Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 144

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Buổi tối Trương Thắng rời ngôi nhà ở vườn Hoa Hồng, nơi này từng được y và Tiểu Lộ gây dựng thành tổ ấm hạnh phúc, nhưng y lại phản bội Tiểu Lộ ngay chính nơi này, khiến cô tuyệt tình rời đi. Rồi tại nơi này, y đẩy Tần Nhược Lan ra khỏi vòng tay mình.

Bên trong rất sạch sẽ.

Hôm đó y bỏ đi, không lấy cả áo khoác lẫn di động, ví tiền, sáng hôm sau quay lại, tất cả tan hoang, y lấy đồ xong cũng không buồn thu dọn.

Lần này tới, nhà sạch bong không một hạt bụi, hẳn Tần Nhược Lan bình tĩnh quay lại đây dọn dẹp, cô ấy chắc là muốn gương vỡ lại lành.

Hôm qua cuộc điện thoại kia gọi tới, Trương Thắng đang bàn chuyện quan trọng không nghe, tạo hóa trêu người, thi thoảng anh chế giễu cuộc sống một chút chẳng sao, cuộc sống chế giễu anh một lần rồi, kết quả vô cùng thê thảm.

Trương Thắng nghĩ lại tất cả chuyện xảy ra thời gian qua, thực sự là dở khóc dở cười, đi khắp nhà một lượt, vẫn còn đó bộ chăn đệm tân hôn, vẫn còn khung tranh chờ ảnh cưới, ảnh y và Tiểu Lộ ôm nhau hạnh phúc, mọi thứ trong căn nhà này nhìn chỗ nào cũng thấy hình bóng của Tiểu Lộ, nhưng không có bất kỳ thứ gì cho thấy còn có một cô gái khác, không phải Tần Nhược Lan mang đi, mà vốn không có gì cả, Trương Thắng thấy mình thực sự đã đối xử bất công với Tần Nhược Lan rồi, nhưng giờ tất cả đều đã muộn, y đóng cửa bước ra ngoài.

Cách tiểu khu Hoa Hồng không xa có một tiệm cắt tóc, mấy cô gái mặt mũi xinh xắn đánh giá nam nhân này, mặc sơ mi trắng, áo len, không có áo khoác, giống như đi tản bộ, không phải khách hàng, thế là họ quay đầu đi.

Một chàng trai trên 20 đạp chiếc xe cũ kỹ đi ngang qua, bộ dạn hắn giống hệt Trương Thắng hai năm trước, công nhân bình thường mặc áo sơ mi giá rẻ, ăn bát mỳ giá 5 đồng.

Nhìn bóng lưng người đó, Trương Thắng mỉm cười, nụ cười thực sự hiếm hoi không cần phải cố gắng, tâm tình đột nhiên quay trở lại thời đó, vừa huýt sáo vừa hát:

- Giống như gió xuân, giống như tơ mềm mại, mùa xuân tới...

Trương Thắng đi vòng quanh, gặp hàng bánh bao, mua hai cái, lột vỏ ăn mỗi nhân, làm một cốc sữa đậu nóng, sau đó thong thả đi về nhà, vừa tới dưới lầu vừa vặn gặp hai cảnh sát đi xuống.

Một cảnh sát giật mình, cầm tờ giấy trong tay lên nhìn, nghiêm mặt hỏi:

- Anh là Trương Thắng?

Hai năm trước khi vay vốn mua mảnh đất kia, Trương Thắng đã không ít lần nằm mơ thấy cảnh này, lần nào y cũng toát mồ hôi tỉnh dậy, nhưng bây giờ y khác lúc đó nhiều lắm, họ nhanh hơn y nghĩ, gật đầu:

- Đúng, là tôi đây.

- Anh bị hiềm nghi hối lộ, rút tiền đầu tư, mời đi theo chúng tôi một chuyến.

Mạch Hiểu Tề cũng bị bắt như vậy, lúc đó nhiều cảnh sát hơn, lúc đó Tiểu Lộ phải chứng kiến ngay trong ngày đính hôn của mình, bây giờ cô ấy không phải chứng kiến cảnh tương tự lần thứ hai, con mắt chọn nam nhân của em thật kém đó Tiểu Lộ, Trương Thắng mỉm cười hỏi:

- Tôi có bị còng tay không?

- Không cần, chúng tôi chỉ mời anh về đồn để tìm hiểu sự việc.

Trương Thắng không ngây thơ như vậy, lấy điếu thuốc ra châm lửa hút:

- Không phải tôi keo kiệt đâu, nhưng tôi đoán dù có mời các anh cũng không hút phải không?

Hai viên cảnh sát nhìn nhau, bọn họ chưa bao giờ gặp phải nghi phạm nào lịch sự như vậy, thầm nghĩ tội phạm trí thức đúng là khác biệt với loại tội phạm thông thường, một người tiếp tục dùng giọng điệu công việc, máy móc nói:

- Trong quá trình điều tra, anh sẽ bị hạn chế liên lạc, chúng tôi sẽ giúp anh thông báo với người nhà, để họ mang cho anh vật dụng cần thiết...

*** ***

Chung Tình gọi liền mười mấy cuộc điện thoại, nhưng Trương Thắng không nhận máy, cô liền biết có chuyện rồi, cảnh sát tới công ty trước, không gặp y, mới tới chỗ ở.

Không còn cách nào khác, Chung Tình gọi vào số máy mà cô từng nghĩ cả đời không bao giờ dùng tới nó nữa.

- A lô, ai đấy?

Giọng nói uể oải của Từ Hải Sinh vang lên, bên cạnh còn có tiếng nói nũng nịu của con gái, là tiếng Nhật:

Chung Tình cố trấn tĩnh nói:

- Trương Thắng bị bắt rồi.

- Cái gì?... À, giám đốc Chung phải không, ái dà, tôi đã fax toàn bộ văn kiện liên quan tới công ty rồi mà, hiện tôi và tài chính Bảo Nguyên đã không còn chút liên quan nào nữa.

Chung Tình nghiến răng:

- Trước kia chính anh đưa ra chủ ý nhờ người đăng ký tài chính hộ, sau đó rút tiền đi, Trương Thắng vì chuyện này mà bị bắt, nếu anh bịt lại sơ hở này...

Từ Hải Sinh không đóng kịch nữa, thở dài:

- Muộn rồi, bây giờ làm gì cũng không kịp nữa. Tình Nhi, nếu em gọi điện ôn lại chuyện cũ hai ta, anh hoan nghênh không kịp, còn nếu là chuyện khác, xin thứ lỗi, anh đang đi nghỉ chỉ nói chuyện gió trăng, công việc miễn bàn.

- Đồ vô sỉ.

- Chậc, xem ra trước kia anh đánh giá sai về em, có vẻ như em thực lòng với chú nhóc Trương Thắng đó đấy nhỉ? Ài, Trương Thắng đúng là vẫn chưa trưởng thành mà, không biết nhìn nữ nhân, trước là Tiểu Lộ, sau là cô bé y tá gì đó kia, bỏ qua đại mỹ nhân hết lòng vì mình ở ngay bên cạnh...

Chung Tình biết không còn hi vọng nhờ Từ Hải Sinh giúp nữa:

- Từ Hải Sinh, nếu Trương Thắng có chuyện gì, tôi sẽ không tha cho anh.

- Em làm gì nổi anh?

- Rồi anh sẽ biết.

Chung Tình cúp điện thoại sầm một cái:

**** ****

Gió thổi lướt qua thành phố, hoa anh đào đã bắt đầu nở, màu hồng nhạt bắt đầu bao phủ nửa thành phố Quỳnh Hải, nhưng năm nay thiếu đi một đôi nam nữ ngắm hoa.

Trương Thắng bị dẫn đi ra đi vào, không biết qua bao nhiêu cơ cấu, cuối cùng y được đưa tới một nơi quen thuộc, cái trại tạm giam mà y từng đạp xe chở Tiểu Lộ tới thăm Mạch Hiểu Tề.

Lần này Trương Thắng tới bằng ô tô, y lặng lẽ ngồi đó nhìn cảnh sát mở cửa xe đi xuống làm thủ tục, mặt hoàn toàn vô cảm, chẳng biết đang nghĩ gì.

Một cảnh sát lấy thuốc lá ra đưa cho Trương Thắng, y lặng lẽ ngậm vào miệng, hơi nghiêng người tới châm lửa, phả ra từng vòng khói, nơi y sắp tới, thứ này có lẽ sẽ trở thành rất xa xỉ.

Rất lâu sau người làm thủ tục quay lại, cửa lớn mở ra, xe đi vào bên trong, lại bàn giao lần nữa mới đi vào khu giam giữ. Tường cao, dây thép gai, lính gác cầm súng cắm lưỡi lê, Trương Thắng cảm giác xuyên không quay về thời kỳ chiến tranh.

Y bị dẫn vào một văn phòng, lại đợi làm thủ tục, rồi một cảnh sát trại giam tới, hỏi:

- Sức khỏe thế nào, có bệnh truyền nhiễm gì không?

Trương Thắng lắc đầu, cảnh sát kia hất đầu:

- Vào đi.

Đó là gian phòng nhỏ, có hai người hoặc là phạm nhân hoặc là công nhân đi tới nói:

- Cởi áo ra kiểm tra.

Sau này Trương Thắng mới biết hai tên này là tội phạm, đã bị tuyên án, nhưng thời hạn ngắn, không phải tội phạm nguy hiểm, nên cảnh sát dùng làm sai vặt miễn phí.

Trương Thắng lần lượt cởi giày da, thắt lưng, quần áo, tới khi hoàn toàn trần chuồng, hai tên tội phạm sờ mò nhìn từ trên xuống dưới kiểm tra, khiến y thấy nhục nhã vô cùng, giống như con gia súc mặc người ta giết mổ.

Tên cảnh sát ngồi sau bàn ghi chép từng món đồ một.

Quần áo giày dép của Trương Thắng đều là hàng hiệu, thứ nào cũng phải 1000 trở lên, tên tội phạm nhìn một lượt sáng mắt, thì thầm với viên cảnh sát, hắn làm bộ làm tịch hắng giọng, tên tội phạm len lén lấy giày của Trương Thắng đặt sang một bên.

Đợi y ký tên xong, viên cảnh sát mới nói tương đối ôn hòa:

- Lưu lại điện thoại trong nhà đi.

Một tên tội phạm nịnh bợ giải thích hộ:

- Để thông báo cho người nhà, mua cho cậu bàn chải khăn mặt với chăn màn, ngoài ra, thứ bảy chủ nhật chỉ cung cấp hai bữa ăn, nếu cậu không quen, bảo người nhà nộp tiền để được ăn thêm, hiểu chưa?

Trương Thắng không dám để lại số điện thoại cha mẹ, chuyện này trì hoãn được ngày nào hay ngày đó, không cần họ lo sợ hơn, vì thế liền viết số điện thoại Chung Tình vào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...