Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Giết!"

Hôm

nay tiên phong doanh của Hắc Vân kị huấn luyện đao pháp trên luyện binh

trường, mấy ngàn quân sĩ xếp thành hàng, đâm, chém, bổ, quét, hất, đẩy,

cắt, từng đao mang gió, thoạt nhìn vụng về nhưng lại đều là những chiêu

số giết người thực dụng nhất trên chiến trường.

Có câu vương hầu khanh tướng thì đã làm sao?

Võ tướng đã bỏ chế độ tập ấm, tương đương với mở một cánh cổng thăng tiến

cho những người có tài hoa trong tầng lớp bình dân. Vô số hảo nam nhi

nhập ngũ mang theo ước mơ lập quân công làm rạng rỡ tổ tông.

Trong đó Hắc Vân kị là kị binh dũng mãnh nhất Đại Lương nên càng bị những người đến tòng quân đạp vỡ bậu cửa.

Lâu Dự yêu cầu cực cao, điều này làm cho các sĩ quan chịu trách nhiệm chiêu binh của Hắc Vân kị rất căng thẳng, ngày ngày lau mồ hôi nghĩ ra các

phương pháp kiểm tra để xem xét tố chất của những người tòng quân, chỉ

sợ người mình nhận vào làm thế tử không hài lòng.

Vô số lần sàng

lọc, cuối cùng chọn lại được khoảng ngàn người. Lâu Dự đích thân kiểm

tra, căn cứ đặc điểm của mọi người để phân phối quân chủng. Mắt tinh,

thân thủ linh hoạt thì đến thám báo doanh, lực cánh tay hơn người thì

đến tên nỏ doanh, biết cưỡi ngựa, thân hình cao lớn uy mãnh thì đến tiên phong doanh...

Cho nên giờ đây ba trăm người đứng trong đội ngũ của tiên phong doanh này, mỗi người đều được lựa chọn từ hàng trăm người.

Có thể vào Hắc Vân kị là vinh quang rất lớn, thường ngày chỉ nghe nói Hắc

Vân kị chiến công hiển hách, dũng mãnh thế nào, đánh giỏi thế nào, chủ

soái thế tử Lăng Nam vương lại yêu quân như con thế nào, bình dị gần gũi thế nào.

Thật sự vào Hắc Vân kị mới biết cái gọi là truyền

thuyết quả thật chỉ là truyền thuyết. Sự thật là thế tử Lăng Nam vương

biến thái thế nào, lạnh lùng nghiêm khắc thế nào.

Một tháng, trừ

ăn ngủ họ chỉ có tập luyện, ngay ngày đao không rời tay, cung không rời

vai, ngày ngày ôm đại đao ăn cơm, gối cung tên mà ngủ, trước khi nhắm

mắt lại vẫn vung đao, mở mắt ra rồi lại vung đao. Cuối cùng ngay cả

trong mơ cũng hoa chân múa tay luyện tập đao pháp, tỉnh lại phát hiện

người anh em ngủ bên cạnh bị đấm hai mắt đen sì.

Trời gió? Vậy thì luyện cưỡi ngựa bắn cung ngược gió.

Trời mưa? Vậy thì luyện chiến đấu cận chiến.

Bão cát? Vậy thì luyện phục kích tập kích.

Mưa đá? Vậy thì luyện thiết đầu công.

Tóm lại sau khi vào Hắc Vân kị, những binh lính tố chất tốt từng sục sôi

chí lớn tâm khí rất cao này mới thật sự biết thế nào là đời lính khổ,

khổ hơn cả lên trời xanh.

Một tháng ngắn ngủi, Lâu Dự mạnh mẽ

luyện một đám thanh niên không có tổ chức, không có kỉ luật, không có

nền tảng này thành những người lính như sắt như thép.

Đây mới là binh lính chàng muốn.

Chiến trường tàn khốc hiểm ác, hôm nay luyện nhiều hơn một phần, sau này sẽ

có thể chết ít hơn một người. Lâu Dự lạnh mặt, bắt tay sau lưng đi qua

giữa hàng ngũ, tay cầm tay chỉnh lại tư thế vung đao của một lính mới,

thỉnh thoảng co chân đá đầu gối, đấm sống lưng một người.

"Thẳng lên".

"Khuỵu xuống".

"Đứng cho vững..."

Chủ tướng đích thân tới, các tân binh kích động vạn phần, vẻ ủ ê muốn chết

không được vì bị huấn luyện hà khắc nhiều ngày lập tức biến mất. Tất cả

hăng hái như gà chọi say đòn, vẻ mặt cực kì chăm chú, đao vung cực kì

mạnh mẽ, tiếng hô cực kì vang dội.

Đang luyện tập chăm chỉ, thuần mã trường bên kia đột nhiên có tiếng hét rung trời truyền tới, liền sau đó là tiếng than thở vô cùng tiếc nuối, âm thanh lớn đến mức át được cả tiếng hô của tiên phong doanh.

Lâu Dự nhíu mày, quay lại nhìn về phía Lưu Chinh.

Vẻ mặt Lưu Chinh như muốn cười mà không dám cười: "Triệu Vô Cực lại bị

ngã. Hắn phân cao thấp với con ngựa đó, hôm nay đã bị ngã mười tám lần".

Thì ra hôm đó Triệu Vô Cực méo mặt mà về, lại nghe tin dữ Lâu Dự hạ quân lệnh bắt phải dẫn ngựa tới gặp trong vòng mười ngày.

Quân lệnh như sơn, mang tâm tình vạn phần không muốn xuống nhà bếp chẻ củi,

Triệu Vô Cực rút kinh nghiệm xương máu, dẫn một chiến đội của thám báo

doanh lần nữa tiến vào thảo nguyên Dã Tây. Ăn lương khô mười ngày, đào

bẫy, rải lưới đánh cá, phun thuốc mê, tất cả thủ đoạn dùng để đối phó

thám báo nước Sóc đều đã dùng tới, cuối cùng nhân cơ hội con ngựa đỏ tía đi một mình, đám người đã bắt được nó lôi về.

Vốn hắn nên dương

dương tự đắc, lại không ngờ con ngựa hoang này dũng mãnh ngang bướng,

không chịu ăn không chịu nhận chủ, bất cứ ai tới gần là tung chân đá,

liên tục đá bị thương mấy quân sĩ đến chăn ngựa.

Triệu Vô Cực tức giận, xắn tay áo tự mình vào cuộc. Hắn là kị thủ tốt nhất của thám báo

doanh, chiến mã ngang bướng đến mấy cũng không cần nửa ngày sẽ có thể

thuần phục. Vốn cho rằng thuần phục con ngựa đỏ tía sẽ dễ như trở bàn

tay, không ngờ vất vả một hồi lâu, hắn lại liên tục bị ngã mười tám lần.

Lúc đến thuần mã trường, Lâu Dự nhìn thấy Triệu Vô Cực gồng người nằm rạp

trên lưng ngựa, đại Hồng nhảy chồm chồm muốn hất hắn xuống đất.

Triệu Vô Cực cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều bị lắc lệch vị trí, đau đến mức

như tim gan sắp vỡ ra. Đầu váng mắt hoa khiến Triệu Vô Cực lại càng thêm kiên quyết, hắn cắn chặt răng, hai tay ôm chặt lấy cổ ngựa, sống chết

không chịu buông tay.

Các quân sĩ thám báo doanh tất cả đều tụ

tập bên cạnh thuần mã trường hết sức phấn khởi đứng xem, thỉnh thoảng

còn ồ lên chê bai.

Đột nhiên đại Hồng bật cao, Triệu Vô Cực không ôm nổi nữa, bị hất bay lên một thước rồi lăn xuống lưng ngựa.

"Lần thứ mười chín". Tiếng than khóc vang lên xung quanh.

Lưu Chinh hơi tiếc nuối, ngay cả lão Triệu cũng không thuần phục được. Một

con ngựa thần tuấn như vậy mà không ai có thể khống chế được thì cuối

cùng cũng không thể ra chiến trường.

Lại nhìn sang bên cạnh thấy

Lâu Dự mặt trầm như nước, Lưu Chinh thầm kêu không ổn, chẳng lẽ thế tử

muốn đích thân ra tay? Ôi, một con ngựa mà cũng không thuần phục được,

sau này mặt mũi của thám báo doanh biết giấu đi đâu?

Triệu Vô Cực chật vật bò lên, nhổ một bãi nước bọt lẫn máu, không cam lòng định trèo lên lưng ngựa lần nữa. Đột nhiên hắn nghe thấy mấy tiếng gầm nhẹ của

động vật, đang nghĩ không biết huynh đệ nào lại quái ác như vậy, chê dở

thì cứ chê, lại còn bắt chước sói kêu, quá đáng!

Một giây sau gió lạnh tạt vào mặt, một con thú màu đen lao tới với tốc độ cực nhanh đẩy

hắn ngã xuống đất, móng vuốt móc vào miệng hắn, cúi đầu gầm gừ, răng

nanh nhắm thẳng vào cổ họng hắn.

"Báo! Là báo!"

"Một con báo đen!"

"Đừng làm nó giật mình, cẩn thận Triệu hiệu úy".

Mọi người xôn xao, nhưng dù sao cũng được huấn luyện kĩ càng, sau khi kinh

hãi đám quân sĩ vẫn không hề lộn xộn, tới tấp cầm lấy binh khí vây quanh con báo đen.

Lâu Dự mắt như sao sáng, đưa tay lấy cây cung sắt

của mình xuống, rút ra một mũi lưu vân tiễn. Tay trái cầm cung, tay phải kéo dây, cây cung cong như trăng tròn, đầu mũi tên nhằm thẳng vào con

báo đen đó.

Đang định bắn tên, không biết một hòn đá nhỏ từ nơi

nào bay tới, xé gió bay thẳng tới mặt Lâu Dự. Lâu Dự bình chân như vại,

cánh tay như sắt, không động mảy may, nhìn rõ đường bay của hòn đá rồi

nghiêng đầu tránh được. Mũi tên sắt trong tay vẫn nhắm vào con báo đen,

ngón tay kéo dây cung khẽ buông ra, mũi lưu vân tiễn xé gió bay đi.

Với tài bắn cung của chàng, con báo đen chết chắc.

Một bóng người đen sì đột nhiên bay ra, thân pháp nhanh như chớp, chỉ

thoáng cái đã đến bên cạnh con báo đen. Ánh đao lóe lên chém rơi mũi lưu vân tiễn.

"Sao có thể chém rơi mũi tên của thế tử?" Lưu Chinh

trợn mắt há mồm. Hắn biết quá rõ tên của thế tử nhanh thế nào, chuẩn thế nào. Vậy mà có người có thể chém rơi mũi tên trước khi đến đích, tốc độ nhanh ra sao, ánh mắt tinh thế nào?

"Lại là ngươi!" Bị báo đen

giẫm dưới chân, Triệu Vô Cực trợn trừng mắt hổ, khóc không ra nước mắt.

Thằng nhóc hoang dã này rốt cuộc là con nhà ai mà cả ngày chạy trên thảo nguyên, nhiều lần đến chọc phá mình, sao bố mẹ nó không trong coi gì?

Bóng người đen sì hạ xuống đất. Mọi người chăm chú nhìn lại, chính là đứa bé đã cướp mất con ngựa đốm trắng của Triệu Vô Cực trên thảo nguyên Dã

Tây. Mái tóc rối bù, nước da đen nhẻm, áo bào nhem nhuốc, chỉ có đôi mắt đó là đẹp kinh người, như được tô bằng mực tinh khiết, sáng như sao

trên trời.

"Đôi mắt đẹp thật". Lâu Dự thầm khen trong lòng, vẻ

hứng thú thoáng qua trong mắt, khóe môi cong lên. Chàng lại lấy một mũi

lưu vân tiễn, kéo cung như trăng tròn, lần này là nhằm vào trái tim đứa

bé.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...