Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 109

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trương Thắng rất hài lòng với bộ váy này, lắc đầu phủ quyết:

- Thay làm gì, rất hợp với em, không hở hang đâu, em muốn ăn mặc hở hang anh còn không cho nữa là, Tiểu Lộ thật đấy, đẹp lắm.

- Nhưng... Nhưng.. Ui, em đau bụng quá, Thắng, em không đi nữa đâu. Hay là anh rủ chị Chung Tình đi, em phải về nghỉ.

Trương Thắng khẽ gõ đầu cô:

- Đau bụng sao lại ôm đầu? Phục vụ ơi, tôi lấy bộ này..

- Đừng..

Tiểu Lộ thấy chiêu này không ăn thua, lập tức dùng chiêu sát thủ:

- Thắng, anh tự nhìn đi, em chỉ cần hơi cúi xuống một chút là ngực lộ ra rồi, anh muốn cả tối em đứng thẳng như tượng hay muốn cho nam nhân khác nhìn?

- Ồ, em nói cũng phải, đồ tốt nhà mình, không cho lũ háo sắc hưởng lợi. Thay bộ khác!

Hai người thay đi thay lại, nhưng đã là dạ phục thì thế nào chẳng hở chỗ nọ chỗ kia, kín ngực thì khoe hết lưng, làm gì có bộ nào phù hợp với tiêu chuẩn của Tiểu Lộ, cuối cùng đành bỏ dạ phục, mua một bộ váy đầm màu trắng.

Khi Tiểu Lộ đi ra, lần này Trương Thắng không nói lên lời nữa, phải nói bộ váy này như may cho Tiểu Lộ, ngoại trừ phần cổ áo có viền hoa, ngoài ra không có một thứ trang trí nào nữa, thuần một màu trắng ngà, lưu loát vừa người, cùng mái tóc vấn cao, làm khí chất thanh thuần của cô, tăng thêm vẻ tao nhã cao sang, như đóa phù dung trồi lên mặt nước.

- Đẹp, quá đẹp.

Trương Thắng mãi mới thốt ra được:

- Đúng là Audrey Hepburn tái thế, thiên sứ và công chúa hợp thể.

Tiểu Lộ được người trong lòng tán thưởng, cười như hoa nở:

- Chỉ là, hơi đắt.

Trương Thắng không nhiều lời, lấy luôn thẻ vàng ra đưa ch phục vụ:

- Nhưng đúng giá trị, hôm nay sinh nhật anh Từ, khách đều là người có vai vế, anh không thể để vợ anh kém họ được.

Bị không ít nam nữ đưa mắt nhìn suốt dọc đường đi, Tiểu Lộ vừa kiêu ngạo, cũng có bất an, vẫn ưỡn ngực khoác tay Trương Thắng đi thật tự tin, tới khi vào xe mới thở phào.

....

Từ Hải Sinh tổ chức sinh nhật ở một quán bar mang phong cách Âu Mỹ, quán bar này của một người bạn, hôm nay nghỉ kinh doanh một ngày, chuyên phục vụ cho dạ tiệc. Khách khứa không đông, đều là người quan hệ mật thiết với Từ Hải Sinh.

- Tiểu Lộ, lâu rồi không gặp, cô thật xinh đẹp, Trương Thắng phúc không nhỏ.

Dù Tiểu Lộ không thuộc loại hình nữ nhân Từ Hải Sinh thích, nhưng thừa nhận hôm nay nhìn Tiểu Lộ, ông ta phải sáng mắt:

- Cám ơn anh Từ, chúc anh sinh nhật vui vẻ, đây là chút chút quà nhỏ của bọn em.

Tiểu Lộ không thích Từ Hải Sinh mấy, nguyên nhân do chuyện Chung Tình, tười cười nói:

Món quà của Trương Thắng là bức tượng Phật trường thọ bằng vàng, tặng vàng thì tục, nhưng tặng tượng Phật thì thành vừa sang và nhã, hơn nữa hôm nay là sinh nhật, món quà này rất hợp, Từ Hải Sinh thích lắm.

Tiểu Lộ nhìn những cô gái xuất hiện bên cạnh nhân vật lớn, ai nấy ăn mặc cầu kỳ đẹp đẽ, nếu mà mình mặc quần jean áo thun, e là còn tệ hơn cả nữ phục vụ, như thế Trương Thắng mất mặt lớn.

Trong quán bar đâu cũng thấy những mỹ nữ y phục hoa lệ, lời nói năng thanh nhã, những cô gái xinh đẹp rực rỡ hơn Tiểu Lộ rất nhiều, nhưng khí chất thuần khiết của Tiểu Lộ khác hẳn bọn họ, giống như trăng sáng giữa vườn hoa, thu hút ánh mắt mọi người.

Có điều với đề tài như trang phục, nước hoa, kinh nghiệm làm đẹp của các quý phụ thì Tiểu Lộ hoàn toàn không biết gì cả, đứng giữa bọn họ, chẳng xen mồm vào được câu nào.

Nhưng Tiểu Lộ không vì thế mà bị lạc lõng ở bữa tiệc xa hoa này, rất nhiều nam nhân bị khí chất đặc biệt của cô thu hút, tới bắt chuyện làm quen, thường bị câu trả lời ngây thơ lại thú vị của Tiểu Lộ làm bật cười sảng khoái, nhất là cô nói vài câu thế nào cũng dẫn lời từ truyện võ hiệp ra, càng thành của hiếm, thế là trong khi cả đống mỹ nữ tán gẫu với nhau thì một mình Tiểu Lộ lại có rất đông nam nhân vây quanh, khiến không ít mỹ nữ tự phụ về vẻ đẹp của mình đố kỵ.

Trương Thắng vừa mới tới nơi thì đã bị Từ Hải Sinh kéo đi giới thiệu cho mấy người bạn, đều là người làm ăn lớn, biết Tiểu Lộ lần đầu tham gia loại tiệc thế này, sợ cô không quen lại không biết ai ở đây thì cô đơn không thoải mái, thi thoảng lại quay đầu nhìn, ai dè thực tế lại khác hẳn, nhìn Tiểu Lộ cười tủm tỉm giữa một đám nam nhân, tới y không thoải mái.

Trò chuyện qua loa với mấy vị khách, Trương Thắng đang định đi tìm Tiểu Lộ về thì chợt có người nói:

- Ngài Trương Bảo Nguyên tới rồi.

Mọi người đều quay đầu nhìn, chỉ thấy Trương Nhị Đản tay chống gậy trúc đầu rồng sải bước như bay tiến vào.

- Trương Lão, Trương Lão, ái dà, sao ngài lại tới? Tôi là vãn bối, làm sao sinh nhật dám làm phiền, không phải tổn thọ sao?

Từ Hải Sinh chắp tay liên hồi:

Trương Nhị Đản cười sang sảng, vỗ cho Từ Hài Sinh một phát sụn lưng:

- Rắm thối, tôi mà không tới cậu thế nào chả lẩm bẩm sau lưng, giờ lại còn vờ vờ vịt vịt. Ha ha ha, đi, vào trong trò chuyện.

Ông ta tới, Trương Thắng tất nhiên phải bồi tiếp, thế là không thể chiếu cố Tiểu Lộ rồi, khách khứa tới chào hỏi Trương Nhị Đản một hồi, sau đó chỉ còn vài người thân quen nhất.

Từ Hải Sinh thì thầm Trương Nhị Đản vài câu, ông ta trầm ngâm lắc đầu:

- Khó, khó lắm.

Một nam nhân mặc véc màu vàng gạo rót rượu cho ông ta, cười nịnh:

- Với tài lực của ngài còn không lấy nổi chút tiền đó sao?

Trương Nhị Đản cười khà khà:

- Gia nghiệp lớn cũng không dễ dàng, nói thật với mọi người nhé, tôi vừa mới làm xong giấy phép khai thác mỏ, đang rập rạp chuẩn bị, tôi còn mong người ta đầu tư còn chẳng được.

Nói tới đó đưa mặt một vòng, dừng ở Trương Thắng:

- Trương Thắng, có hứng thú làm nghề than không, đây là vụ mua bán một vốn vạn lợi đấy.

Trương Thắng ngạc nhiên:

- Lão gia tử muốn tiến quân cả vào nghành khai thác mỏ?

- Không thể nói là tiến quân, chỉ muốn dò nông sâu thế nào, đợi rõ rồi mới đầu tư lớn.

Nam nhâm véc vàng gạo hâm mộ:

- Có một cái mỏ than khác nào có mỏ vàng, mỗi ngày chỉ cần khai thác bình thường là có tiền, TTCK mà có vấn đề một cái là cổ phiếu thành giấy lộn. Theo tôi biết Ôn Châu có người đầu tư mỏ than tới 100 triệu, hai năm sau đã thu về hết vốn, giờ coi như ngồi chơi đếm tiền rồi.

Trương Nhị Đản vuốt râu cười:

- Không khoa trương vậy đâu, không khoa trương vậy đâu.

Nhưng thái độ rõ ràng đắc ý lắm.

Từ Hải Sinh cũng tán vào:

- Trương lão đúng là tài, khai thác mỏ cần tới năm loại giấy phép, muốn làm được không có quan hệ lớn không xong, hơn nữa nghề này phải thông cả hai giới bắc bạch, bội phục.

Trương Nhị Đản không thèm để ý tới ông ta, nói với Trương Thắng:

- Đám người này suốt ngày thích chơi hiểm, mỗi Tiểu Trương thực tế, là người làm việc chắc chắn, sao, tôi hiện làm ăn quá lớn, thiếu tài chính, Tiểu Trương muốn tham gia một chân chứ?

Trương Thắng động lòng lắm, nhưng hai năm qua y không còn dễ kích động nữa, thành khẩn nói:

- Lão gia tử, cháu chưa bao giờ đụng tới ngành khai thác..

Trương Nhị Đản không tán đồng ý nghĩ của y:

- Có gì đâu, tôi cũng lần đầu tiên, ném đá qua sông, làm sao tiếu tinh thần xông pha được?

- Không, ý cháu không phải thế, cháu muốn tìm hiểu trước đã, ít nhất xem bản thân có phù hợp không? Thêm nữa, cũng phải tính toán xem mình có bao nhiêu tiền dùng được, nếu đầu tư vài chục vạn như muối bỏ bể, chẳng ích gì với lão gia tử, phải không ạ.

Trương Nhị Đản nghe rất hợp ý, mặt mày hồ hởi:

- Tôi nói mà, thằng bé này thành thật, được được, cậu tính toán cho kỹ, trong vòng ba ngày trả lời tôi, thế nào?

- Vâng, trong vòng ba ngày nhất định có câu trả lời chính xác cho lão gia tử.

Hai người bọn họ trò chuyện cực kỳ hào hứng, Từ Hải Sinh lại kêu khổ không thôi, ông ta đang gặp khó khăn cần huy động khoản tiền lớn, định tính kế vay của hai người này, ai ngờ họ lại bàn tính chuyện khai thác mỏ, giờ phải làm sao? Đưa mắt với mấy người bạn tìm đối sách.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 109

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 109
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...