Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 107

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Nào nào nào Trương Thắng, tôi không tiện tới công ty, nên mới gọi cậu tới đây, ha ha ha, lần này đi Nhật Bản mua cho cậu ít quà, đây là mỹ phẩm DHC, còn cả chiếc túi LV, để cậu tặng bạn gái. Tôi còn mua hai bộ thời trang nam nữ hàng hiệu Nhật Bản, coi như quà tân hôn sớm cho cậu.

Từ Hải Sinh cười vui vẻ, chỉ đống quà lớn đặt trong phòng.

Trương Thắng cười gượng gạo:

- Anh Từ, làm anh tốn kém quá.

Từ Hải Sinh thân thiết khoác vai Trương Thắng, ấn y xuống ghế sô pha, sau đó mở tủ rượu, rót hai ly XO mà ông ta thích nhất, đưa cho y một ly, ngồi vắt chân nói:

- Thực ra nhãn hiệu nổi tiếng nhất Nhật Bản không phải là mấy thứ đó, mà là nữ nhân, đáng tiếc cho cậu cũng không dám nhận, nếu không tôi lừa một em về.

Trương Thắng đặt ly rượu xuống, nhìn thẳng Từ Hải Sinh, trịnh trọng nói:

- Anh Từ, tôi có chuyện muốn hỏi anh.

Từ Hải Sinh hơi giật mình, không biết vì sao đối diện với đứa em mình dẫn dắt lại có chút căng thẳng, đây là chuyện gần như không có ở ông ta, dù đối thủ khó chơi tới đâu, ông ta đều ít khi khẩn trương:

- Cậu nói đi, thực ra bây giờ công ty đi vào quỹ đạo, mọi chuyện cậu đều xử lý tốt, tôi đã dần tách ra rồi, tin rằng chuyện gì cậu cũng có thể làm được.

- Anh Từ, tài vụ công ty có vấn đề.

- Cái gì?

Từ Hải Sinh kinh hãi:

- Vấn đề gì, người tôi giới thiệu xưa nay đều rất vững vàng, chẳng lẽ...

Trương Thắng cười khổ, "đừng diễn trò nữa", y không muốn nói những lời khắc bạc tuyệt tình như vậy, thở dài:

- Công ty có khoản tiền lớn hướng đi không rõ, bao gồm khoản tiền xây dựng, tôi đã cho tra rõ ràng, hoàn toàn xác thực. Người phòng tài vụ không có gan đụng chạm khoản tiền lớn như vậy...

- A, cậu nói cái đó à?

Từ Hải Sinh vỗ trán, cười dài:

- Thế mà cậu làm tôi sợ, tôi còn tưởng mấy người tôi giới thiệu làm chuyện phi pháp chứ, ra là mấy khoản tiền đó, đừng lo, đừng lo, do tài chính lưu động của tôi hơi căng, nên mượn dùng tạm.

- Sao?

Trương Thắng không ngờ Từ Hải Sinh lại cười thoải mái như thế:

- Đúng, cậu biết đấy, nghề chính của tôi không ở phía công ty, tôi nói rồi mà, tôi chuyên huy động vốn, gần đây vay ngân hàng khó khăn, thủ tục phiền hà, đợi tiền tới tay thì cơ hội đã qua, nên mượn tạm dùng gấp. Vốn nghĩ khi dư dả chút sẽ chuyển lại, không ngờ... chuyện này cậu không cần lo đâu.

Trương Thắng không hiểu tài vụ, nhưng y giỏi dùng người, trực tiếp nhờ Tiêu Tử mượn mấy kế toán kinh nghiệm của siêu thị Vạn Khách Lai tới công ty toàn diện kiểm tra sổ sách. Những điều này Từ Hải Sinh đều đã nắm được, số tài chính kia hướng đi không rõ sẽ lòi ra ngay, không chuyện gì có thể làm tới không một sơ hở.

Muốn lời nói dối giống thật, vậy chỉ còn cách nói bảy phần thật ba phần giả, làm người ta khó phân biệt, rồi lấy thêm quân bài tình cảm ra, sẽ tránh được hai bên quyết liệt với nhau.

Chiêu này quả nhiên hữu hiệu, Trương Thắng thấy ông ta thừa nhận thì yên tâm một nửa, nhưng y rất không vui, vì y không phải là Trương Thắng hai năm trước, trong vương quốc của mình, y là vua, không một vị đế vương nào cho phép quyền uy của mình bị xâm phạm.

Cho dù là người y tôn trọng nhất, tự tiện dùng tiền công ty mà không hỏi han gì, không một người lãnh đạo nào chấp nhận.

- Anh Từ, cổ phần của anh trong công ty nhiều nhất, nếu không phải anh nhường, chức tổng giám đốc này đã là của anh rồi, khi ấy tiền anh muốn dùng thế nào thì dùng thế đó. Nhưng anh đã giao công ty cho tôi, thì không nên dấu diếm thôi, đúng không?

- Chuyện này...

Từ Hải Sinh tỏ ra khó xử:

- Khụ, cậu biết rồi, nếu tôi không nói, để cậu hiểu lầm, tổn thương tình cảm anh em ta. Ài, vậy tôi nói thật, tôi chủ yếu đầu tư chứng khoán, sát nhập, trọng tổ xĩ nghiệp.. Thứ này lợi nhuận kinh người, nhưng nguy hiểm cũng lớn. Tôi vốn muốn kéo cậu tham gia, có điều cậu quá mê thực nghiệp, không thích mấy thao tác tài chính nguy hiểm cao, ngoài ra chuyện sát nhập xĩ nghiệp chủ yếu phải tiếp xúc với ban ngành chính phủ, dùng những thủ đoạn không chính đáng, mà cậu ghét mấy thứ này, cho nên tôi phải dấu. Tôi biết tôi nói thì cậu sẽ cho vay thôi, nhưng khi vay thì cậu sẽ hỏi tới, mà tôi thì không tiện nói.

Chuyện Từ Hải Sinh luôn sử dụng thủ đoạn phi chính quy thì y chẳng lạ gì, những năm qua lợi dụng xí nghiệp quốc hữu chuyển hình, nhiều kẻ cơ hội kiếm tiền của nhà nước, trong đó không thiếu giao dịch sau màn quan thương câu kết, Từ Hải Sinh không muốn nói cũng hợp lý, mà y đúng là không muốn tham gia, thậm chí có cơ hội còn muốn khuyên bảo Từ Hải Sinh dừng chuyện nguy hiểm này lại.

Trương Thắng cân nhắc rồi nói:

- Anh Từ, anh đã nói thế thì chúng ta không nói chuyện tự ý dùng khoản tài chính đó nữa, nhưng tránh khó xử sau này, khi nào anh có thể trả lại?

Từ Hải Sinh cười khổ:

- Nếu cậu muốn tôi rút tiền ra ngay bây giờ cũng được thôi, nhưng mất khoản tiền đó, vụ làm ăn của tôi sẽ bị kẹt ngay, tổn thất kinh người. Thắng, cậu không ác tới mức ép tôi trả tiền ngay bây giờ chứ?

- Tất nhiên tôi không làm thế, nhưng như anh dạy tôi, dù anh em ruột thịt thì tiền bạc cũng phải rạch ròi, hơn nữa chuyện này trung cao tầng công ty đều biết, tôi là tổng giám đốc, phải có câu trả lời với họ. Anh Từ, anh dùng khoản tiền này với mục đích riêng, không liên quan tới công ty, nên anh phải chấp nhận ba điều kiện của tôi.

Cửa khó nhất đã qua rồi, Từ Hải Sinh bình tĩnh gật đầu:

- Cậu cứ nói.

- Thứ nhất, phải ký hợp đồng chính đáng, trả lãi suất theo ngân hàng, anh là đại cổ đông cũng không ngoại lệ.

Từ Hải Sinh sáng khoái nói:

- Được, công là công, tư là tư, cậu là tổng giám đốc, tôi nghe theo.

- Thứ hai, phải có thế chấp, anh làm đầu tư mạo hiểm, tuy tôi tin năng lực của anh, khả năng thất bại rất nhỏ, nhưng trình tự thế chấp không thể thiếu, tôi mong anh lấy ra thứ thế chấp tương ứng.

Công bằng mà nói, nếu ở vị trí của Trương Thắng thì Từ Hải Sinh còn làm tuyệt tình hơn trăm lần, vì thế tuy không vui, nhưng ông ta phải gật đầu:

- Được, trước kia chúng ta dùng đất chia cổ phần, vậy lấy đất của tôi thế chấp, vậy đã được chưa?

Đất đai trong tay Từ Hải Sinh bây giờ giá trị vượt xa số tiền ông ta vay, thế nên Trương Thắng không ý kiến:

- Vậy còn điều cuối cùng, về mấy người anh giới thiệu, họ lừa dối công ty, lừa dối tôi, tự ý chuyển tiền cho anh, đó là lập trường gì? Bọn họ là người công ty, ăn lương công ty, phải phục vụ công ty, vì thế tôi muốn đuổi việc toàn bộ.

Từ Hải Sinh rốt cuộc cũng biến sắc mặt:

- Thắng, cậu làm thế không phải khiến tôi mất hết thể diện với họ sao?

Trương Thắng trầm giọng nói:

- Anh Từ, nếu không làm thế, anh bảo tôi ăn nói thế nào với công ty, anh có muốn tới đó giải thích trước quản lý trung cao tầng công ty không?

Từ Hải Sinh nghiến răng, cơ mặt giần giật.

Trương Thắng nói từng chữ:

- Anh Từ, nếu là anh, tôi tin anh sẽ làm thế.

Từ Hải Sinh không phải không có cách kiềm chế Trương Thắng, nói tới biện pháp đường đường chính chính, ông ta là cổ đông số một, có thể mở cuộc họp HĐQT, miễn trừ chức vụ của Trương Thắng, tự nắm công ty, nhưng ông ta thì không thích đứng ra ngoài ánh sáng. Còn về thủ đoạn, ông ta càng nhiều vô số kể, có điều...

Cân nhắc thiệt hơn, cuối cùng Từ Hải Sinh quyết định xong, cười lớn:

- Ha ha, được được, bọn họ làm sao so được với tình cảm anh em ta, nếu thế tôi liên hệ giúp họ công việc mới là xong.

Chuyện được làm rõ, Từ Hải Sinh lại ra sức hòa hoãn quan hệ, nên dần dần không khí trở nên vui vẻ hơn.

Khi Trương Thắng đứng dậy tạm biệt, Từ Hải Sinh bảo y mang quà đi, từ chối không được, hơn nữa thứ tư sinh nhật ông ta, tới khi đó tặng lại bằng món quà khác nên Trương Thắng nhận lấy.

Vậy là lần giao phong phi chính thức đầu tiên của hai người đã kết thúc, Từ Hải Sinh làm việc dứt khoạt, hôm sau ký hợp đồng vay tiền, kỳ hạn ba tháng, đồng thời lấy cổ phần thế chấp, tạm thời chuyển sang quyền sở hữu của Trương Thắng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 107

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 107
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...