Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Văn phòng làm việc của Giả Cổ Văn cực kỳ rộng rãi, ở ngoại ô được cái đó là hay, ít thiếu nhất là đất, quan viên không lớn cũng có phòng thênh thang, đương nhiên, xã trưởng Giả đúng là quan lớn nắm thực quyền rồi, người khác không bì được.

Trương Thắng vào gian phòng khí phái kia, thấy xã trưởng Giả ngồi sau bàn lớn, trên bàn là ấm trà nóng, đang nhắm mắt dưỡng thần, không mở mắt nhìn đã đưa tay chỉ chỉ, nói một câu bình đạm:

- Ngồi đi!

Lúc này xã trưởng Giả thần thái uy nghiêm, hoàn toàn không còn vẻ thân thiết khi uống rượu hôm qua, còn so với lão quỷ háo sắc thì hoàn toàn là người khác không liên quan gì cả.

Trương Thắng không biết nên bội phục ông ta công tư phân minh, hay là khinh bỉ ông ta giả dối hai mặt, chỉ biết tâm trạng nhẹ nhõm của mình bay biến sạch, thấp thỏm ngồi xuống ghế sô pha, hai người cứ thế đối diện với nhau, xã trưởng Giả vẫn nhắm mắt dưỡng thần.

Không khí trầm mặc đáng sợ, qua rất lâu xã trưởng Giả mới như sống lại, khẽ thở dài, dùng cài giọng chậm lại nhỏ:

- Không ngờ Lão Từ... cũng xen vào, ông ta nhiều đường kiếm tiền lắm, một cái cơ sở trồng rau kỹ thuật cao có được mấy ích lợi? Lão Từ không phải loại người thích ăn chắc nhỏ nhặt, sao lần này lại nhiệt tình với nghề phụ rồi?

Trương Thắng lúc này không dám xem nhẹ xã trưởng Giả chút nào nữa, hết sức cẩn thận, nghĩ kỹ câu từ:

- Xã trưởng Giả, chuyện này kỳ thực là do tôi muốn làm, giám đốc Từ là thân thích xa của tôi, biết ông ấy quan hệ rộng, cho nên tôi mới nhờ ông ấy ra mặt hoạt động một chút.

Xã trưởng Giả lại im lặng một lúc:

- Lần trước cậu nói muốn mua 300 tới 400 mẫu đất, phải không?

- Vâng, tôi ước tính nếu như là đất thuần nông nghiệp, có thể mua chừng 300 mẫu.

Xã trưởng Giả bật ra tiếng cười giảo hoạt rồi không nói nữa, Trương Thắng bất an, không biết mình sơ hở chỗ nào.

Chiếc đồng hồ chuông kiểu cũ dựng ở góc phòng đánh liền chín tiếng, trong không khí này, Trương Thắng nghe chỉ thêm phiền loạn.

Từ Hải Sinh là loại người không thấy lợi không dậy sớm, mà chuyện này nhìn có vẻ như ông ta lại chỉ ở giữa làm trung gian, Trương Thắng rõ ràng không phải người trong thương trường, ăn nói hành động còn rất non nớt, chừng đó đất phải hơn 2 triệu đồng, một mình y tự chủ được sao? Nếu y là thân thích của Từ Hải Sinh, bằng vào quan hệ của ông ta, thiếu gì cách kiếm tiền, sao phải đi trồng rau, đó là điều mà xã trưởng Giả đang nghi ngờ.

Nhưng nếu như nói người đứng sau màn giật dây là Tử Hải Sinh, vậy động cơ là gì? Trồng rau kiếm tiền hiệu quả chậm, lợi nhuận cũng giới hạn, Từ Hải Sinh mà chú trọng tới thực nghiệp thì trên đời này không có ai là kẻ đầu cơ mưu lợi nữa. Mua đống đất ô nhiễm ở nơi này có ích lợi gì chứ? Gần đây thành phố có tin đồn mở khu khai phát, nhưng chính ông ta còn chưa có tin chuẩn xác, không tin Từ Hải Sinh có tin tức linh thông hơn.

Xã trưởng Giả nghẫm nghĩ hồi lâu, quyết định thăm dò thêm một chút, với sự am hiểu của ông ta về Từ Hải Sinh, nếu Từ Hải Sinh chú ý tới chuyện này thì ắt phải có lợi lớn, cần phải làm rõ mục đích của đối phương mới thu được lợi ích lớn nhất.

Vì thế xã trưởng Giả chậm rãi nói:

- Mua đất à... Đất đai xã Kiều Tây do tập thể sở hữu, đúng là tôi có thể quyết định. Nhưng 300 mẫu là con số lớn, phải cùng thảo luận với tập thể. Ủy ban quản lý hai cấp thôn xã thông qua, còn phải báo lên khu mới được. Cho nên bây giờ tôi chưa thể trả lời cậu...

Tốn không biết bao nhiêu tiền, lão già gian manh này vẫn giở trò đùn đẩy, tiền trong túi y không còn bao nữa, nếu lo lót cả khu, không biết bao nhiêu mới đủ, bao giờ mới xong, Trương Thắng cược cả cuộc đời vào đây, làm sao không gấp:

- Xã trưởng Giả, đất đai Kiều Tây để hoang bao nhiêu như thế, cứ nói là tận dụng đất hoang hóa đi, sang tay một cái, mang về cho xã thu nhập hơn 2 triệu, ông nói được thì ai dám phản đối. Chỉ cần xã trưởng Giả gật đầu là đủ rồi.

Bộ dạng cấp bách cố kím nén ấy xã trưởng Giả nhìn ra rồi, cười thầm trong lòng, bề ngoài vẫn như cũ:

- Khó lắm, khó lắm... Tôi không thể độc đoán như vậy, phía cậu định trả giá thế nào?

- Xã trưởng cũng biết đất đai nơi đó rồi đấy, đều bỏ hoang lâu năm, thành bãi rác công nghiệp, mua về tôi còn tốn công cải tạo, cho nên không thể trả quá cao, mỗi mẫu 5000.

Xã trưởng Giả đủng đỉnh gõ bàn:

- 5000 một mẫu à?

Trương Thắng bổ xung:

- Xã trưởng Giả, tôi mua đất nơi đó trồng rau, cũng là kiến thiết kinh tế cho xã, nhất cử lưỡng tiện, tôi cống hiến cho kinh tế Kiều Tây, ông đứng đầu một xã, cũng được chính tích mà.

Xã trưởng Giả chẳng động lòng:

- Cái này nếu là dăm bảy mẫu tôi còn định đoạt được, chứ mấy trăm mẫu như vậy thì không thể.

Trương Thắng muốn lật bàn lắm rồi, nếu là dăm bảy mẫu thì y tìm nông dân trong xã mua vài nhà là đủ, còn cần tốn công sức thế làm gì? Mấy hôm vừa rồi mời cả đám cán bộ sâu mọt các ngươi ăn uống chơi bời cũng quá số tiền đó, ông không phải không biết.

Nếu ông ta biết còn cố tình nói thế, chẳng phải đang thăm dò mình, Trương Thắng giật mình tỉnh lại, trấn tĩnh hỏi:

- Xã trưởng Giả thấy giá đất quá thấp phải không? Phương diện này có thể thương lượng thêm, không biết giá nào mới làm ông hài lòng?

Xã trưởng Giả híp mắt nói:

- Giá tiền không vội, đất đai các vị muốn quá nhiều.

Trương Thắng nhíu mày:

- Nếu giá cả thỏa thuận được thì xã trưởng Giả có thể phê bao nhiêu đất.

Xã trưởng Giả nhướng mày, từ từ đưa ra hai ngón tay.

- 200 mẫu sao?

Xã trưởng Giả luôn bám sát từng biến hóa dù nhỏ nhất của Trương Thắng, tới đây ông ta thấy đã nắm thóp của y, lắc đầu quầy quậy:

- Không phải, là 20 mẫu, tối đa là 20 mẫu.

Trương Thắng tức điên người, nhưng y cũng đã nhận được một bài học rồi, đó là dục tốc bất đạt, bàn chuyện làm ăn với người ta kỵ nhất là quá cấp thiết, một khi bị người ta nắm được thóp của mình, quyền chủ động sẽ hoàn toàn nằm trong tay người ta.

Vì thế y cố áp lửa giận xuống, uyển chuyển nói:

- Xã trưởng Giả, theo lý mà nói 20 mẫu đất làm việc khác thì không phải là ít, nhưng tôi trồng rau, lợi nhuận mỏng, phải lấy số lượng bù lại, bằng đó đất biết bao giờ mới thu lại được vốn đầu tư.

- Tiểu Trương, không cần kể khổ với tôi, tôi cũng có cái khó của mình. Cậu đừng nghĩ chúng tôi ở nông thôn là có thể tùy tiện, qui định quy tắc nhiều lắm.

Vòi tiền? Trương Thắng xót xa trong lòng, song ít nhất còn có cơ xoay chuyển:

- Xã trưởng Giả, nếu như một mình ông không định đoạt được, cần phải lo lót trên dưới, ở đây không có người ngoài, ông ra giá đi.

- Chuyện này..

Xã trưởng Giả cúi đầu trầm ngâm, nửa ngày trời mới phát ra một câu từ kẽ răng:

- Cậu và Lão Từ là họ hàng thân thích, vậy tôi nói thẳng, 30 vạn, tôi sẽ xử lý giúp cậu.

Trương Thắng nhẩm tính, 350 mẫu đất, bỏ thêm 30 vạn phí bôi trơn, thêm vào lợi tức vay vốn vẫn cứ lãi lớn, dây dưa bao ngày như thế, y không muốn vì tiếc ít tiền mà việc đổ bể, nên sảng khoái chấp thuận:

- 30 vạn thì 30 vạn, chỉ cần ông phê cho tôi 350 mẫu đất.

Nào ngờ xã trưởng Giả lại giở quẻ:

- Đâu ra 350 mẫu, quá nhiều, tối đa là 50 mẫu, không thể nhiều hơn được nữa.

Trương Thắng lặng người, 50 mẫu đất, chừng đó tiền bạc đổ ra để mau 50 mẫu đất... Con mẹ nó, thế này khác gì lại mở một cái quán cơm nữa rồi làm không công nuôi người ta.

Xã trưởng Giả thấy Trương Thắng không còn không chế được bản thân, ngây ra tại chỗ rồi, tủm tỉm cười:

- Đất đai thì có, nhưng từ công chuyển thành tư khó hơn lên trời, cậu cũng phải nghĩ cho cái khó của tôi chứ? Thế này đi, cậu về trước, thương lượng thêm với Lão Từ, vài ngày nữa chúng ta lại liên hệ. Buổi trưa tôi còn vài cuộc họp.

Người ta đã ra lệnh tiễn khách, Trương Thắng đành đứng lên:

- Vậy xã trưởng làm việc, tôi về đây.

Nhìn Trương Thắng rời đi, xã trưởng Giả cười cực kỳ thỏa mãn, cầm ấm trà lên tu từng ngụm, miệng ngâm nga một khúc dân ca.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...