Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 210

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Mục tiêu rời khỏi văn phòng, lái một chiếc Passat, chỉ có một mình.

- Vâng, tổ một đang theo.

- Mục tiêu vào tòa nhà thương nghiệp Kim Tinh.

- Cẩn thận. Tần Nhược Nam có chút căng thẳng, đây là lần đầu tiên cô dẫn đội chấp hành nhiệm vụ, cũng vì tình cảm cá nhân với Trương Thắng, rất mâu thuẫn. Nếu Trương Thắng và tên tội phạm kia liên hệ với nhau, cô dù không muốn cũng chỉ đành tự tay đưa y vào trại giam.

- Mục tiêu mua một món đồ.

- Mục tiêu vào khách sạn Hoa Hồng.

- Á. Tần Nhược Nam nghe tới đó giật mình kêu lên:

Lão Mã ngạc nhiên hỏi: - Tiểu Tần, sao thế?

- Không có gì, các tổ chủ ý, lựa chọn địa hình có lợi, giám sát hành động mục tiêu. Nơi này đông người, tội phạm có súng lục, nếu không có lệnh của tôi, không được tùy ý hành động, tránh làm bị thương người vô tội. Tần Nhược Nam nói xong, đỗ xe lại, cùng Lão Mã vào khách sạn:

Vụ án này quá cấp bách, lại thêm giám sát người quen, Tần Nhược Nam tâm tình rối bời, quên luôn tối nay mình có hẹn, khi nghe đến khách sạn Hoa Hồng mới nhớ ra, nhưng nhiệm vụ quan trọng hơn, không thể thông báo cho anh trai di động được.

Hôm nay Tần Nhược Nam mặc thường phục, trang điểm xinh đẹp, cùng Lão Mã vào khách sạn, giống như khách đi ăn cơm bình thường, theo đuôi Trương Thắng tới tầng hai, thấy y nhìn trái ngó phải, như đang tìm kiếm ai đó, Tần Nhược Nam càng khẩn trương:" Chẳng lẽ anh ta đã liên hệ được với Chân Tử Minh, hẹn gặp nhau ở đây? Nơi này đông người, nhiều lối thông ra các nơi, tạo hỗn loạn rất dễ thoát thân, là địa điểm tốt."

Lão Mã hiển nhiên chung suy nghĩ, cả hai trao đổi ánh mắt với nhau, sau đó trách ra, hai hướng, khống chế Trương Thắng trong tầm mắt.

Di động đột nhiên vang lên làm Tần Nhược Nam giật mình, cô quên tắt di động, nhìn số điện thoại, vội lấy ra nói nhỏ: - A lô.

- Em gái, tiểu thư, lão nhân gia đã tới chưa, có trang điểm thật xinh đẹp không?

- Tôi, bận một vụ án, quên nói với anh.

- Hả, bây giờ đã hết giờ làm rồi, vụ án nào bận tới mức đó? Này cô luật sư, tới thủ tướng cũng không bận như cô đâu, tôi đã tới nơi rồi, đừng nói là cô duyệt hồ sơ cả đêm... À không đúng, điện thoại ồn lắm, cô đang ở bên ngoài, nói dối tôi phải không?

Tần Nhược Nam cười khổ không thôi: - Anh trai à, xin tha cho em đi, em gái đang làm việc, ở đại sảnh tầng hai khách sạn Hoa Hồng đây, nhưng không thoát thân nổi, có cả khách và đồng nghiệp. Anh ở phòng bao nào, nếu tôi kiếm được thời gian sẽ chạy qua.

Trương Thắng mừng rỡ: - Cô ở đại sảnh, ồ tôi cũng thế, ai ngờ nơi này làm ăn tốt thế, phòng bao kín rồi, tôi đang đứng ở bên cạnh cái cột, đằng sau có một cái tủ, cô ở đâu. Nói tới đó nghển cổ nhìn quanh, tìm kiếm một cô gái trí thức, tóc vấn gọn gàng, đeo kính, đó là hình tượng em gái di động trong lòng y.

- Cột, tủ? Tần Nhược Nam mồm há ra từng chút một, nhìn đối tượng mình đang giám sát, tim đập như muốn vọt ra ngoài: - Không thể nào.

Nhưng nghĩ lại …

Thực ra rất hợp lý, nếu là anh ta rất nhiều chuyện trở nên hợp lý, thôi đúng rồi.

Chẳng trách làm sao mình cứ cảm giác quen như vậy, cái cung cách nói chuyện đó .... bọn họ từng là phạm nhân và cảnh sát, sớm hơn nữa khi nói chuyện với nhau còn nhắc tới đề tài nam nữ nhảy cảm.

Tần Nhược Nam xấu hổ không biết để đâu cho hết, quay vội người đi định thoát khỏi nơi này.

Trương Thắng liếc mắt qua toàn bộ thực khách ở đại sảnh tầng hai, nhìn thấy một cô gái đang gọi điện thoại.

Cô gái này dựa vào lan can, mặt nhìn xuống dưới lầu, nhìn bóng lưng yêu điệu, thân trên mặc chiếc áo lụa nhũ bạch, chiếc váy màu lông chuột, cặp mông không thuộc loại phì nhiêu đập thẳng vào mắt người ta, nhưng tròn như vẽ bằng com pa, cặp chân dài, trắng mịn khỏe khoắn, đi giày bốt cao tới tận gối, trong sự cá tính thời thượng toát ra vị nữ nhân mười phần.

- Là cô ấy sao? Cho dù mặt xấu một chút đi, vóc dáng này đủ cứu vớt rồi. Trương Thắng mừng rỡ cầm điện thoại đi tới.

- Tiểu Tần chú ý, đối tượng đi về phía cô. Trong điện thoại đột nhiên truyền tới giọng Lão Mã:

Tần Nhược Nam tức thì hóa đá, không động đậy được nữa.

" Đó là em gái di động sao?" Trương Thắng hồi hộp lắm, đứng cách cô gái ba mét, chợt này ra một kế: - Này, tôi thấy cô rồi... Á, có con sâu rơi vào đầu cô kìa.

- Sao? Tần Nhược Nam vô thức giơ tay sờ lên đầu, có thấy cái gì đâu.

Trương Thắng cười đắc chí, tới sau lưng cô gái, huýt sáo nhè nhẹ, mắt lướt qua bờ mông tròn lẳn kia: - Chào em gái.

Tần Nhược Nam ôm mặt, ôi cái đồ đáng ghét, dám lừa mình, hết đường trốn chạy, từ từ quay đầu lại, tới lúc này nụ cười Trương Thắng đông cứng, cằm dần há ra.

Nhìn biểu hiện đặc sắc của y, Tần Nhược Nam muốn cười, nhưng khóe miệng chỉ giần giật mấy cái, khó coi hơn khóc, xấu hổ vô cùng, nếu lúc này trước mặt có một cái hố, cô sẽ nhảy ngay xuống biến mất cho rồi, rõ ràng đi bắt tội phạm, vậy mà lại giống ăn tội phạm bị bắt tại trận.

- Cô... cccccô... Trương Thắng lắp ba lắp bắp, hình tượng xa xăm của em gái di động dần dần dung hợp với cô cảnh sát kia, thảo nào, thảo nào: - Thì ra chính là cô.

- Không phải tôi. Tần Nhược Nam nói một câu hết sức ngớ ngẩn, mặt đỏ lựng, muốn chạy:

Trương Thắng bước lên một bước, chắn trước mặt, đứng nghiêm, lớn giọng nói: - Báo cáo cán bộ cảnh sát, số 1070 có mặt.

Giọng Trương Thắng rất to, quá nửa khách khứa ở đại sảnh đều quay đầu nhìn, Tần Nhược Nam hai tay ôm mặt ngồi xuống, Trương Thắng cười ha hả, chuyện khoái chí trên đời này tới thế là cùng.

Tần Nhược Nam càng xấu hổ, Trương Thắng càng đùa ác, nắm tay cô kéo lên, đi tới chỗ ngồi: - Nào em gái, lâu lắm rồi mới gặp, chúng ta ngồi xuống tâm sự.

Cách đó mấy bước một vị khách trung niên cầm cốc bia để lên miệng quên uống, rồi hai bàn nữa đôi nam nữ trẻ đang ghé đầu tâm tình, nhưng mắt lại nhìn trân trân một đôi khác, họ đều là cảnh sát cải trang.

Lão Mã dùng giọng rất máy móc hỏi: - Tiểu Tần, xảy ra chuyện gì thế?

Tần Nhược Lan làm động tác vuốt tóc, tháo microphone trong tai ra, đầu cúi xuống, líu ríu đi theo sau Trương Thắng, một vài vị khách không ró chuyện, nâng cốc lên cười thiện chí với đôi tuấn nam mỹ nữ.

Cảnh sát Tiểu Vương chưa bao giờ nhìn thấy Tần Nhược Nam có một mặt nữ tính đáng yêu như vậy, mặt giống như mới tỉnh mộng, lẩm bẩm: - Anh Dương, làm sao mục tiêu lại kéo cô ấy đi thế kia?

Tiểu Dương cũng ù ù cạc cạc: - Làm sao tôi biết ... Khoan, chính y là người lần trước hôn trộm Tiểu Tần... Thế thì càng vô lý.

- Hả, ra hắn là kẻ đã hôn trộm Tiểu Tần. Tiểu Vương hâm mộ nhìn Trương Thắng: - Tên này đúng là có phúc... Chẳng lẽ hôn một cái mà sinh tình cảm?

- Đừng vớ vẩn.

- Vớ vẩn gì ạ, anh em thái độ cô ấy như dâu mới về nhà chồng, thẹn thẹn thò thò, khác hẳn vẻ dữ dằn khi làm việc. Tiểu Vương vỗ đùi hậm hực: - Sớm biết thế em thà bị cô ấy đánh vào viện cũng hôn rồi... Ặc, sao anh nhìn em lạ thế?

Tiểu Dương lẩm bẩm: - Chiêu này mà có tác dụng thì cậu gọi cô ấy là chị dâu lâu rồi.

…. ….

Trương Thắng chống hai tay lên bàn, chăm chú nhìn Tần Nhược Nam cứ như con thỏ nhỏ bất an chực trốn chạy, cười rất khoái chí: - Em gái, cán bộ, luật sư, thiên sứ đa diện, búp bê bách biến ha ha ha...

Tần Nhược Nam thẹn quá hóa giận, ngẩng đầu lên: - Thế thì sao?

Trương Thắng càng vô lại, ngắm nghĩa khuôn mặt tinh tế như búp bê Pháp kia: - Chẳng sao, chẳng sao cả. Búng tay cái tách: - Phục vụ, thực đơn.

Trương Thắng thì rất vui vẻ, còn Tần Nhược Nam biết mình sắp có bữa cơm khó nuốt nhất từ thủa cha sinh mẹ đẻ tới giờ.

HẾT!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 210
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...