Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 50

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Loan Loan ngồi sau tảng đá lặng lẽ

tính toán khoảng cách giữa mình với người nọ. Nghe tiếng người này đi

tới bên suối, đang cúi đầu định vốc nước uống lại đột nhiên dừng tay,

lớn tiếng quát: "Ai?"

Âm thanh hơi khàn khàn như tiếng cát sỏi lạo xạo.

Ánh mắt chăm chú, Loan Loan từ sau tảng đá phóng lên cao như một con

rồng trắng mang theo nước suối bắn đầy đầu đầy mặt đối phương. Trong màn nước, Li Quang loé sáng chém tới.

Động tác của đối phương cũng không chậm. Keng một tiếng, Li Quang bị một thanh hắc thiết đại đao trong tay đối phương cản lại. Hắc thiết đại đao dày mà nặng nề, sắc bén như Li Quang cũng chỉ có thể để lại một chỗ mẻ

nho nhỏ trên lưỡi đao.

Một chiêu không chém đứt được binh khí của đối phương, Loan Loan đang

định biến chiêu tiếp tục tấn công. Đối phương đột nhiên ơ một tiếng, thu đao lùi lại mấy bước, nói kinh ngạc: "Ngươi không phải quân Sóc. Ngươi

là ai?"

Lúc này Loan Loan mới thấy rõ đối phương là một cậu bé choai choai, cao

hơn mình một chút, người khoác da thú, trên cổ đeo vòng cẩm thạch xâu

răng thú, mái tóc tết thành từng bím tóc nhỏ xoã tung, trên trán vẽ hình ngọn lửa bằng máu thú, không phải cách ăn mặc của người Trung nguyên.

"Ngươi là người Sơn Dương?" Loan Loan thu đao không tấn công nữa, trong ánh mắt vẫn mang vẻ cảnh giác và thăm dò.

Thiếu niên khoác da thú đó rất xảo quyệt, không trả lời thẳng vào câu

hỏi: "Ngươi là ai? Chẳng lẽ là người Trung nguyên hôm qua đã cứu mẹ Hổ

nhi?"

Loan Loan nghe vậy, sự căng thẳng lập tức biến mất, gật đầu nói: "Mẹ Hổ nhi và Hổ nhi có khỏe không?"

"Hai người họ đều rất tốt". Thiếu niên khoác da thú nở nụ cười, lắc lắc

những giọt nước trên tóc, hết sức phấn khởi thu hồi hắc thiết đại đao,

thân thiết đi tới phóng khoáng vỗ vai Loan Loan, nói: "Đúng là các ngươi rồi. Hình dạng ngươi giống mẹ Hổ nhi tả lại như đúc. Mẹ Hổ nhi bảo ta

đi tìm các ngươi, ta đã tìm một ngày một đêm dọc theo dòng suối, cuối

cùng cũng tìm được ngươi".

Thiếu niên này tuổi còn nhỏ nhưng sức mạnh lại vô cùng lớn, từng chưởng

vỗ lên trên vai Loan Loan, Loan Loan cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình

cũng bị chấn động điên đảo lệch vị trí. Để tránh không phải đi gặp Diêm

vương ở độ tuổi hoa, Loan Loan vội dịch người, nói: "Mẹ Hổ nhi còn nhớ

đến chúng ta à? Ngươi tới vừa kịp lúc, ta có một chiến hữu bị thương,

cần thuốc trị thương và đồ ăn gấp".

"Yên tâm đi, ta giúp ngươi mang hắn về bộ lạc, gia gia sẽ chữa bệnh cho

hắn". Thiếu niên khoác da thú vỗ ngực gật đầu: "Nghe mẹ Hổ nhi nói thân

thủ của ngươi rất tốt, tâm địa cũng rất lương thiện. Mẹ Hổ nhi suýt nữa

ngã xuống dưới cầu, chính ngươi đã đỡ mẹ Hổ nhi sang. Ta còn tưởng ngươi là một người to khoẻ, không nghĩ tới ngươi lại nhỏ như vậy".

Loan Loan hừ một tiếng: "Hê, ngươi thì lớn lắm hả? Tí tuổi đầu ra vẻ người lớn, nửa cân chê tám lạng".

Thiếu niên khoác da thú nghe không hiểu thành ngữ của Trung Nguyên, ngơ ngác hỏi: "Cái gì nửa cân? Cái gì tám lạng?"

Loan Loan mặc kệ hắn, nói: "Có nói ngươi cũng không hiểu".

Thiếu niên khoác da thú cũng không tức giận, đánh giá Loan Loan, trong

mắt mang vẻ choáng ngợp không hề che giấu. Cậu ta gãi đầu, nói kinh

ngạc: "Nhưng tại sao ngươi lại giống con gái như vậy?"

Lúc này Loan Loan toàn thân ướt đẫm, mặc dù tuổi còn nhỏ, dáng người non nớt chưa có đường cong gì, nhưng mái tóc dài ngang vai ướt sũng, thuốc

bôi màu đen trên mặt đã rửa sạch lộ ra nước da trắng mịn như ngọc, dung

mạo tươi đẹp, ngây thơ thanh tú khó tả. Thấy thiếu niên khoác da thú

nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, Loan Loan ôm vai, rất là khó xử, sau đó hung tợn lao tới tóm cổ áo đối phương, cả giận nói: "Ai nói tiểu gia như con gái? Tiểu gia có khí khái đàn ông như vậy, ngươi mù mắt mới nói tiểu gia như con gái. Ngươi đã bao giờ nghe nói trong Hắc Vân kị có con gái không?"

Thiếu niên khoác da thú cúi đầu nhìn bàn tay đang tóm cổ áo mình, thầm

nghĩ: "Cũng đúng, đứa bé này vừa hung ác vừa nóng tính, hành động cũng

lỗ mãng, ngoài khuôn mặt đẹp đến chết người thì quả thật không có một

xíu nào giống con gái".

Thấy thiếu niên khoác da thú chỉ ngơ ngác nhìn mình, Loan Loan sốt ruột, giật mạnh tay về phía mình, lớn tiếng nói: "Tiểu gia là đường đường Hắc Vân kị binh, ngươi dám nói tiểu gia là con gái, cẩn thận tiểu gia đánh

ngươi!"

Thiếu niên khoác da thú thấy Loan Loan gấp đến mức khuôn mặt đỏ bừng,

lập tức gật gật đầu hết sức chăm chú biểu thị đồng ý: "Ta thấy rồi,

ngươi không phải con gái, chẳng qua là ngươi hơi bị ái thôi".

Loan Loan lập tức chán nản, bàn tay run rẩy chỉ thiếu niên khoác da thú, không nói nên lời.

Thiếu niên khoác da thú suy nghĩ một lát, lại nói: "Hắc Vân kị? Hắc Vân kị thật sự tới cứu chúng ta?"

Loan Loan cảm thấy thiếu niên này hơi đần độn ngốc nghếch, nhưng thấy

thái độ của cậu ta cũng coi như thành khẩn liền buông lỏng tay ra:

"Đương nhiên, biết Sơn Dương bị vây khốn, chúng ta lập tức chạy tới

không hề ngủ nghỉ".

Thiếu niên khoác da thú nghe vậy cảm động lắm, lớn tiếng nói: "Thảo nào mẹ Hổ nhi nói các ngươi là anh hùng tài giỏi".

Vừa nói vừa cởi tấm da thú trên người xuống đưa cho Loan Loan, nói: "Cho ngươi. Trong núi lạnh, cả người ngươi đều ướt đẫm, sẽ bị ốm. Ta tên là

Thác Bạt Hồng Đạt, năm nay mười bốn tuổi. Còn ngươi?"

Loan Loan quấn bừa tấm da thú lên người, ra vẻ già dặn: "Ta tên Loan

Loan, năm nay... ơ... không biết bao nhiêu tuổi, có lẽ cũng ngang tuổi

ngươi".

Thác Bạt Hồng Đạt hoàn toàn không tin, đứng lên đọ chiều cao với Loan

Loan. Phát hiện Loan Loan thấp hơn mình nửa cái đầu, Thác Bạt Hồng Đạt

hừ một tiếng, nói: "Người thì thấp như vậy, tay chân không có tí thịt

nào. Ngươi không thể lớn bằng ta được, sau này phải gọi ta là anh".

Hê, lúc tiểu gia xuất đạo thì còn không biết ngươi đang đuổi thỏ ở đâu.

Loan Loan cực kì khinh thường, cũng không muốn mất thời gian tranh cãi

với Thác Bạt Hồng Đạt, nhếch miệng quay đầu đi luôn. Dẫn Thác Bạt Hồng

Đạt đến hang núi, gạt cỏ khô cành lá ra đi vào trong hang, thấy Lâu Dự

vẫn mê man chưa tỉnh.

Loan Loan lo lắng sờ trán Lâu Dự, thấy nhiệt độ không tăng mới yên tâm

hơn một chút, quay sang nói với Thác Bạt Hồng Đạt: "Các ngươi cắm trại ở đâu? Hắn cần chữa thương gấp".

Thác Bạt Hồng Đạt cũng dứt khoát không nói một lời, ném hắc thiết đại

đao xuống, cõng Lâu Dự lên lưng, nhìn về phía Loan Loan: "Ngươi cầm đao

giúp ta, ta cõng hắn giúp ngươi. Ngươi đi theo ta".

Lâu Dự thân cao chân dài nhưng Thác Bạt Hồng Đạt lại cõng nhẹ như không, lắc lắc mấy cái: "Hắn nhẹ hơn báo nhiều".

Loan Loan nhìn mà trợn mắt há mồm, lắc đầu cam chịu số phận cầm hắc

thiết đại đao của Thác Bạt Hồng Đạt lên. Không ngờ Loan Loan lại không

cầm lên được, keng một tiếng, thanh đao rơi xuống đất, đập vào tảng đá

cứng rắn tạo thành một lỗ nhỏ.

"Mẹ ơi nặng quá! Dùng binh khí nặng như vậy thì đánh nhau thế nào?" Loan Loan oán thầm, vận đủ sức mạnh lần nữa ôm lấy hắc thiết đại đao, vác

lên vai, bước đi rất tốn sức, lảo đảo như người uống rượu say.

Thác Bạt Hồng Đạt quay lại nhìn, thở dài chế nhạo: "Tại sao ngay cả một

thanh đao cũng không cầm được nhỉ? Trẻ con Trung Nguyên đều kém cỏi như

vậy sao?"

Loan Loan đột nhiên giận dữ: "Ai nói trẻ con Trung Nguyên kém cỏi? Ngươi có giỏi thì cùng ta..."

Còn chưa nói xong trên người đã nhẹ bẫng, Thác Bạt Hồng Đạt cầm lấy hắc

thiết đại đao đặt lên vai mình. Vác đại đao, cõng Lâu Dự, ngay cả lưng

cũng không hề cong xuống, sải bước đi trước ra ngoài, còn không quên

quay lại gọi Loan Loan: "Đi nhanh lên!"

"Quái thai! Quái thai!" Loan Loan nhìn trân trối, cúi xuống nhìn cánh

tay bắp chân gầy gò của mình, lén le lưỡi. Tiểu gia khoe khoang tài

giỏi, đúng là đã sai. Thì ra không có tài giỏi nhất, chỉ có tài giỏi

hơn. Tên quái thai khoẻ kinh người này mọc ở đâu ra?"

***

Lúc tỉnh lại, ánh nắng buổi chiều chiếu xiên khoai vào in bóng dài trên

vách núi. Khi màn đen trước mắt dần dần trở thành sương mờ, cảnh vật

quanh người chậm rãi lộ ra hình dáng, chàng lờ mờ nhìn thấy một thiếu nữ mặt mũi sáng sủa ngồi bên đệm cỏ tò mò nhìn mình.

"Loan Loan..." Lâu Dự vẫn chưa tỉnh táo hẳn, dốc hết sức lực đưa tay tóm lấy thiếu nữ bên cạnh, lẩm bẩm nói: "Không được rơi xuống, không được

rơi xuống".

Thiếu nữ nhảy dựng lên, nói vui mừng: "Ông tỉnh rồi!"

Lâu Dự cảm thấy cổ họng vừa tanh vừa ngọt, tức ngực khó chịu, đầu váng

mắt hoa, một chút sức mạnh cũng không có, nói yếu ớt: "Nước..."

Thiếu nữ vội vàng rót một bát nước sạch đi tới, đưa lên bên miệng chàng, chậm rãi cho chàng uống mấy ngụm.

Lâu Dự uống mấy ngụm nước, cảm thấy đỡ chóng mặt hơn, thần trí dần dần

tỉnh táo. Lúc này chàng mới thấy rõ mình đang nằm trong một hang động,

dưới thân là đệm cỏ dày, rất mềm mại. Ánh mắt ngỡ ngàng nhìn về phía

thiếu nữ bên cạnh, cổ họng như bị lửa đốt, giọng nói khàn khàn khó nghe: "Nơi này là nơi nào? Ngươi... là ai?"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 50

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 50
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...