Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 148

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một ngõ nhỏ hẻo lánh tại đế đô, một nhành mai móc chéo qua bức tường trắng tỏa hương thơm dìu dịu lan xa.

Dung Hàm mở cánh cửa gỗ ra, cảm thấy trước mắt sáng ngời.

Mặt trời ngày đông ấm áp len qua kẽ hở trên tán cây mai in bóng lốm đốm

xuống mặt đất. Một người mặc áo mỏng đứng cô đơn trong sân ngẩng đầu

nhìn về phương xa, bóng dáng như cây ngọc trong những bức tranh thủy

mặc.

Dung Hàm nhìn say mê, chân không sao bước đi được. Bốn năm qua, ngày

ngày y ở bên nàng, thấy vẻ mặt quật cường của nàng khi bị thương đau

hành hạ, thấy nụ cười gượng gạo của nàng sau khi đau lòng quặn thắt và

cả sự kiên cường vỡ vụn khi nàng yếu đuối chơi vơi.

Nàng rất giỏi nhẫn nhịn, cho dù khi rút tên chữa thương cho nàng, nàng

cũng không chịu kêu đau một tiếng, lại làm cho y nhìn mà trong lòng đau

xót.

Nàng rất yên tĩnh, có thể không ăn không uống đứng một mình dựa vào cửa

sổ nhìn ra ngoài cả ngày, chỉ có lúc y gọi mới quay lại cho y một nụ

cười nhạt, lại làm cho y nhìn thấy sự thương tâm và đau buồn thật sâu

dưới đáy mắt.

Bất giác y phát hiện trong tim trong mắt mình chỉ có toàn bóng dáng của

nàng. Cô gái độc lập kiên cường, ngoài mềm trong cứng này không biết từ

khi nào đã chiếm trọn trái tim y.

Tâm đã lún sâu, lòng nghiêng khó chống.

Nếu cuộc sống cứ an lành bình thản, yên ổn nhẹ nhàng như bây giờ thì

thật tốt. Y sẵn lòng vĩnh viễn ở bên nàng, cho dù người trong lòng nàng

không phải là y cũng không sao.

Tháng năm vội vã, lòng người đổi thay, tin rằng một ngày nào đó trong lòng nàng sẽ có hình bóng của mình.

Gió nhẹ lay động tay áo, người đứng trong sân quay đầu lại như phát hiện gì đó.

Dung Hàm nở nụ cười dịu dàng, đi nhanh mấy bước về phía nàng, cởi áo

ngoài ra khoác lên người nàng, nói khẽ: "Trời lạnh thế này em đứng ở bên ngoài làm gì, mau vào trong nhà đi".

Khóe môi Loan Loan cong lên như trăng non, lấy một chiếc túi thêu từ

trong lòng ra đưa tới. Trên chiếc túi thêu một mớ bùng nhùng đủ mọi màu

sắc xiêu xiêu vẹo vẹo, không biết là hoa sen hay là cỏ dại.

Dung Hàm có chút không dám tin, nhận lấy chiếc túi, vuốt ve những mũi

thêu xiên xẹo bên trên, vui mừng nói: "Đẹp quá, em thêu à?"

Loan Loan cười nhạt gật đầu.

"Tặng anh à?"

Loan Loan lại gật đầu.

Dung Hàm vui mừng khôn xiết, nhìn ngắm chiếc túi một hồi lâu rồi cất vào trước ngực như một báu vật, khen không dứt lời: "Loan Loan của chúng ta đúng là thông minh khéo tay, sao lại thêu đẹp như thế chứ? Anh thấy tú

nương giỏi nhất Thượng Kinh cũng không thêu được đẹp như em".

Nghĩ tới một đống chỉ thêu lộn xộn lung tung trên chiếc túi, sắc đỏ hiện rõ trên gương mặt Loan Loan.

Tâm tình Dung Hàm cực tốt, cầm tay Loan Loan bắt mạch cẩn thận, nói:

"Hàn độc đã bị anh dùng ngân châm ép vào huyệt khí hải, tạm thời sẽ

không phát tác. Dạo này khí sắc của em rất tốt, làm anh hết sức yên tâm. Lần trước khi anh tìm được em ở Sa Loan, em đã lạnh đến mức toàn thân

cứng đờ tím tái, ngay cả máu cũng sắp không chảy được nữa, đúng là làm

anh sợ gần chết".

Dung Hàm nhớ lại hôm đó mình cầu viện binh không được liền đánh liều một phen, bất chấp tất cả một thân một mình thúc ngựa chạy tới Sa Loan, lại chỉ thấy xác chết ngổn ngang, máu chảy thành sông. Y hoang mang lo sợ

tìm xung quanh rất lâu, nếu không phải màu lông của đại Hồng đặc thù,

tương đối nổi bật giữa bạt ngàn quân phục mũ giáp màu xanh đen, sợ rằng y rất khó tìm được Loan Loan giữa biển máu núi xác.

Chỉ đến chậm một chút nữa là thần tiên trên trời cũng khó cứu.

Mặc dù chuyện đã xảy ra rất lâu nhưng mỗi khi nhớ lại y vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Chưa bao giờ y cảm thấy may mắn vì mình theo học y thuật như

bây giờ.

Mấy năm nay y chăm sóc thuốc thang, dùng hết khả năng, bất chấp an nguy

lên núi hái linh dược, cuối cùng đã ngăn chặn được hàn độc trong người

nàng, giúp nàng không cần phải chịu đựng nỗi khổ lạnh buốt thấu xương

mỗi khi hàn độc phát tác.

Nhớ tới sắc hồng trên mặt nàng vừa rồi, Dung Hàm thở phào một hơi, cảm

thấy rất an ủi, ôn tồn nói: "Anh đã hầm canh nóng trong bếp, cho nhiều

dược liệu bổ khí dưỡng huyết, lát nữa em phải nghe lời, ngoan ngoãn uống hai bát canh nóng là sẽ không bị lạnh nữa".

Loan Loan ngoan ngoãn gật đầu, Dung Hàm chỉnh lại chiếc áo khoác trên người nàng rồi dắt tay nàng đi vào trong nhà.

Đưa nàng vào đến trong nhà, y làm như vô tình quay lại nhìn mặt tuyết

dưới gốc mai, vẻ mặt phức tạp như đang suy nghĩ gì đó, sau đó buông mắt

cười khổ, đóng cửa phòng lại.

Trên mặt tuyết dưới gốc mai có một chữ Dự nho nhỏ dường như được viết bằng cành cây, từng nét lại rất chỉnh tề ngay ngắn.

Bên ngoài gió bắc lạnh lẽo, trong nhà lại ấm áp như xuân. Cửa sổ dán một lớp giấy dày, than ngân sương loại thượng hạng cháy hồng trong lò đồng, hơi ấm tràn ngập khắp nơi.

Một cành mai đỏ cắm nghiêng nghiêng trong bình ngọc đặt trên bệ cửa sổ, hương thơm thoang thoảng như có như không.

Dung Hàm mua tòa viện này chính là vì vừa ý với hương mai xa xăm, đá

xanh tường trắng, ngói đen cửa sổ giấy ở đây, mặc dù nhỏ nhưng lại không thiếu tươi mát nhã nhặn. Đã quyết định ở lại thời gian dài, cho nàng

cuộc sống tốt nhất, y phải chú ý đến mọi thứ, lo lắng mọi chuyện chu

đáo, không để nàng có một chút khó chịu nào.

Y vốn xuất thân quý tộc môn đình, có tầm nhìn, ánh mắt và khiếu thẩm mĩ

độc đáo, chỉ cần chú ý một chút là đã bố trí lại tiểu viện cực kì ấm áp

dễ chịu.

Loan Loan ngồi bên lò sưởi, hơ đôi tay lạnh như băng. Dung Hàm múc một

bát canh nóng đưa tới, cười nói: "Bây giờ biết lạnh rồi chứ? Mặc phong

phanh như vậy mà còn ra ngoài, em định làm anh tức chết hay sao?"

Loan Loan cười áy náy, đỡ lấy bát canh đưa lên miệng.

Dung Hàm nhìn Loan Loan uống hết nửa bát canh rồi mới nhẹ nhàng lên tiếng như vô ý: "Lâu Dự đã giết thái tử Lâu Mẫn..."

Đột nhiên nghe thấy cái tên này, Loan Loan run lên không kiềm chế được.

Dung Hàm nhanh tay lẹ mắt giữ tay Loan Loan lại, không để bát canh sánh

ra một giọt nào.

"Lâu Dự giờ đây đã là Tây Lương vương của Đại Lương, một tay nhiếp chính một tay cầm quân, thế lực trải khắp trong ngoài triều đình, có thể nói

là quyền khuynh thiên hạ".

Đỡ chiếc bát từ tay Loan Loan đặt xuống bên cạnh, Dung Hàm trầm tư một

lát rồi mới nói nhỏ: "Loan Loan, em... có muốn gặp hắn không?"

Loan Loan ngồi nghiêng người, ánh mặt trời từ phía tây chiếu vào, nửa

bên mặt sáng ngời, nửa bên còn lại hơi tối, tỏ ra lạnh lẽo yếu ớt vô cớ.

Thời gian dường như đọng lại. Trái tim Dung Hàm như lơ lửng giữa không trung, nhìn Loan Loan không hề chớp mắt.

Loan Loan cúi đầu, hàng lông mi thật dài che khuất ánh mắt, không biết đang suy nghĩ gì.

Dung Hàm yên lặng một hồi lâu, giọng nói lộ rõ vẻ chua chát nồng đậm:

"Nếu như... nếu như em muốn gặp hắn, anh sẽ đưa em về. Với thế lực của

hắn bây giờ tất nhiên có thể bảo vệ em chu toàn, anh cũng có thể yên

tâm".

Trong lòng y đắng nghét, giọng nói trở nên khàn khàn: "Mấy năm nay hắn

vẫn tìm em. Loan Loan, em muốn quay lại bên cạnh hắn không?"

Nụ cười của Tống thúc thúc, tiếng rống giận của Lưu Chinh khi yểm hộ

nàng rút lui, ánh mắt Triệu Vô Cực trước khi chết, thi thể tan nát của

các tướng sĩ Hắc Vân, và cả chính mình bây giờ...

Loan Loan đột nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt có sự đau xót chưa kịp che giấu, ngơ ngác nhìn Dung Hàm, chậm rãi lắc đầu.

Khóe miệng mím chặt thoáng cái giãn ra, Dung Hàm không dám khẳng định,

hỏi lại một lần nữa: "Không cần nghĩ đến anh, càng không được để chính

em khó chịu. Nếu em còn nhớ hắn..."

Lời còn chưa dứt lại phát hiện gương mặt Loan Loan đã ướt đẫm nước mắt, Dung Hàm vội nói: "Loan Loan..."

Trên môi đột nhiên có thêm một bàn tay lạnh như băng. Loan Loan nhẹ

nhàng che miệng y lại, nước mắt rơi gấp gáp như chuỗi ngọc đứt dây, một

lần nữa lắc đầu chậm rãi.

Dung Hàm cảm thấy trái tim mình như sắp vỡ, không nhịn được ôm Loan Loan vào lòng, vỗ lưng nàng an ủi: "Tốt tốt tốt, chúng ta không quay về,

không gặp hắn nữa. Đừng khóc, ngoan, đừng khóc nữa".

Loan Loan gục vào trong lòng y, khóc như xé rách tim gan, âm thanh lại

không sao bật ra được, trong lòng cuồn cuộn trào dâng, tất cả chỉ có hai chữ.

Lâu Dự, Lâu Dự, Lâu Dự...

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 148

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 148
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...