Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 74

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuồng ngựa cách đại doanh Hắc Vân

kị khoảng hai dặm đường, bình thường ít có người qua lại. So với đại

doanh đèn đuốc sáng choang, chuồng ngựa như một chiếc thuyền nan bên

cạnh chiến hạm to lớn, tỏ ra cực kì lạnh lẽo quạnh hiu giữa đêm mưa

tuyết.

Truy Phong không hổ là thần câu, vó ngựa tung bay, đạp tuyết lao nhanh,

chỉ mất thời gian ăn bữa cơm đã vượt qua đại doanh. Xa xa trông thấy

phía chuồng ngựa có ngọn lửa đèn dầu nhỏ như hạt đậu, ánh sáng lờ mờ ảm

đạm trong đêm đen tuyết rơi như một ngọn đèn hải đăng trên biển cả mịt

mờ, dù chập chờn yếu ớt lại ấm áp lòng người.

Lâu Dự trên đường nóng lòng như lửa đốt, thúc ngựa chạy như điên, nhưng

càng đến gần lại càng chần chừ do dự. Cách chuồng ngựa còn có hai dặm

đường, chàng bắt đầu cho Truy Phong chạy chậm lại. Sợ Loan Loan nghe

thấy tiếng vó ngựa, mình còn chưa đi đến cửa đã bị Loan Loan đuổi đi,

đến lúc còn cách một dặm đường, Lâu Dự liền xuống ngựa đi bộ.

Vỗ vỗ cổ Truy Phong cho nó đi tìm nơi tránh tuyết, Lâu Dự cất thuốc trị

thương vào trước ngực áo, tay cầm túi bánh, thi triển khinh công chạy về phía ngôi nhà tranh.

Khinh công thi triển đúng là đạp lên tuyết mà không để lại vết chân, nhẹ nhàng không một tiếng động, nhanh chóng lướt đến ngoài cửa sổ dưới mái

hiên mà không kinh động người trong phòng một chút nào. Lâu Dự cười thầm chính mình. Đường đường một Định Viễn hầu, thế tử Lăng Nam vương, không ngờ lại làm chuyện nhìn trộm qua cửa sổ giống như một thiếu niên động

tình nửa đêm đến khuê phòng thiếu nữ. Nếu người khác biết được chắc chắn sẽ cười đến rụng răng.

Lắc đầu gượng cười tự giễu, Lâu Dự nhẹ nhàng hé cửa sổ ra, đưa mắt nhìn vào trong nhà và đột nhiên sững sờ như hóa đá.

Ánh đèn trong phòng leo lét ảm đạm. Trong ánh sáng vàng dịu, một bóng

người đã trút nửa áo, vai lưng để trần, mái tóc dài như thác nước buộc

hững hờ bên cổ. Hõm cổ rất sâu, xương quai xanh nhỏ nhắn như ẩn như

hiện, cực kì dịu dàng dưới ánh đèn.

Ầm! Lâu Dự như bị sét đánh, đầu óc ầm ầm rung động, vô thức nhắm mắt lại quay đầu bước đi.

Vừa mới xoay người, bước chân Lâu Dự đột nhiên khựng lại. Như có một tia chớp rạch ngang trời, chàng cảm thấy trong lòng có thứ gì đó đột nhiên

nổ tung. Hai mắt trợn trừng, Lâu Dự sững sờ tại chỗ không dám tin vào

mắt mình. Người... người trong nhà đó... là ai?

Thế tử Lăng Nam vương anh minh thần võ lộ vẻ ngây ngốc trợn mắt há mồm

trăm năm khó gặp, miệng há rộng một hồi lâu không ngậm lại được.

Không thể, nhất định là mình đã nhìn lầm.

Lắc lắc đầu để định thần lại, Lâu thế tử hít sâu một hơi, quyết định quay lại nhìn cho rõ ràng.

Hết sức thận trọng tới gần cửa sổ, chàng đưa mắt nhìn vào trong nhà.

Người trong nhà quay lưng về phía chàng, đang nghiêng đầu, tay cầm thuốc mỡ gian nan bôi lên vết thương trên vai.

Khuôn mặt nghiêng nghiêng như cánh sen, cái cằm nhọn cong cong đẹp đẽ, đôi mắt trong trẻo như nước suối ngàn.

Chẳng phải Loan Loan thì ai?

Lâu Dự thất hồn lạc phách, tim đập như sấm, lòng bàn tay nóng bỏng, suy

nghĩ quay cuồng như nước thủy triều. Những đau khổ dằn vặt trước đó

không cánh mà bay, trong lòng vừa vui mừng như điên vừa cực kì hối hận.

Loan Loan là con gái!

Loan Loan không ngờ lại là con gái!

Mình đúng là một con lợn, không ngờ lại phát hiện muộn như vậy. Còn cắt tay áo nữa! Cắt cái đầu ngươi!

Dưới ánh đèn, người trong nhà để lộ xương bả vai mỏng manh, da dẻ trên

lưng mịn màng trơn bóng như hạnh nhân đậu phụ, một vết thương đỏ máu nổi bật trên vai cực kì mị hoặc, nụ hoa sắp nở trước ngực như ẩn như hiện.

Lâu Dự cảm thấy hai hồn bay đi qua thiên linh cái, sáu vía tản mất dưới

lòng bàn chân, hoảng hốt hoang mang nhắm mắt lại không dám nhìn nữa, bối rối thừa thãi vận đủ mười thành công lực, đạp tuyết vô ngân, gần như là chạy trối chết.

Chạy một hơi dài đến tận bên ngoài đại doanh Hắc Vân kị mới dừng lại,

Lâu Dự vốc một vốc tuyết lên xoa mặt, cảm giác nóng bỏng như nướng chín

tim gan mới dịu bớt.

Chàng đứng ngây ngốc trên tuyết suy nghĩ một hồi, đỏ mặt tía tai, vừa

hoảng hốt hoang mang vừa vui mừng vô hạn. Cảm giác trong lòng hỗn loạn

không thể diễn tả như nồi canh hạt tiêu đun sôi rồi lại thả một nắm

đường trắng vào.

Hít một hơi khí lạnh thật sâu, luồng khí lạnh như băng chạy thẳng lên

trán, tâm tình cuối cùng cũng dần ổn định. Lúc này Lâu thế tử mới phát

hiện, vừa rồi vứt mũ quăng giáp chạy cuống cuồng, túi bánh ngọt trong

tay chẳng biết đã ném đi đâu, chỉ có hộp thuốc trị thương vần còn cất kĩ trước ngực, ấm áp dễ chịu.

Nhưng lúc này dù thế nào cũng không có dũng khí quay lại gặp Loan Loan nữa.

Lâu thế tử giữ thuốc trị thương, đứng sững sờ trên tuyết, không biết

phải làm sao. Đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu, chàng nhớ tới một

chuyện tương đối quan trọng. Đưa mắt quan sát địa hình, Lâu Dự nhanh

chóng phán đoán xác định một điểm chốt chặn trên đường từ đại doanh đến

chuồng ngựa. Chỉ cần gác ở nơi này, cho dù là một con chim cũng đừng

hòng bay vào chuồng ngựa trước mắt chàng.

Trải chiếc áo khoác lông cáo trắng xuống tuyết, bất chấp mình vừa bình

phục vết thương không chịu được giá rét, Lâu Dự bình thản ngồi xuống

tuyết nhắm mắt dưỡng thần.

Tuyết bay lả tả như bông, chỉ một lát sau trên người chàng đã phủ đầy

tuyết trắng. Tuyết rơi dày đặc trên đầu, bám vào lông mày, xa xa nhìn

lại giống như một người tuyết, hòa làm một với trời đất mênh mông trắng

xóa.

Lâu Dự khoanh chân ngồi dưới đất, mắt nhìn mũi, mũi nhìn ngực, nội tức

như nước lưu động trơn tru trong kinh mạch, vận hành một tiểu chu thiên, cảm thấy thân thể nhẹ nhàng ấm áp, khoan khoái vô cùng, mặc dù băng

tuyết trắng trời cũng không cảm thấy lạnh.

Nguyệt dạ liên quả nhiên có công hiệu chữa thương thần kì, chẳng những

kinh mạch vỡ vụn và nội tức tán loạn được chữa trị hoàn hảo, nội lực

trong huyệt tuyết sơn sau thắt lưng cũng tràn trề, thậm chí còn có dấu

hiệu căng tràn hơn trước.

Nghĩ đến người mạo hiểm đội gió phơi sương hái nguyệt dạ liên cho mình

chữa thương, trong lòng vừa đau xót vừa ấm áp. Lại nhớ đến quá trình

tình cờ gặp gỡ rồi quen biết Loan Loan, Lâu Dự càng cảm thấy duyên phận

kì diệu, dường như mọi chuyện đều đã được sắp xếp.

Trời cao đã đưa Loan Loan đến bên người mình, chàng sao có thể để cô bé chạy đi được nữa?

Bình tĩnh lại sau một thời gian vui mừng khôn xiết vì phát hiện Loan

Loan là con gái, thế tử Lăng Nam vương lại khôi phục sự tỉnh táo tự

nhiên bình thường, khóe miệng lộ ra nụ cười không kiềm chế được.

Nhắm mắt suy nghĩ thời gian hai nén hương, chợt nghe thấy tiếng tuyết

đọng bị giẫm lên kẽo kẹt từ xa xa truyền đến. Âm thanh này rất nhỏ, lẫn

trong tiếng tuyết rơi sàn sạt gần như không thể nghe thấy. Nhưng Lâu Dự

lúc này tai thính mắt tinh, tinh thần tỉnh táo, tiếng đạp tuyết vừa xa

vừa nhỏ nhưng vẫn truyền vào tai chàng rất rõ ràng.

Lông mày nhíu lại, Lâu Dự chậm rãi đứng lên, thầm nghĩ: "Quả nhiên đến rồi".

Hai con gà nướng, ba chiếc chân giò, bốn bình rượu trắng, một sọt than

củi, một túi thuốc trị thương. Rất nhiều đồ xách trên tay, lúc này Thác

Bạt Hồng Đạt không khác gì một nàng dâu về thăm nhà mẹ đẻ.

Buổi chiều hắn đi luyện tập cùng tân binh doanh, buổi tối về doanh trại

mới được biết Loan Loan ngã ngựa bị thương. Hắn nổi giận lôi đình, suýt

nữa xông tới thám báo doanh đánh cho mấy tên đánh mã cầu đó một trận.

May mà Trần Thiên Kỳ biết tính hắn cục cằn nên đã thu mất thanh hắc

thiết đại đao, lại sai hai thập phu trưởng ngày ngày trông coi cẩn thận

không để cho hắn gây sự. Thấy Thác Bạt Hồng Đạt nổi giận lao đi, hai

thập phu trưởng bất chấp nguy hiểm tính mạng, xông lên ôm chặt lấy hắn.

Hai bên giằng co một hồi lâu, cuối cùng chờ được đến lúc Trần Thiên Kỳ

chạy tới. Trần Thiên Kỳ chửi mắng một trận như dội nước vào đầu, đích

thân trông coi Thác Bạt Hồng Đạt thực hiện hình phạt chống đẩy hai trăm

cái, chạy quanh thao trường năm mươi vòng.

Thác Bạt Hồng Đạt khỏe như trâu, hình phạt này chỉ là chuyện nhỏ, có

điều lại quá mất thời gian. Đến lúc lòng như lửa đốt thực hiện xong hình phạt thì sắc trời cũng đã tối.

May mà Hắc Vân kị mặc dù hay dùng hình phạt nhưng lại không bao giờ cắt

xén quân lương, đồ ăn cho binh lính lúc nào cũng rất hào phóng. Thác Bạt Hồng Đạt không kịp ăn cơm, gói hai con gà nướng trong khẩu phần bữa

tối, lại xông đến phòng quân y giơ quả đấm to như cái bát lên. Đám quân y hoảng sợ nước mắt giàn giụa, vội vã lấy cho hắn một bao thuốc trị

thương thật lớn.

Biết hắn định đi thăm Loan Loan, Trần Thiên Kỳ thậm chí còn lệnh cho nhà bếp đưa chân giò lợn, rượu trắng và than củi để sưởi ấm đến cho hắn.

Thế là gã này không thèm mặc áo bông, xách một đống đồ hết sức phấn khởi đi tới chuồng ngựa giữa trắng trời băng tuyết.

Đang tưởng tượng cảnh uống rượu thâu đêm, thoải mái ăn thịt với Loan

Loan, Thác Bạt Hồng Đạt chợt nghe thấy một tiếng quát lành lạnh trầm

tĩnh vang lên: "Đứng lại!"

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 74

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...