thần cảm thấy

chàng cậy công kiêu ngạo, ngay cả trong lòng Vũ Định đế cũng cảm thấy

không vui.

Bè phái thái tử lại hết sức vui vẻ. Thế tử Lăng Nam vương như vậy mới là bình thường. Lâu Dự ẩn nhẫn không phát tác trước đó quá mức đáng sợ,

làm mọi người thấp thỏm không yên, luôn cảm thấy như sự yên lặng trước

cơn bão tố, không chừng một lúc nào đó sẽ đột nhiên gặp phải sự trả thù

tàn bạo.

Giờ đây xem ra Lâu Dự vẫn là tên ngờ nghệch cứng đầu cứng cổ, không coi ai ra gì, chỉ biết đánh trận mà mù tịt về chính trị.

Trái tim treo lơ lửng của thái tử cuối cùng cũng trở lại trong lồng

ngực. Về đến Thượng Kinh, mình chính là đường đường đông cung thái tử

dưới một người trên vạn người, dù là tam tiễn liên châu uy chấn toàn

quân cũng có thể làm gì được mình?

Trong lòng lại âm thầm hơi tiếc nuối, nghĩ bụng vì sao Lâu Dự lại không

tức giận xông vào đông cung đánh mình một trận? Như vậy sẽ có thể lấy

tội danh đại nghịch phạm thượng để xử tử hắn, có phải là sạch sẽ gọn

gàng hay không?

Lâu Dự ngủ mê mệt mấy ngày, tâm mạch không yên, hơi thở rối loạn, nhưng

trên người lại chỉ có một chút thương tổn da thịt. Các y chính của phủ

ngự y bó tay hết cách, làm thế nào cũng không tìm ra nguyên nhân, Trần

Kiếm Ý sốt ruột lửa giận bóc cao vạn trượng, suýt nữa rút kiếm chém

người.

May mà đến ngày thứ tư cuối cùng Lâu Dự cũng tỉnh lại, ánh mắt ngỡ ngàng lướt qua một đám người bên giường, cuối cùng tiêu cự cũng tập trung

trên một người mặc trang phục ngự y, hỏi: "Ngươi là ai?"

Vị ngự y đó vội cúi người thi lễ, nói: "Vi thần là y chính thủ tịch của phủ ngự y, chính tứ phẩm..."

Còn chưa nói dứt lời đã bị Lâu Dự cắt ngang. Chàng ngồi dậy, chỉ cảm

thấy đầu đau như muốn nứt, cả người cũng bải hoải, không đủ kiên nhẫn

nghe những lời dài dòng, hỏi thẳng: "Dung Hàm tại sao không đến?"

Vị ngự y chần chừ một lát, cuối cùng hành lễ nói: "Dung y chính tình

nguyện nhập ngũ, đại quân chưa qua sông Thú đã đâm đơn từ chức, xin thôi giữ chức y chính thủ tịch của phủ ngự y, nói phải bù đắp tâm nguyện của thầy, bôn ba thiên hạ hành y tế thế, hoàng thượng đã phê chuẩn".

"Ngay cả hắn cũng đi rồi sao?" Lâu Dự cười đắng chát. Dung Hàm sợ là cũng thất vọng với chàng tới cực điểm.

Dằn cơn đau đớn trong lòng, Lâu Dự chậm rãi đứng dậy, xỏ đôi ủng quân đội, ngay cả áo khoác cũng không mặc đã đi ra ngoài.

Trong sương phòng lập tức rối loạn, ngự y đánh bạo nhăn nhó chặn phía

trước chàng: "Thế tử, ngoài trời rất lạnh. Thế tử mặc như vậy ra ngoài

khí lạnh xâm nhập, bệnh càng thêm bệnh".

Lâu Dự đâu chịu nghe lời ông ta, lập tức vung tay gạt ông ta sang bên

cạnh. Các nha hoàn và thị vệ cuống lên đưa mắt nhìn nhau, vương gia và

vương phi hôm nay vào cung, cả nhà trên dưới không có người nào ngăn

được thế tử.

Lâu Dự đi được hai bước, lúc gần ra khỏi phòng lại quay lại hạ lệnh cho

một đám người cuống quýt đi theo phía sau: "Ta đến đại doanh cho khuây

khỏa, không cho phép thông báo truyền tin, kẻ nào trái quân lệnh của ta

giết không tha!"

Mấy ngày không có hạt gạo nào vào bụng, Lâu Dự gầy xơ xác, khuôn mặt

càng thêm góc cạnh rõ ràng. Chàng giống một con sói cô độc bị thương

hung dữ, ánh mắt nuốt người, lúc này chàng nói giết không tha là thật sự sẽ giết không tha.

Các ngự y và gia nhân đã bao giờ thấy khí thế lẫm liệt như vậy, không

khỏi hít một hơi dài, lùi lại liền mấy bước, quả thật không ai dám đi

thông báo cho vợ chồng Lăng Nam vương.

Vương gia trang ngoài thành Thượng Kinh ba dặm.

Quân dã chiến Hắc Vân kị, Long Hổ vệ, Kì Môn quân, cảnh vệ doanh không

có lệnh vua không được vào kinh, các tướng lĩnh và quân sĩ về báo công

đều

đóng quân ở doanh trại Vương gia trang ngoài kinh thành.

Hầu Hành Tiễn nằm nghiêng dưới đất, đổ rượu vào mồm ồng ộc, mắt nhìn lên bầu trời đêm, không biết đang nghĩ gì.

Chợt nghe thấy ngoài doanh trại có tiếng ồn ào, trong ánh đuốc rừng rực, một thớt ngựa chạy như bay đến, nhảy qua hai hàng rào cản ngựa, thoáng

cái đã

đến trước mặt.

"Hầu Hành Tiễn". Lâu Dự mặc một chiếc áo bó ngắn tay nhảy xuống ngựa, nói lạnh lùng: "Chúng ta đấu vật một trận".

Hầu Hành Tiễn không nói câu nào, ném túi rượu xuống đất, cởi chiếc áo

bông quân phục, cũng chỉ mặc một chiếc áo ngắn tay có dấu hiệu của Hắc

Vân kị

đứng lên.

"Thế tử uy vũ!"

"Hầu tướng quân cố lên!"

Vô số các tướng sĩ nhàn hạ đến buồn tẻ tụ tập tới, hưng phấn xem trận đấu vật hứa hẹn sẽ đặc sắc vô cùng này.

Ánh đuốc rừng rực chiếu xuống, hai người trên sân vật đều lưng ong tay

vượn, chân dài lưng hổ, không dùng nội lực mà chỉ dựa vào sức mạnh cơ

bắp và kĩ xảo, xoay, gạt, móc, cài, ôm, tránh, nhanh chóng nhịp nhàng

làm người xem hoa cả mắt.

Dần dần tiếng reo hò ủng hộ nghiêng về một bên, mọi người đều cổ vũ cho Lâu Dự.

Họ chưa bao giờ nhìn thấy một người có thể sử dụng nhiều kĩ xảo phức tạp khi đấu vật như thế, cũng chưa từng thấy người nào trọng tâm vững như

thế. Bất kể đối phương móc, đẩy, kéo thế nào đều sừng sững không ngã.

Nhưng không được bao lâu, âm thanh ủng hộ nghiêng về một bên cũng dần

dần dừng lại, mọi người đều phát hiện có gì đó không phù hợp.

Lâu Dự sắc mặt tái mét, lanh lùng kiên nghị, hạ thủ vừa tàn nhẫn vừa cay độc, không lưu tình chút nào, tàn bạo quật Hầu Hành Tiễn ngã xuống đất

vô số lần.

Đây đâu phải đấu vật? Đây quả thực chính là sát hại.

Hầu Hành Tiễn vẫn yên lặng như cũ, chỉ có mỗi lần bị quật ngã lại lau

máu tươi bên khóe miệng, đứng lên, sau đó lại bị ngã xuống, lại đứng

lên...

Lâu Dự lao tới quật Hầu Hành Tiễn ngã xuống đất một lần nữa, gầm lên:

"Vì sao không trả đòn? Vì sao không dùng sức? Vì sao không đánh ta?"

Hầu Hành Tiễn phun ra một ngụm máu, cắn chặt răng, lại vẫn không nói gì, chỉ cố chấp mà ương ngạnh đứng lên lần nữa.

Lâu Dự càng nổi giận, cảm thấy huyết khí cuộn trào, đầu đau như muốn

nứt, giơ tay tóm vạt áo Hầu Hành Tiễn, gầm lên giận dữ: "Quân báo Sa

Loan cầu viện từ chỗ thái tử là ngươi nhận. Ngươi giấu ta, còn giả bút

tích của ta kí nhận. Tin tức năm ngàn người toàn bộ hi sinh ở Sa Loan

cũng là ngươi nhận, không ngờ lại cũng giấu ta. Vì sao, vì sao?"

Chàng càng quát càng lớn tiếng, giận dữ ngập tràn không thể khống chế.

Ánh lửa hừng hực chiếu sáng sân đấu, dường như mắt chàng cũng đỏ lên.

Chàng bất ngờ bay lên tung cước đá Hầu Hành Tiễn văng ra năm mét: "Đây

là vì Tống thúc thúc".

Sau đó lại lao tới đè lên người Hầu Hành Tiễn, vung nắm đấm liên tục đấm xuống: "Đây là vì Lưu Chinh, đây là vì Triệu Vô Cực, đây là vì năm ngàn huynh đệ... và cả Loan Loan!"

Hai tiếng "Loan Loan" này như hai mũi dao nhọn đâm vào trong lòng, Lâu

Dự hạ thủ càng không có chừng mực, những cú đấm đổ ập xuống như mưa.

Hầu Hành Tiễn nằm dưới đất mặc cho Lâu Dự đấm, không hề chống cự.

Đám người Lỗ Chí Túc, La Chiêu, Lữ Nam Cung, Ngô Quán nghe tin chạy tới, thấy tình hình không ổn vội vàng xông lên ôm chặt lấy Lâu Dự, ra sức

kéo Lâu Dự ra: "Thế tử, thế tử, đừng đánh, đừng đánh nữa. Lão Thất chỉ

muốn tốt cho thế tử".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...