Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 96

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Loan Loan ủ rũ ăn ngấu nghiến. Phát

hiện vẻ mặt Loan Loan khác lạ, Lâu Dự không rõ nguyên do, suy nghĩ một

lát rồi chợt bừng tỉnh. Chẳng lẽ cô bé con này ghen rồi?

Thật không dễ dàng, cô bé này cuối cùng cũng bắt đầu hiểu chuyện!

Nhất thời trong lòng vừa ngọt vừa mềm, ấm áp dào dạt, Lâu Dự lại không nhịn được cười khẽ một tiếng.

Tiếng cười khẽ của Lâu Dự lọt vào tai, Loan Loan có cảm giác như bí mật

bị người khác phát hiện, càng thêm xấu hổ và tức giận, bĩu môi hừ một

tiếng, quay mặt đi phớt lờ Lâu Dự.

Lâu Dự càng cười thoải mái hơn, chuyển hết mấy đĩa bánh ngọt mới bưng lên trước mặt mình sang bên bàn của Loan Loan.

Bên này khúc nhạc đã kết thúc, Tố Tố dừng điệu múa với tư thế ngửa người ôm tì bà, vòng eo mềm mại, ánh mắt long lanh, nhận được vô số lời khen

ngợi.

"Tốt tốt tốt!" Ngô Thượng Trạch gương mặt đỏ bừng, cực kì hưng phấn, vỗ

tay khen hay: "Điệu múa này của Tố Tố quả thật có thể nói là nhẹ như tơ

hồng, thoáng như bóng nhạn. Đừng nói là Đại Lương, khắp thiên hạ đều khó tìm được người nào múa đẹp hơn".

Lại có người khéo miệng hùa theo: "Cổ nhân nghe điệu nhạc hay, dư âm

vọng ba ngày không dứt. Hôm nay được may mắn thấy điệu múa của Tố Tố cô

nương, thần hồn mê mẩn, trong đầu quanh quẩn mãi hình bóng tiên tử. Ba

ngày đâu đủ, ta áng chừng ít nhất phải mười ngày mới dứt".

Tố Tố dịu dàng cười nhạt, tay áo dài đưa lên che nửa dung nhan. Cúi

người đáp tạ, ánh mắt đưa sang nhìn về phía Lâu Dự lại thấy chàng không

chút động lòng, thậm chí ngay cả một ánh mắt tán thưởng cũng không có mà chỉ chăm chú nhìn người bên cạnh.

Trong lòng Tố Tố lập tức như mây đen che khuất ánh trăng, buồn bã âm u, mất mát tột cùng.

Tự phụ xinh đẹp vô cùng, kĩ thuật điêu luyện, trong thành Thượng Kinh có bao nhiêu công tử quý tộc chạy theo như vịt. Biết lần này thế tử Lăng

Nam vương sẽ đến dự tiệc, Tố Tố càng chú ý trang điểm kĩ càng, vốn cho

rằng sau điệu múa này kiểu gì cũng lọt vào mắt xanh thế tử. Vừa rồi vô

tình bắt gặp ánh mắt Lâu Dự, Tố Tố vui mừng vô hạn, lòng tin càng tăng

gấp bội. Ai ngờ điệu múa chuẩn bị kĩ càng, dốc hết toàn lực của mình đối với Lâu Dự vẫn chỉ như trà lạnh trong chén, bụi trên tay áo, không đáng nhìn đến làm gì.

Phụ nữ đẹp luôn kiêu ngạo, đặc biệt là khi gặp được đàn ông trác việt

thì lại càng hi vọng đối phương ngưỡng mộ si mê. Điều này không quan hệ

gì đến tình yêu mà chỉ vẻn vẹn là sự tranh cường háo thắng tìm kiếm hư

vinh. Thấy điệu múa toàn tâm toàn ý của mình lại không đổi được một

tiếng khen hay của Lâu Dự, Tố Tố vừa xấu hổ vừa tức giận, cố giấu mất

mát trong lòng, nở một nụ cười với Ngô Thượng Trạch. Ngô Thượng Trạch

giơ tay vẫy, Tố Tố nhẹ nhàng chuyển bước sen đến ngồi xuống bên cạnh Ngô Thượng Trạch, ánh mắt lại quan sát cẩn thận người ngồi bên cạnh Lâu Dự.

Đó là một thiếu niên khoảng chừng mười hai mười ba tuổi, dáng người còn

chưa nẩy nở. Ánh mắt phụ nữ luôn tinh tế và chuẩn xác hơn đàn ông, cộng

thêm

Tố Tố từ nhỏ đã lăn lộn trong chốn phong trần, từng thấy rất nhiều bé

gái chưa lớn. Chỉ mới nhìn qua một lượt, Tố Tố đã nhìn ra đứa bé này mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng dáng người mềm mại, khung xương nhỏ nhắn, ngũ

quan xinh xắn, thanh tú như cắt như mài. Đặc biệt là đôi mắt như được vẽ cẩn thận bằng mực đen, đẹp đến mê hồn. Lại nhìn kĩ trước cổ Loan Loan,

cần cổ phẳng lì không có trái khế. Mặc dù mặc quần áo đàn ông nhưng đây

rõ ràng là một cô bé đóng giả con trai.

Nếu không bị trừ điểm vì nước da đen ráp, với ánh mắt đã quen nhìn giai

nhân tuyệt sắc của mình, Tố Tố cũng không thể không gật đầu khen một

câu, đúng là một cô bé xinh đẹp hiếm thấy.

Tiếp tục quan sát một hồi, Tố Tố nhớ ra cô bé này chính là bóng lưng nho nhỏ đã hút dính ánh mắt Lâu Dự trong phiên chợ hoa đăng hôm đó. Rõ ràng quần áo giản dị không giống tiểu thư thế gia nhưng lại có thể đường

đường ngồi bên cạnh thế tử Lăng Nam vương, càng khỏi phải nói đến sự

quan tâm dịu dàng giấu không nổi của thế tử dành cho cô bé này. Rốt cuộc cô bé đó có thân phận gì?

Tố Tố vừa suy đoán miên man vừa nâng chén lên kính rượu Lâu Dự, nói dịu

dàng: "Tố Tố vừa mới bêu xấu, không biết điệu múa thô kệch vừa rồi có

lọt được vào mắt thế tử hay không?"

Ngô Thượng Trạch chỉ Lâu Dự, cười nói: "Hỏi đúng người rồi đấy. Lâu

huynh không được chê, điệu múa như vậy mà còn chê thì chính là không

hiểu gì về cái đẹp".

Tố Tố hơi đỏ mặt, thẹn thùng vô hạn: "Hầu gia cứ giễu cợt Tố Tố".

Biết Tố Tố là người được Ngô Thượng Trạch sủng ái, Lâu Dự cũng nể mặt

Ngô Thượng Trạch, bình thản nâng chén uống cạn, nói lạnh nhạt: "Tố Tố cô nương kĩ thuật điêu luyện, múa rất đẹp".

Ngay cả khen người khác cũng vẫn lạnh như băng, người này rốt cuộc có biết cười không?

Tố Tố đau xót trong lòng, ngoài mặt lại vẫn mỉm cười, rót đầy một chén

rượu nữa kính Loan Loan: "Tố Tố kính tiểu... công tử này một chén".

Tố Tố thông hiểu sự đời, thấy Loan Loan nữ đóng giả nam, dù không biết

vì sao nhưng biết chắc chắn phải có nguyên do, hơn nữa nguyên do này

không phải mình có tư cách vạch trần, nhưng sự ghen ghét trong lòng lại

không làm sao kiềm chế được: "Nhìn trang phục của công tử thì chắc là

tiểu tướng Hắc Vân kị, đời này Tố Tố kính trọng nhất là anh hùng chinh

chiến sa trường, mời tiểu công tử uống đầy chén này".

Không ngờ Loan Loan lại không hề phản ứng, vẫn tiếp tục cúi đầu ăn như thường.

Tố Tố cười nhạt, nhẹ nhàng cất bước đến trước mặt Loan Loan: "Tiểu công tử, tiểu công tử..."

Loan Loan sửng sốt ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện mình đã trở

thành tiêu điểm của tất cả mọi người, kinh ngạc đưa tay chỉ chóp mũi

mình: "Chị tiên nữ, chị đang gọi em à?"

Tố Tố che miệng cười khẽ, đưa chén rượu đến trước mặt Loan Loan: "Kính

tiểu công tử một chén. Tố Tố có một yêu cầu quá phận. Tố Tố xưa nay si

mê âm luật, rất muốn được cảm nhận sự hào hùng khí phách của nhạc khúc

trong quân. Chỉ tiếc nhạc công trong thành Thượng Kinh hoàn toàn không

thể nào tái hiện được khí thế như vậy. Hôm nay thấy tiểu công tử có khí

chất nhẹ nhàng phong độ, chắc hẳn là người tinh thông âm luật, Tố Tố

muốn mời tiểu công tử ban cho một khúc hát để thỏa tâm nguyện nhiều năm

của Tố Tố".

Nét mặt nhu mì, giọng nói ngượng ngùng mang ý khẩn cầu tha thiết. Bất cứ một người đàn ông nào cũng không thể chống cự và từ chối trước dáng vẻ

động lòng người như vậy.

Loan Loan kinh hãi. Cả đời này cô bé chỉ biết có một bài hát, lại còn

lạc điệu. Nhưng chị tiên nữ này khẩn cầu trước mặt bao nhiêu người, cô

bé cũng ngại từ chối làm mất thể diện của Lâu Dự.

Ngô Thượng Trạch và một đám quý công tử sớm đã hết sức tò mò về đứa bé

có thân phận thần bí bên cạnh Lâu Dự này, lúc này thấy Tố Tố đề nghị đều thấy hứng thú, tất cả đều hưng phấn ồn ào thúc giục.

Loan Loan luống cuống tay chân, ngỡ ngàng nhìn về phía Lâu Dự như cầu cứu.

Tố Tố cúi đầu, hàng mi thật dài che khuất vẻ đắc ý mơ hồ trong mắt.

Người thế tử thích cũng chỉ đến thế, có dung mạo mà không có tài hoa,

không thể cùng nhau ngâm thơ xướng phú, cũng không thể vẽ tranh bên cửa

sổ, múa hát giữa sảnh đường. Vậy mà vì một người như thế, thế tử lại

không nhìn thấy một người tinh thông đủ thứ cầm kì thi họa như ta. Có

phải giờ đây thế tử cũng có cảm giác nuối tiếc vì châu ngọc trước mắt

lại tưởng nhầm là sỏi đá?

Lâu Dự chăm chú nhìn Tố Tố, mặt lạnh như nước, vẻ mặt không rõ hỉ nộ.

Đột nhiên chàng quay sang nhìn Loan Loan, mỉm cười: "Hát thì đã là gì?

Chẳng phải em biết múa kiếm sao? Nào, để anh đệm nhạc cho em".

Loan Loan kinh ngạc mở to mắt. Có nhầm không? Em có biết múa kiếm đâu? Kiếm của em chỉ dùng để giết người.

Lâu Dự đã tính trước, cười nhạt nhìn lại. Đừng lo, tiếng đàn của anh sẽ dẫn đường cho em.

Nụ cười mơ hồ ấm áp của chàng như có sức mạnh động viên an ủi. Loan Loan lẳng lặng nhìn Lâu Dự, sự bối rối khó xử trong lòng dần dần lắng xuống, khóe miệng khẽ cong lên như vành trăng thượng huyền.

Giữa hai người có một sự hiểu ngầm ăn ý, không nói một lời mà tâm linh lại đã tương thông.

Lâu Dự buông mắt cười nhạt, đứng thẳng người lên, ánh mắt chậm rãi nhìn quanh, lớn tiếng nói: "Mang đàn đến đây!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 96

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 96
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...