Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 153

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đêm đã khuya, tuyết rơi cả ngày,

cành mai bên ngoài như mặc thêm lớp áo trắng, gió thổi qua làm bông

tuyết bay xuống phát ra âm thanh sàn sạt.

Dung Hàm theo thường lệ sắc thuốc cho Loan Loan uống, lại dùng ngân châm xem huyệt, thấy kinh mạch không tắc, huyết khí thông suốt, hàn độc vẫn

bị ép vào huyệt Khí Hải như trước, trong lòng mới bớt lo lắng.

Y đỡ Loan Loan nằm xuống, cẩn thận đắp chăn cho nàng, cười nói: "Hàn độc đã rất lâu không phát tác. Đợi qua mùa đông này, đến khi xuân về hoa

nở, anh lại vào núi hái một ít hư linh thảo. Hư linh thảo có hiệu quả

xua hàn khí bảo vệ tâm mạch rất tốt, dùng liền một tháng, không biết

chừng sẽ có thể loại bỏ hết hàn độc, anh cũng yên tâm hơn".

Loan Loan ôm chăn, thấy y cười vui vẻ cũng khẽ cong khóe môi lên, nhẹ nhàng phất tay ra hiệu cho y mau đi nghỉ.

Dung Hàm cầm tay nàng để ủ ấm trong lòng bàn tay mình rồi nhẹ nhàng đặt

về trong chăn: "Loan Loan, nhớ lời anh dặn em không? Tuyệt đối không thể dùng nội lực, nếu không hàn độc công tâm, tổn hại kinh mạch, nhẹ thì từ nay hàng năm hàng tháng phải chịu nỗi khổ hàn độc, nặng thì..."

Âm thanh của y nghẹn ứ một lát rồi mới nói tiếp, giọng nói cực kì trịnh

trọng nghiêm túc: "Nặng thì sẽ mất tính mạng, biết không?"

Loan Loan chớp hàng lông mi dày, ngoan ngoãn gật đầu.

Dung Hàm chăm chú nhìn nàng thật sâu, nói dịu dàng: "Thời gian này trời

rất lạnh, em không tiện ra ngoài, sợ là trong người rất bí bức. Nghe nói gần đế đô có núi Cảnh, phong cảnh rất đặc sắc, lại có suối nước nóng.

Mấy ngày nữa anh sẽ xin nghỉ phép dẫn em đi chơi, dùng nước suối xua

lạnh, đối với thân thể em cũng có lợi".

Loan Loan gật đầu, cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt dần dần khép lại.

Dung Hàm quay người thổi tắt nến, lúc sắp bước ra cửa lại không yên tâm

quay lại thoáng nhìn. Thấy Loan Loan thở đều đều không hề cử động, dường như đã ngủ, y mới nhẹ chân bước ra ngoài.

Trăng treo chênh chếch, ánh trăng chiếu xuống mặt đất phủ tuyết trắng,

ánh sáng phản xạ từ mặt tuyết trong vắt chiếu vào trong phòng, cho dù

không đốt đèn nhưng vẫn có thể nhìn rõ mọi thứ.

Loan Loan mở mắt ra nghiêng tai lắng nghe, nghe thấy phòng bên cạnh yên

lặng không tiếng động liền tung chăn ngồi dậy. Nàng ngồi khoanh chân,

hai tay bắt quyết, hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại, hết sức thận

trọng thử điều động một sợi nội tức từ huyệt khí hải ra.

Sợi nội tức này cực kì yếu ớt, nhỏ như một sợi tóc, bất cứ lúc nào cũng

có thể đứt đoạn, lại dường như nối với lục phủ ngũ tạng, mỗi khi điều

động vào trong mạch một chút lại kéo theo sự đau đớn khó có thể tưởng

tượng.

Mồ hôi lấm tấm rất dày trên trán, Loan Loan mạnh mẽ ép sợi nội tức đó

chạy trong kinh mạch. Nội tức đi đến đâu như có dao cắt rìu chém đến đó, cơn đau kịch liệt dường như có thể xé rách thân thể, làm cho kinh mạch

đứt từng khúc, nhưng nàng vẫn cắn môi không kêu một tiếng nào.

Huyệt khí hải bị kích thích, hàn độc bị phong tỏa trong huyệt cũng không khống chế được nữa, mãnh liệt tràn ra như nước lũ vỡ đê, lập tức xâm

nhập xương cốt ngũ tạng. Trên cánh tay và trên mặt Loan Loan dần dần

xuất hiện một lớp sương mỏng màu trắng, cả người như bị ngâm dưới sông

băng giữa trời đông giá rét, ngay cả cốt tủy dường như cũng đã đông

cứng.

Da nàng vốn đã trắng muốt mịn màng, lại mặt một bộ đồ màu trắng, lúc này cả người bị sương lạnh bao phủ như một bức tượng khắc bằng băng hay tạc bằng bạch ngọc, không hề giống như người sống, không có một chút sức

sống nào.

Trong nháy mắt sắp bị đông lạnh mất hết tri giác, hai mắt Loan Loan chợt mở ra mang theo ánh sáng chói mắt. Một luồng nội tức ấm áp từ huyệt khí hải ào ào tràn ra, từng chút từng chút một, cực kì chậm rãi thấm vào

xương cốt, ngũ tạng, kinh mạch, ép hàn độc đã chạy khắp cơ thể phải quay về huyệt khí hải.

Phóng thích hàn độc khắp cơ thể sau đó cưỡng chế điều động nội tức áp

chế. Trong quá trình đấu tranh với hàn độc, nội tức sẽ không ngừng trở

nên mạnh mẽ. Nhưng vì bị hàn độc không ngừng ăn mòn, một hậu quả không

thể tránh né là kinh mạch và xương cốt cũng sẽ ngày càng yếu ớt vỡ vụn.

Mấy ngày nay tối nào nàng cũng giấu Dung Hàm, dùng phương pháp gần như tự sát này để khôi phục công lực.

Trăm sông đổ về biển, đến khi một tia hàn độc cuối cùng bị ép về huyệt

khí hải, cả người Loan Loan đã ướt đẫm mồ hôi như từ dưới nước vớt lên.

Nàng thở dài một hơi, mệt rũ người nằm vật xuống giường ngất đi.

***

Ngoài thành Lương Châu, tiếng vó ngựa đạp vỡ sự yên tĩnh của đêm tuyết.

Chiếc áo choàng màu đen của Lâu Dự gần như bị gió kéo căng trải rộng, như một đôi cánh màu đen to lớn mọc lên từ hai vai.

Hầu Hành Tiễn thúc ngựa theo sát bên cạnh. Nhìn khuôn mặt như đầm nước

lặng của Lâu Dự, lại nhớ đến bóng người lấp lánh ánh sáng dưới ánh nắng

chói chang trước kia, trong lòng vừa áy náy vừa đau buồn, Hầu Hành Tiễn

lặng lẽ thở dài.

Họ đến Lương Châu từ sớm, phỏng chừng còn phải đợi mấy ngày nữa sứ đoàn

mới đến. Vương Truyền Minh lo việc công văn qua cửa ải, việc giao tiếp

với quan chức Hồng Lư tự nước Sóc lại mất mấy ngày nữa. Vì thế Lâu Dự

chỉ dẫn theo một mình Hầu Hành Tiễn, hai người hai ngựa ra khỏi thành

ngay trong đêm, không hề dừng lại nghỉ ngơi dù chỉ một khắc.

"Lão Thất, cùng ta đi đến một nơi". Chàng nói.

Thế là Hầu Hành Tiễn giật cương đi ngay mà không hề hỏi thêm câu nào.

Bốn năm trước hắn đã giao tính mạng mình cho Lâu Dự, dù lúc này Lâu Dự

có bảo hắn đến địa ngục, hắn cũng không cau mày lấy một cái.

Gió tuyết lớn dần, gió lạnh mang theo bông tuyết đập vào quần áo lộp

bộp. Càng chạy về phía tây càng chỉ thấy tuyết trắng cỏ khô hoang vu,

hoàn toàn không có bóng người.

Màn đêm dày đặc, trên thảo nguyên Dã Tây, Dị Thiên Nhai như một người

khổng lồ không sợ lạnh giá, đứng sừng sững lạnh lùng nghiêm nghị.

Chạy đến trước vách núi, Lâu Dự ghìm ngựa dừng gấp, bốn vó Truy Phong vẽ ra bốn vệt sâu trên tuyết, bắn lên vô số tuyết trắng.

Ánh mắt Hầu Hành Tiễn căng thẳng. Chẳng lẽ vương gia định trèo vách núi? Trời lạnh tuyết trơn, trèo vách núi hiểm trở trong thời tiết khắc

nghiệt như vậy thật sự quá mức nguy hiểm.

Hắn chưa kịp mở miệng khuyên bảo lại thấy Lâu Dự thúc ngựa tiến lên vài

bước rồi dừng ngựa nhìn lên đỉnh vách núi một lúc lâu không nói gì.

Tuyết càng ngày càng lớn, trên vai trên đầu nhanh chóng phủ một lớp

tuyết dày. Trên gương mặt hơi ngẩng lên, ngay cả mi mắt lông mày cũng

phủ một lớp bụi tuyết mỏng, nhưng chàng lại vẫn đứng yên ở đó, nhìn vách núi cao lạnh lẽo trầm lặng này, không hề nhúc nhích, không biết đang

nghĩ gì.

Bầu không khí nặng nề như màn tuyết rơi dày đặc khắp trời, gần như làm mọi người ngạt thở.

Hầu Hành Tiễn không dám khuyên bảo gì, cũng dừng ngựa thu cương, lặng lẽ chờ đợi sau lưng Lâu Dự.

Rất lâu sau, đến tận lúc tay chân Hầu Hành Tiễn đều sắp đông cứng, Lâu

Dự mới phủi tuyết đọng trên người, nói lạnh nhạt: "Đi thôi".

Chàng kéo cương ngựa chạy vào sâu trong thảo nguyên. Hầu Hành Tiễn theo

sát phía sau, cuối cùng không nhịn được tò mò, hỏi: "Vương gia, vừa rồi

vương gia đứng dưới vách núi lâu như vậy làm gì?"

Lâu Dự khẽ mím đôi môi mỏng, không quay đầu lại, nói ra bốn chữ, âm

thanh mang theo sự đau đớn khôn cùng trong gió tuyết: "Tự đày tạ tội".

"Trước Dị Thiên Nhai?" Hầu Hành Tiễn kinh ngạc quay lại nhìn về phía

vách đá lạnh như băng, không hiểu vương gia nhà mình vì sao phải tạ tội

trước một vách núi không có tính mạng.

Hắn không hề biết trên đỉnh vách đá cực kì hiểm trở này có một ngôi mộ

kiếm nho nhỏ. Vừa rồi vương gia nhà hắn đứng dưới Dị Thiên Nhai là để im lặng phát lời thề độc với người lẽ ra đang nằm dưới ngôi mộ kiếm này.

"Lửa cháy rực trời, sao sánh được một tiếng cười của nàng? Giang sơn như vẽ, không bằng một điểm chu sa trên trán nàng. Nếu trời cao rủ lòng

thương làm cho Loan Loan trở về bình an, ta, Lâu Dự, nguyện chinh chiến

cả đời để bảo vệ nàng một kiếp an lành, cho dù phải trả giá bằng tính

mạng cũng không hối tiếc!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 153
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...