Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây

Chương 117

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Loan Loan cảm thấy dường như mình đang chìm trong một biển máu.

Đội kị binh trong đó có Loan Loan đã bị quân địch tấn công tan tác, rơi

vào hỗn chiến. Thị trấn Sa Loan không lớn đã trở thành địa ngục trần

gian không dám nhìn vào, sắc máu mịt mờ, khói mù tràn ngập.

Một ngày trước, Loan Loan đi theo năm ngàn tinh kị Hắc Vân của Tống Bách Lý đến tiếp viện Sa Loan. Vốn tưởng rằng đây chẳng qua chỉ là một trận

chiến đấu quy mô nhỏ, mọi người đều xác định tinh thần tốc chiến tốc

thắng, sau khi đánh xong lại trở về tiếp viện Yên Cát.

Không ngờ sau khi ngày đêm thần tốc chạy tới Sa Loan, bọn họ lại phát hiện đây là một thị trấn bỏ không.

Sa Loan là một lòng chảo được các dãy núi vây quanh, xung quanh núi cao

liên miên, lúc này thị trấn không có một bóng người, tịch liêu rách nát, chỉ còn lại những lá cờ lay lắt cô liêu trong gió bắc, yên tĩnh đáng

sợ, nào có dấu hiệu quân đội bị bao vây.

Tống Bách Lý thân kinh bách chiến, vừa nhìn qua đã biết không ổn. Đến

khi phát ra cảnh báo cho năm ngàn tinh kị cấp tốc rút lui thì đã nghe

thấy ba tiếng tên lửa xé gió lên cao. Bên ngoài thị trấn Sa Loan ầm ĩ

rung trời, chân núi Lộc như có một dòng nước thép chảy xuống, vẽ nên một đường nét xanh thẫm lạnh lùng. Hàng vạn quân Sóc mai phục dưới chân núi Lộc như đàn kiến vỡ tổ nhanh chóng tràn tới vây chặt Sa Loan như nêm

cối.

Trúng kế rồi! Tống Bách Lý sắc mặt xanh mét, không kịp nghĩ nơi nào xảy ra vấn đề, lập tức hạ lệnh nghênh địch.

Năm ngàn người này đều là tinh nhuệ của Hắc Vân kị, mỗi người đều có sức chiến đấu ngang ngửa dăm người. Nhưng tình hình xảy ra quá bất ngờ,

chiến mã không đủ khoảng cách để tăng tốc độ, bọn họ lại tiêu hao quá

nhiều thể lực trên chiến trường Yên Cát, vì vậy nhanh chóng rơi vào khổ

chiến trong sự vây công điên cuồng của quân địch đông gấp nhiều lần.

Gió vẫn rít gào, ngựa vẫn hí vang, trời đất như sụp đổ. Tuyết và gió

điên cuồng quyện chặt vào nhau, máu và lửa tàn nhẫn va đập vào nhau.

Tống Bách Lý rơi vào trong loạn quân, mất liên lạc với đại đa số quân

sĩ. Bên cạnh ông ta chỉ có vài chục quân sĩ đang ương ngạnh chiến đấu,

còn có Lưu Chinh vẫn kiên trì giữ tấm đại kì chữ Lâu của Hắc Vân kị

không đổ.

"Lưu Chinh, ngươi chỉ huy!" Tống Bách Lý đột nhiên hô to.

Lưu Chinh vung đao chém gục một tên quân Sóc, kinh ngạc quay lại, nhìn

thấy trước ngực Tống Bách Lý cắm ba mũi tên sâu vào đến nội tạng, phần

thân tên sắt bên ngoài đã chuyển sang màu nâu xỉn.

Tống Bách Lý há miệng thở dốc, chỉ về phía tây nam núi Lộc, nói: "Ngươi

dẫn đội từ nơi này phá vòng vây, bên kia địa thế hiểm yếu, với kị thuật

của quân Sóc sẽ không thể đi lên. Đóng cao thủ vững chờ viện binh".

"Tống tướng quân, thuộc hạ mang tướng quân ra ngoài.” Lưu Chinh không

nói thêm lời nào, xoay người xuống ngựa định cõng Tống Bách Lý lên lưng.

"Ngươi đi đi!" Tống Bách Lý nổi giận gầm lên một tiếng, vung đao chém

lung tung. Ông ta mất quá nhiều máu, trước mắt tối sầm, đã không thấy rõ địch ta mà chỉ còn chém bừa để đuổi Lưu Chinh đi: "Các ngươi mau đi! Ta cản phía sau cho các ngươi!"

"Không được, ta không đi". Lưu Chinh suýt nữa bị Tống Bách Lý chém trúng nhưng vẫn tránh né lưỡi đao, ôm chặt lấy ông ta định kéo lên ngựa.

Tống Bách Lý vùng thoát được. Hai mắt ông ta đã không nhìn thấy gì nữa,

khóe miệng lại lộ ra một nụ cười như có như không, cầm cán cờ trong tay

Lưu Chinh, giọng nói run run: "Lưu Chinh, ta không qua khỏi được. Ngươi

nhất định phải dẫn bọn chúng ra ngoài". Nói xong Tống Bách Lý nghe âm

thanh đoán phương hướng, lao vào chỗ tiếng chém giết tập trung nhất, gầm lên giận dữ: "Giết!"

Lưu Chinh mắt hổ rưng rưng, hai tay run rẩy kịch liệt, không dám quay

lại nhìn, xoay người lên ngựa giơ cao chiến kì, gầm lên theo tiếng rống

giận của Tống Bách Lý: "Giết! Hắc Vân kị đi theo ta, mở đường máu ra

ngoài!"

Chiến kì phần phật tung bay không đổ.

Vô số tướng sĩ Hắc Vân kị tựa hồ đều nghe thấy tiếng gầm này, tới tấp tụ tập về phía chiến kì.

Sau lưng bọn họ có vô số tướng sĩ Hắc Vân kị đã bị trọng thương giống

như Tống Bách Lý mang quyết tâm cảm tử một lần nữa lao vào đội kị binh

quân địch đen kịt như một cơn sóng đục ngầu, dùng thân thể đã không còn

nguyên vẹn của mình ngăn cản gót sắt quân thù, chặn lại lưỡi đao kẻ thù, đoạn hậu cho các đồng đội cố gắng phá vòng vây. Bọn họ sẵn sàng trả giá bằng cái chết để đổi lấy cơ hội sống sót cho những người anh em của

mình.

Trong tai Loan Loan tràn ngập tiếng kêu thảm thiết của chiến mã, tiếng

đao búa chém vào cơ thể người, trong mắt toàn là các quân sĩ đầm đìa máu tươi. Các quân sĩ đang hỗn chiến toàn thân bị máu nhuộm đỏ tươi, không

phân biệt được là quân phục màu đen của Hắc Vân kị hay là quân phục màu

xanh da trời của quân Sóc, chỉ có thể dựa vào chiến mã và binh khí của

đối phương để phán đoán địch ta.

Đây là trận chiến đấu thảm thiết nhất Loan Loan trải qua từ khi nhập ngũ tới nay. Trong mưa máu gió tanh, cô bé kêu đến rách cổ họng, đến tận

lúc không phát ra âm thanh nào nữa, hoàn toàn quên âm thanh của mình vốn non nớt ngọt dịu cỡ nào. Cánh tay đã đau nhức vì chém nhưng lại không

thể không tiếp tục chém giết trong tê liệt.

Đột nhiên bờ vai tê rần, một mũi tên lạc bắn xuyên qua vai phải, Loan Loan mất trọng tâm từ trên ngựa ngã xuống đất.

Móng ngựa đạp xuống như mưa, mũi trọng tiễn trên vai bị đè gãy khi cô bé rơi xuống đất, chỉ còn lại đầu mũi tên sắc nhọn đâm ngập trong bả vai,

bên ngoài là một lỗ thủng sâu hun hút.

Trong nháy mắt Loan Loan rơi xuống đất, một bóng người màu xanh thúc

chiến mã lao tới mang theo bóng tối chết chóc, ánh đao lóe lên định chém Loan Loan thành hai nửa. Loan Loan lập tức lăn một vòng, rút Li Quang

từ trong ống giày ra, cắn răng vung đao chém chân ngựa của đối phương.

Li Quang sắc bén vô cùng, chân ngựa lập tức đứt rời, con ngựa nặng nề đổ vật xuống, chỉ một chớp mắt nữa sẽ đè Loan Loan thành bánh thịt.

Loan Loan đành phải lăn người lần nữa, đầu mũi tên trên vai lại đâm sâu

thêm vài phần, đâm thẳng vào xương bả vai, cọ vào xương phát ra âm thanh ken két.

Cô bé lăn người tránh thoát chiến mã đổ xuống, bất chấp đau đớn phi thân lao lên, đè lên trên người gã quân Sóc vừa rồi nhân lúc hắn chưa kịp bò lên, vung Li Quang cắt đứt cổ họng hắn.

Máu tươi phun đẩy lên mặt Loan Loan như một chuỗi hạt san hô đỏ tươi ướt át. Ánh đao một lần nữa lóe lên trên đỉnh đầu, Loan Loan đã không còn

sức lực chống trả, đành phải gắng gượng xoay người, bấm lẫy, mũi tên nỏ

giấu ở trước ngực bay ra như một tia chớp màu đen, bắn chính xác vào mắt tên kị binh nước Sóc.

Trong thời khắc mấu chốt, chiếc nỏ xinh xắn Lâu Dự tặng đã cứu mạng Loan Loan.

Loan Loan vòng ngón trỏ vào ngón cái cho vào miệng huýt sáo, tiếng vó

ngựa lộc cộc, trong loạn quân, một con ngựa to lớn màu đỏ trên người đầy rẫy vết thương lao vọt ra, vô cùng dũng mãnh đá tung mấy con ngựa nước

Sóc, cuối cùng chạy đến bên người Loan Loan.

Loan Loan tóm cương ngựa, một lần nữa nhảy lên yên cương, phát hiện đội

ngũ của mình đang phá vòng vây về phía tây nam liền ra sức thúc ngựa

chạy về phía đó.

Lưu Chinh giơ cao chiến kì, dẫn đầu đội ngũ chạy đi theo hướng Tống Bách Lý chỉ. Tống Bách Lý không hổ là lão tướng, mặc dù thân hãm vòng vây

nhưng vẫn duy trì được khả năng phán đoán tỉnh táo. Phía tây nam núi Lộc có địa thế cao dốc, không có lợi cho mai phục, quả thật là phương hướng lực lượng địch mỏng yếu nhất.

Theo sự chỉ dẫn của tấm đại kì trong tay Lưu Chinh, hàng ngàn kị binh

Hắc Vân kị hung hãn lao đi không sợ chết, dần dần mở được một lỗ hổng

trên phương hướng này. Ỷ vào kị thuật cao siêu, các kị binh Hắc Vân kị

thúc ngựa chạy lên dốc đứng, đã có không ít người chạy ra khỏi vòng vây, chạy lên trên sườn dốc phủ một lớp cỏ màu trắng xám nhợt nhạt vì bị

băng tuyết bao phủ suốt mùa đông.

Lưu Chinh nhìn chằm chằm phía trước, dẫn đội điên cuồng xông tới. Sau

lưng hắn, đội kị binh quân Sóc mang theo gió tuyết lạnh buốt nhanh chóng vây kín, chặn các kị binh Hắc Vân kị ở lại đoạn hậu trong vòng vây.

Sâu trong vòng vây, Tống Bách Lý mặc giáp đen toàn thân lạnh như băng,

ngay cả máu tươi trên miệng vết thương cũng đã đóng thành băng, vung đao chém bay đầu một tên quân Sóc, hai mắt không có tiêu cự ngỡ ngàng nhìn

về phương hướng ông ta cho rằng là hướng tây nam, trong tai loáng thoáng có âm thanh Hắc Vân kị lớn tiếng hô hét tập kết, khóe miệng nở nụ cười

an ủi. Bọn nhỏ quả nhiên đã lớn, biết tập hợp lực lượng mở đường máu

xông ra.

Đỉnh đầu đột nhiên chấn động mãnh liệt, cảm giác đau đớn xuyên thấu qua

đầu, trước mắt vốn đã tối sầm đột nhiên lóe lên một quầng sáng màu đỏ,

nụ cười nhạt bên khóe miệng đông lại cứng đờ...

Tuyết rơi như sương mù che lấp hết thảy, vị lão tướng quân khoan dung

cần mẫn nhất của Hắc Vân kị dần dần biến mất trong gió tuyết.

Gần như cùng lúc đó, trên chiến trường Yên Cát cách đó ngoài ba trăm

dặm, Lâu Dự vung đao gầm thét, dẫn theo kị binh như một con rồng đen nổi giận, điên cuồng lao tới trên biển máu đầy sóng tanh.

Chiến trường tối sầm, mùi máu tanh nồng nặc.

Trận chiến công thành Yên Cát cũng đã tới thời điểm mấu chốt.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trăng Sáng Chiếu Lầu Tây
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...