Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 176

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Ê, Lông Vàng, mày nhẹ tay chứ, người ta ngạt thở bây giờ. Đầu Đinh lấy miếng vải đen ra bịt mắt, nhìn Lông Vàng một tay giữ tay Chung Tình, tay bịt mồm, sốt ruột nói:

Lông Vàng chỉ trừng mắt đáp lại, tư thế vẫn giữ nguyên không đổi.

Tên đại ca hai tay nắm chặt vô lăng, chân ga dẫm sâu hết mức, mắt thi thoảng lại nhìn gương chiếu hậu, không thấy bất kỳ ai đuổi theo, phá lên cười.

Chung Tình hoảng sợ tột độ, cô cố sức chống cự, nhưng làm sao chống lại được hai tên thanh niên khỏe mạnh, thậm chí còn không hét ra được phát tiết sợ hãi, xe đi càng lúc càng xa, cô biết mình không thoát được nữa, liền từ bỏ kháng cự tiết kiệm sức, cần làm rõ mục đích đám người này để thoát thân.

Chiếc xe Jeep vòng vòng vèo vèo, không sao phát đoán được phương hướng, nhưng dựa vào tiếng máy móc xây dựng không còn, tiếng xe cộ trên đường không có, thì biết nó tới chỗ vắng vẻ.

"Pạch, pạch, pạch!" Xe đi chậm dần, chỉ có tiếng khí thải động cơ vang vọng, báo hiệu cái xe này cần cho vào xưởng sửa chữa gấp.

Đây là một tiểu khu đang xây dựng, đèn đường còn chưa nối dây điện, nhìn ngồi nhà bên đường thì biết là tiểu khu dùng để ở, đa phần còn ngổn ngang đất cát nguyên vật liệu, bốn xung quanh tối om, chỉ có ánh đèn pin từ tên đại ca.

- Đi lên. Tên đại ca đẩy Chung Tình tới trước một căn nhà năm tầng đã xây xong:

- Người anh em, vì sao bắt tôi? Nếu vì tiền thì không thành vấn đề, chúng ta có thể thương lượng, đừng nên làm lớn chuyện... Chung Tình suốt ngày tiếp xúc với đám thương buôn, trong đó không ít kẻ là dân anh chị có máu mặt, chưa nói đâu xa Hắc Tử cũng là kẻ như thế, nên cô mới trấn tĩnh được thế này:

- Leo lên. Tên đại ca đẩy thêm cái nữa: - Đừng trách chúng tôi, chúng tôi nhận ủy thác của người ta thôi.. Lên đi.

Lông Vàng cười hì hì: - Ngoan ngoãn nghe lời, bọn này không làm khó cô, khỏi dọa dẫm vô ích, nếu bọn này đã chẳng làm.

Chung Tình đành nắm vòng sắt, leo lên, vừa leo mấy bước thì có bàn tay sờ mông mình, hơi giật mình, nhưng không dừng lại, cắn răng nhịn nhục.

Đầu Đinh đưa tay lên mũi ngửi: - Mẹ nó, sướng... tay sắp tan chảy rồi.

- Thằng chó, mày còn dám thò tay ra tao chặt, tao giữ nó suốt còn chưa sờ cái nào đây. Lông Vàng tức giận chửi:

- Con mẹ chúng mày im đi, chưa thấy nữ nhân bao giờ à? Tên đại ca đá đít cả hai thằng đàn em: - Đứa nào có thuốc lá, ném đây điếu.

Chung Tình leo lên sân thượng, gió mát bốn phía lồng lộng thổi, bây trời lấp lánh ánh sao, hòa cùng ánh đèn thành phố đằng xa, cô nhìn quanh, nhưng hoàn toàn không có chỗ thoát thân, đây là tòa nhà độc lập, không có cái nào sát bên cạnh.

Đứng mép sân thượng là người khoác áo choàng, hai tay cho vào túi, gió thổi áo bay phần phật, làm hắn thêm vài phần thần bí.

" Hắn chính là kẻ giật dây!" Chung Tình căng thẳng: - Anh là ai? Vì sao bắt cóc tôi?

Người đó đưa tay lên môi, lấy điếu thuốc lá xuống, ngửa đầu thở ra một làn khỏi, thong thả qua người lại: - Giám đốc Chung, lâu rồi không gặp.

Giọng rất quen, Chung Tình nhanh chóng suy nghĩ: - Anh là ai?

Người kia bật cười, nhấc chân đi tới, tức thì không khí thần bí cao thâm vừa rồi hỏng hết, là tên què, đi phải một tay giữ chân rất vất vả.

- Sở Văn Lâu. Chung Tinh thét lên: - Họ Sở kia, muốn cái gì?

- Muốn gì sao? Nói thế tôi muốn gì, thích chơi kiểu gì cô cũng phối hợp sao?

- Vô sỉ. Cằm Chung Tình hơi hếch lên, thái độ khinh miệt quá rõ ràng.

Tự tôn của Sở Văn Lâu lần nữa bị chà đạp, xông tới tay phải tóm lấy cổ áo Chung Tình, giọng nanh ác: - Con điếm, thứ như mày cũng dám hất hàm với tao à, mày là cái thá gì, thứ chui hang nam nhân thôi. Đồng thời tay trái dí con dao sáng loáng vào cổ cô: - Nhờ mày và Trương Thắng, tao mới thành tàn phế, chúng mày phải trả giá.

Lưới dao thép lạnh băng chạm vào cổ Chung Tình, mũi nhọn của nó lướt qua làn da mịn màng của cô, khiến Chung Tình không dám chống cự, dù sợ hãi, mắt vẫn lạnh lùng nhìn thẳng Sở Văn Lâu: - Họ Sở kia, tổng giám đốc có chỗ nào không phải với mày, vậy mà mày lại bày trò bẩn thỉu trả thù. Mày là người Trương lão, tổng giám đốc giao mày cho ông ấy xử lý là đúng, là ông ấy đánh gãy chân mày, không có bản lĩnh tìm ông ấy, đi ức hiếp một nữ nhân, ra dáng nam nhân lắm.

Sở Văn Lâu nghiến răng dí mặt tới: - Nếu không phải vì đôi gian phu dâm phụ chúng mày, làm sao tao thành ra như thế?

Hơi thở trộn lẫn mùi rượu và thuốc lá của hắn phả vào mặt, Chung Tình ghê tởm quay đầu sang một bên, cô biết không thể nào thương lượng với loại tiểu nhân này, nên không cần nhún nhường với hắn: - Luôn là lỗi của người khác, không bao giờ nhìn nhận cái sai của mình? Đồ tiểu nhân, thất bại.

Sở Văn Lâu cười hô hố: - Đúng đấy, tao tiểu nhân đấy, tiểu nhân vẫn sống tốt hơn bọn mày, Trương Nhị Đản xong rồi, nhưng Trương Thắng thì chưa, không nhiều lời nữa, tao muốn mày giao chứng cứ nó giả mạo đầu tư nước ngoài ra đây, chuyện chúng mày trước khi xảy ra chuyện phân chia công ty, chuyển giao tài sản cũng viết ra. Tao sẽ tha cho mày.

- Không có chuyện đó, tất cả là bịa đặt.

Sở Văn Lâu dùng sống dao vỗ vỗ lên gò má mịn màng của Chung Tình: - Giám đốc Chung, đừng quên tôi hợp tác với y từ ngày đầu thành lập công ty, mấy chuyện này tôi biết hai năm rõ mười, cô khỏi chối. Y không thoát được tội đâu... chẳng qua cần thêm chút chứng cứ xác đáng thôi.

- Đừng hòng! Chung Tình nói dứt khoát:

- Nghĩ cho kỹ đi, y coi cô là cái gì chứ, chơi bời cho vui thôi, cô nghĩ y sẽ cưới cô sao? Không có chuyện đó đâu, bất kể thế nào cũng không có chuyện đó đâu, chẳng phải y vừa chia tay bạn gái lâu năm sắp kết hôn xong, kiếm ngay một đứa trẻ trung xinh đẹp khác à? Đâu có nhớ tới cô, y tối đa lợi dung cô làm trâu làm chó cho y thôi, sớm muộn có ngày y vứt bỏ cô, như làm với tôi, kỳ bảo đảm của nữ nhân có hạn, cô sắp 30 rồi, nghĩ mình xinh đẹp được bao lâu nữa? Sở Văn Lâu đổi giọng dụ dỗ: - Đưa chứng cứ cho tôi, để tên khốn kiếp đó ngồi tù dài dài, tôi có thể không nhắc tới chuyện phân chia tẩu tán tài sản nữa, cô vẫn tiếp tục làm giám đốc, có nhà có xe, thế không phải tốt à?

Chung Tình không nói không rằng.

- Cô mất gì đâu chứ, bằng vào dung mạo của cô, vào thân phận tiền bạc cô đang có, kiếm một nam nhân đàng hoàng kết hôn chẳng phải tốt à, cần gì phải đi theo kẻ mãi mãi không cần cô đó? Người không vì mình, trời tru đất diệt.

- Tôi làm thế là vì mình. Chung Tình quay đầu lại, nói rõ ràng: - Vì trong lòng tôi, cậu ấy quan trọng hơn tất cả, đừng hòng mong tôi làm hại cậu ấy.

Sở Văn Lâu cười phá lên: - Quan trọng hơn tất cả, ha ha ha, chính cô cũng không dám nói ra chữ yêu, tự ti đúng không, biết mình không xứng đúng không? Phải thôi, tới giờ không biết bao người say sưa kể chuyện cô và Từ Hải Sinh biểu diễn cho cả nhà máy xem đấy... Chậc chậc, nghe nói lúc đó cô kêu to lắm, sướng lắm phải không? Chuyện này cô có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được đâu, nó theo cô cả đời, cả đời biết không, nếu cô bỏ đi xứ khác may ra, chứ theo Trương Thắng, mơ đi, y thèm thứ hàng vứt đi của Từ Hải Sinh sao?

Từng câu nói của Sở Văn Lâu như sát muối vào vết thương Chung Tình, cô không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt tên súc sinh này, nhưng nước mắt vẫn ứa ra: - Thứ như mày có tư cách bình phẩm người khác sao? Mày không xứng, tao nghĩ thông rồi, tao chỉ thích làm việc mình cần làm, làm cho tốt, không thẹn với cậu ấy là đủ, trong lòng cậu ấy nghĩ thế nào... Cô định nói không quan trọng, nhưng cuối cùng nói ra là: - Là của cậu ấy.

Làm sao không quan trọng cho được, nhưng Chung Tình luôn tránh nghĩ tới chuyện đó.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 176

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 176
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...