Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 181

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâu Dự vén rèm vào thùng xe. Thùng xe vốn cũng không rộng, chàng lại thân cao chân dài, không gian lập tức tỏ ra chật chội.

Biết Lâu Dự và Dung Hàm có chuyện cần nói, lại cũng thật sự sợ khí thế

lạnh lùng như núi băng của Lâu Dự, Phương Tranh cực kì tinh ý vươn vai

một cái, nói: "Chật chội quá, ngồi đau cả lưng, tôi đi bên ngoài một lát cho thoải mái.

Nói xong liền vội vã bò ra bên ngoài, lại quên mất trên người vẫn còn

buộc dây nên bị kéo giật lại, đau đến mức nhe răng nhếch miệng.

Phương đại phu thoạt nhìn dịu dàng thanh tú, tại sao lại hấp ta hấp tấp

như vậy? Dung Hàm thầm suy xét về sự thay đổi của Phương Tranh, đưa tay

cởi sợi dây thừng ra.

Phương Tranh như được đại xá, cười cười khó xử, vừa xoa gáy bị đụng đau vừa vén rèm xe chui ra bên ngoài.

Thấy Phương Tranh tránh như tránh tà, Lâu Dự nhìn về phía Dung Hàm, ngạc nhiên hỏi: "Ta đáng sợ như vậy sao?"

Ngươi không phải đáng sợ, ngươi cực kì đáng sợ!

Hầu Hành Tiễn nhìn Phương Tranh chật vật trốn ra, cho nàng một ánh mắt

"Đừng nhụt chí, cô đã lợi hại lắm rồi", ngồi dịch mông sang bên cạnh, vỗ vỗ chỗ trống đó: "Ngồi đi".

Lại hạ thấp giọng, ngón tay chỉ vào rèm xe: "Người này miệng độc tâm

ác, không biết đã dọa chạy dọa khóc bao nhiêu khuê tú giai nhân. Có thể

cầm cự trước mặt người đó lâu như vậy, cô cũng được coi là một phụ nữ

can đảm".

Phương Tranh lau mồ hôi lạnh, không khách sáo đặt mông ngồi xuống, bắt

chước Hầu Hành Tiễn hạ thấp giọng: "Sợ chết đi được. Khí thế của hắn như tảng băng, đừng nói là tới gần, đứng cách ba thước đã có thể chết cóng

rồi. Tôi nghi là hắn còn không biết cười".

"Vương gia đương nhiên biết cười".

Nhớ tới hình ảnh Lâu Dự khí thế hiên ngang, khỏe mạnh thẳng thắn, nụ

cười trên mặt rạng rỡ như ánh mặt trời, tinh thần phấn chấn, ý chí hăng

hái rất lâu trước kia, Hầu Hành Tiễn cảm thấy trong lòng chua xót, thở

dài nói: "Lần tôi nhìn thấy vương gia cười vui vẻ nhất là ở trong lều

trung quân. Lần đó vương gia ép Loan Loan làm thân binh, Loan Loan nhảy

dựng lên phản đối, vương gia cười rất giống một con cáo vừa bắt được gà, răng suýt nữa thì rụng mất".

"Hắn mà biết cười thì có mà mặt trời mọc đằng tây, tuyết đọng vạn năm

trên đỉnh núi Cảnh ở đế đô tự nhiên tan chảy". Phương Tranh nghi hoặc

quay lại nhìn rèm xe, lắc đầu không dám tin tưởng.

"Vương gia rất anh tuấn, cười lên dễ coi lắm". Chỉ sợ Lâu Dự bị người

khác xem nhẹ, Hầu Hành Tiễn vội vã giải thích: "Tuấn tú khôi ngô, phong

tư hơn người, các đệ tử thế gia trong thành Thượng Kinh chỉ xứng xách

giày cho vương gia, không biết bao nhiêu khuê tú danh môn nằm mơ cũng

muốn trở thành vợ vương gia".

Làm vợ một tảng băng? Phương Tranh rùng mình liền mấy cái.

"Trước kia lúc cười nhìn Loan Loan, sự dịu dàng của vương gia dường như

phát ra từ đáy lòng, ngay cả bọn tôi nhìn cũng cảm thấy ấm dào dạt".

Hầu Hành Tiễn cười rất đắng, giọng nói chua chát: "Nhưng sau cuộc chiến Sa Loan, vương gia không còn cười nữa".

Nụ cười đắng chát của hắn mang sự tự trách và áy náy vô tận, bầu không khí nặng nề bao trùm cả hai người.

Phương Tranh cảm thấy tiếng cười đau khổ của Hầu Hành Tiễn như nước ngấm qua lụa chậm rãi thấm vào trong lòng mình. Nàng quay sang nhìn Hầu Hành Tiễn, yên lặng một lát rồi hỏi: "Ở Sa Loan rốt cuộc đã xảy ra chuyện

gì?"

Hầu Hành Tiễn mím chặt khóe miệng, bàn tay cầm cương ngựa nổi gân xanh ngoằn ngoèo.

Phương Tranh thật sự không nén được sự tò mò trong lòng, lại hỏi: "Tây

Lương vương, Loan Loan cô nương, và cả... Dung đại phu, giữa bọn họ rốt

cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Hầu Hành Tiễn yên lặng không đáp, nhìn về phía chân trời xa xa. Một hồi

lâu sau hắn mới gian nan mở miệng, lại nói một câu không ăn nhập gì với

câu hỏi của Phương Tranh: "Trời sắp sáng rồi".

***

Tiếp tục đi hai canh giờ nữa là có thể trở lại Lương Châu". Lâu Dự ngồi

xuống, nhìn Loan Loan không chớp mắt. Một mình một ngựa đối mặt với

trọng tiễn của Ưng Đình cũng không e ngại chút nào, vậy mà trong chớp

mắt nhìn thấy Loan Loan, sự sợ hãi vô tận tích tụ trong lòng chàng mấy

hôm trước lại dâng trào.

Trong mấy ngày chạy trốn vừa qua, lúc nào chàng cũng vô cùng lo lắng.

Vạn nhất trong những ngày không ở bên cạnh Loan Loan, cô ấy lại có mệnh

hệ gì...

Ý nghĩ này một khi xuất hiện liền biến thành vô số cỏ dại có đốt cũng không cháy hết, trong lòng sợ hãi không kiềm chế được.

Đến lúc này nhìn thấy Loan Loan nằm trong lòng Dung Hàm, nhịp thở ổn

định không có gì ngại, chàng mới có cảm giác yên tâm nhưng vẫn phải xác

nhận lại: "Dung Hàm, Loan Loan cô ấy..."

"Không tốt lên, cũng không xấu đi..."

Giọng Dung Hàm vẫn lạnh lùng cứng rắn như trước nhưng ánh mắt lại nhìn

tay trái Lâu Dự đang buông xuống. Cổ tay áo quân phục màu đen ướt đẫm,

một vệt máu tươi từ cổ tay rỏ xuống, từ từ chảy theo đường ghép giữa

những tấm ván, hội tụ thành một vũng máu dưới sàn xe.

Y than thầm một tiếng, đặt Loan Loan vào lòng Lâu Dự, xoay người mở hộp thuốc.

Lâu Dự gần như lập tức ôm lấy Loan Loan, lại sợ mình ôm quá chặt làm đau nàng nên vội vàng nới lỏng bớt tay, cực kì dịu dàng ôm nàng vào lòng,

cảm thấy xương bả vai nàng mỏng manh đâm vào tay, đau như xé lòng, lẩm

bẩm nói: "Sao lại gầy đến thế này?"

"Mấy ngày nay chỉ uống được nước sạch với sữa dê, sao có thể không gầy

được? Không thể tiếp tục như vậy nữa, may mà chúng ta đi nhanh nên sắp

về đến nơi rồi".

Dung Hàm nhìn Loan Loan, ánh mắt cũng ngập tràn thương xót, tay lại vẫn tìm kim sang dược bôi lên vết thương trên người Lâu Dự.

Vết thương trên bả vai Lâu Dự máu thịt lẫn lộn, có thể nhìn thấy xương

trắng hết sức rõ ràng, vừa to vừa sâu, thịt lật ra ngoài. Có lẽ là sau

khi bị trọng tiễn xuyên qua, chàng lại lật tay rút tên ra nên mới thế

này.

Bị thương như vậy nhưng chàng lại không biết giữ gìn, không hề đắp thuốc trị thương mà cứ mặc cho vết thương bị gió thổi tuyết dính, vết thương

tái nhợt đã có dấu hiệu thối rữa.

Dung Hàm cảm thấy nếu mình cứ tiếp tục thở dài thì chẳng mấy chốc sẽ

thành một ông già ốm yếu, thô bạo xé toạc vai áo Lâu Dự để bôi thuốc

tiêu độc cho chàng.

Do tâm tính của người theo nghề y, Dung Hàm vô thức nhẹ tay lại dù miệng vẫn nói lạnh lùng: "Nếu ngươi muốn chết cũng phải đợi Loan Loan về đến

Lương Châu bình yên. Giờ đây cường địch rình rập, ngươi lại vô trách

nhiệm để chính mình thành ra thế này, nếu đại quân đuổi kịp thì làm thế

nào? Chẳng lẽ lúc Loan Loan tỉnh lại, ta phải nói với cô ấy rằng vì cứu

cô ấy nên ngươi đã chết trận sa trường, sau đó cô ấy lại đau lòng chết

một lần nữa?"

Giọng y lạnh lùng, thậm chí là hơi cay nghiệt, nhưng ý thành toàn cho Lâu Dự và Loan Loan lại sáng tỏ như nhật nguyệt.

Lâu Dự nghe xong yên lặng một lát, lại rất nhanh trở nên vui vẻ, vặn hỏi: "Ý ngươi là Loan Loan sẽ nhanh chóng tỉnh lại?"

Dung Hàm ờ một tiếng, rắc thuốc cầm máu lên vết thương trên vai Lâu Dự,

giọng nói trở nên vui vẻ hơn: "Hàn độc của cô ấy đã tiêu hết, lại được

nội lực của ngươi tương trợ nên đã có sinh cơ. Chỉ có điều kinh mạch tổn hại nghiêm trọng, thân thể quá mức yếu ớt cho nên nhất thời không ăn

uống được, hôn mê bất tỉnh. Nếu có thể yên tâm tĩnh dưỡng, ta lại hết

lòng điều dưỡng sáu tháng một năm, cô ấy sẽ có thể bình phục được tám

phần. Chỉ có điều khí hải đã vỡ, sợ rằng nội lực cũng không khôi phục

được đến trình độ trước kia nữa".

Thuốc cầm máu rắc vào vết thương bỏng rát, Lâu Dự lại như không cảm thấy đau, dùng ngón day nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Loan Loan. Như mất rồi

lại tìm về được, trong lòng mừng rỡ vạn phần, chàng không nhịn được khẽ

gọi: "Loan Loan, Loan Loan..."

Loan Loan dường như ngủ không yên, khẽ cử động một chút.

Chàng vội vàng hạ giọng, ôm lấy nàng như thể sẽ không bao giờ buông ra

nữa, nói nhỏ: "Dung Hàm, kể cho ta nghe chuyện của Loan Loan mấy năm nay đi".

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 181
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...