Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 149

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Tên?

- Trương Thắng.

Trương Thắng cố nhìn rõ người đối diện, nhưng không ích gì, chỉ nghe có vẻ là nam nhân trung niên:

- Người ở đâu?

- Hộ khẩu bản địa.

- Số CMNT bao nhiêu?

Thật đấy à? Bố ai mà nhớ nổi, Trương Thắng đáp:

- Bình thường không dùng nên không nhớ.

"Bôp!" Có tên cảnh sát vỗ bàn:

- Thành thật khai báo.

- Tôi... Thực sự không nhớ.

Trương Thắng rất muốn hỏi lại xem tên nào nhớ nổi CMT của mình, cố nhịn:

- Mày...

Một giọng nói hơi trẻ có vẻ tức giận:

Trong phòng thẩm vấn không cho đánh phạm nhân, thật ra ở đâu cũng không cho đánh, lý thuyết là vậy... Một bàn tay đưa ra ấn vai người kia, cánh tay thon thả, là nữ, Lão Khương nhíu mày ra hiệu Tiểu Lý ngồi xuống, hỏi tiếp:

- Địa chỉ gia đình...

Vừa rồi bọn họ chỉ kiếm cớ để dằn mặt phủ đầu cho tiện thẩm vấn thôi.

Tần Nhược Nam thu hồi cánh tay lại, nghi hoặc nhìn Trương Thắng, y mặc chiếc áo tù màu xám, tóc lởm chởm cụt ngủn gần như trọc nhưng không được cạo nhẵn, còng tay, vẻ mặt hoang mang, còn có cố tỏ ra bình tĩnh, không có vẻ gian xảo hay hung ác của đám tội phạm, ngược lại cực kỳ đẹp trai, ưa nhìn.

Nhưng đó không phải nguyên nhân khiến Tần Nhược Nam chú ý, mà người này, càng nhìn càng giống.

Là anh ta sao?... Là người xa lạ buổi tối hơn hai năm trước đã cứu mình thoát khỏi âm mưu của tên tội phạm ma túy? Chỉ là người này tuy lần đầu thẩm vấn khá khẩn trương, nhìn chung là điềm tĩnh, trông biết ngay từng trải rồi, khác với chàng trai lóng ngóng non nớt hôm đó, khuôn mặt người cứu hạnh phúc cả đời cô, Tần Nhược Nam vẫn nhớ rõ, làm cảnh sát điều tra ắt học được cách ghi nhớ khuôn mặt, huống hồ từ nhỏ cô đã có bản lĩnh xuất chúng ghi nhớ người khác, chỉ là khí chất này khó mà khớp với chàng trai nghĩa khí kia.

Đám người Đông Xưởng xưa có bản lĩnh nhìn người qua khe cửa, mười năm vẫn nhận ra, Tần Nhược Nam không có bản lĩnh đó, nhưng chàng thanh niên tốt bụng nhắc nhớ cô hai năm trước vẫn nhớ rõ.

Khi đó Tần Nhược Nam chưa tốt nghiệp, vì lạ mặt, thành tích tốt, được đội cảnh sát hình sự mượn đi bắt tên trùm buôn thuốc phiện họ Tề, nếu không có thanh niên kia nhắc nhở, giống như em gái cô trêu, thành áp trại phu nhân của trùm ma túy rồi.

Tần Nhược Nam khác hoàn toàn em gái mình, cô ngoài cương trong nhu, đa sầu đa cảm, một người nhiệt tâm giúp đỡ người không quen biết, sau đó bỏ đi không để lại tên, làm sao có thể là gian thương hám lợi được?

Mình nhầm sao? Nhưng mình chưa bao giờ nhận nhầm người.

Tần Nhược Nam ngồi đó, tay nắm chặt bút bi, hai mắt nhìn Trương Thắng không chớp.

- Tôi là Khương Uy đại đội điều tra kinh tế, bây giờ tôi hỏi cậu, cậu trả lời thành thật cho tôi, nghe rõ chưa?

- Rõ.

Trương Thắng đã vượt qua được sự khẩn trương ban đầu, tập trung tinh lực, tới giờ y vẫn chưa rõ mục đích của đối phương:

Khương Uy hắng giọng:

- Chúng tôi đã nắm rõ toàn bộ tư liệu phạm tội của cậu, giờ xem thái độ của cậu thôi, nếu chủ động thẳng thắn, tranh thủ khoan hồng, nếu không... Cậu tự rõ.

- Vâng, các anh cứ hỏi.

- Cty tài chính Bảo Nguyên thành lập từng được chủ nghiệm Ngưu Mãn Thương của khu khai phát hỗ trợ ủng hộ mạnh mẽ, có phải không?

Trương Thắng trầm ngâm, tại sao lôi Ngưu Mãn Thương vào chuyện này, y lắc đầu:

- Không, tôi và chủ nhiệm Ngưu không có giao tình gì, thực ra khi công ty thành lập, tôi cơ bản không hề tới ủy ban quản lý khu, đều do nhân viên phía dưới làm.

Khương Uy cười nhạt:

- Khi khai trương công ty cậu, chủ nhiệm Ngưu còn đích thân dẫn nhiều lãnh đạo khu tới, không phủ nhận chứ?

- Cái này có gì là lạ, công ty tôi hưởng ứng lời hiệu triệu của chính phủ, là công ty đầu tiên vào khu khai phát, chủ nhiệm Ngưu gánh trách nhiệm chấn hưng Kiều Tây, chẳng lẽ lại để công ty đầu tiên tới khu khai phát mà lãnh đạo không đoái hoài gì tới? Vậy ai tin vào nhiệt tình của chính phủ, không tới mới là vô lý, đúng không?

Khương Uy vỗ bàn đánh sầm:

- Trương Thắng, đừng cái cùn, chúng tôi đã có chứng cứ trong tay.

- Lời tôi nói đều là sự thực.

- Có nhân chứng chứng minh, trước khi khai trương, cậu tặng quà cho Ngưu Mãn Thương, định nói không có sao?

Trương Thắng nheo mày nghĩ, tặng quà thì có, khi đó đem thiếp mời đi mời một vòng, phải có quá rồi, nhưng mà vì khai trương, quà đó tượng trưng cho tiền đi lại, không nhiều, không khả năng coi đó là hối lộ.

Do lúc đó có ngọn núi lớn là Trương Nhị Đản, nên đi tới đâu bật đèn xanh tới đó, cả Giả Cổ Văn không làm khó được, tuyệt đối không cần quà cáp quá nặng. Sao không hỏi tới tội đầu tiên là rút vốn đầu tư, cứ xoáy vào hối hộ? Ném đá dò đường... Hay họ chỉ coi trọng tội này?

- Chuyện lâu lắm rồi, tôi không nhớ, anh nhắc tôi một chút được không?

Tiểu Lý còn trẻ ít kinh nghiệm thẩm vấn, bị Trương Thắng giả ngô giả ngọng làm tức giận:

- Nguyên phó tổng giám đốc của các người là Sở Văn Lâu đúng không? Anh nghe ngóng được Ngưu Mãn Thương thích trà, nên sai Sỏ Văn Lâu tặng một hộp trà ngon, đúng chưa?

Sở Văn Lâu, ra thằng khốn đó cắn mình, biết thêm được một thông tin, Trương Thắng thấy màn đen bao phủ trước mắt đã vén lên một ít, đồng thời cũng tức cười, y nơm nớp sợ hãi nửa ngày, chuẩn bị đủ mọi cách ứng phó, đối phương trịnh trọng nhắc tới cái hộp trà... có vấn đề?

Tần Nhược Nam nhìn Trương Thắng đột nhiên thả lỏng, theo như Sở Văn Lâu khai báo, Trương Thắng mua loại trà cực hiếm trên núi Võ Di gọi là vua trà, đựng trong hộp bạc Malaysia sản xuất, cùng bộ đồ pha trà, tặng cho Ngưu Mãn Thương, giá 12 vạn.

Nếu Trương Thắng nhận chuyện này, tức là Ngưu Mãn Thương nhận hối lộ, giúp đỡ y rút vốn đầu tư được thành lập.

- Ha ha ha, thật sự không nhớ, khi đó đều tặng khách món quà nhỏ, đắt nhất không quá 1.000 đồng, chuyện này có ghi trong sổ sách công ty, các vị muốn tìm hiểu rõ hơn có thể tới công ty tôi xem.

Trương Thắng nhún vai:

Tần Nhược Nam thầm thở phào.

- Đừng nghĩ vờ không biết là xong, tôi nhắc nhở cậu, cố ý chống đối, tội càng nặng. Theo tài liệu chúng tôi nắm được, hộp trà đó là trà vương Đại Hồng Bào, vốn là cống phẩm thời xưa, vậy mà với cậu chỉ là món quà nhỏ thôi nhỉ?

Ra là thế, quả nhiên trọng điểm ở hối lộ, muốn kéo Ngưu Mãn Thương vào? Có lẽ ngoài kia người không muốn mình độ nhất là phe cánh thị trưởng và Ngưu Mãn Thương, y từ đó mà có được tin sớm rằng mình bị điều tra, Trương Thắng tất nhiên lắc đầu:

- Tuyệt đối không có chuyện này, anh cảnh sát, anh đã điều tra kỹ như thế thì hẳn biết tôi và Sở Văn Lâu có thù oán, hắn là người bị đuổi khỏi công ty, lời nói làm sao tin được? Đây là báo thù, tôi là doanh nhân, không ngại chuyện bị dèm pha nói xấu, nhưng chủ nhiệm Ngưu là quan viên liêm khiết chính trực, cảnh sát các anh phải bảo vệ người tốt.

- Trương Thắng, còn ngoan cố phủ nhận, không biết hậu quả sao?

Tố chất tầm thường, chừng này đem dọa mấy đứa phạm tội hiếp dâm như Lưu Nguy còn được, đùa với mình chắc, đi đàm phán với bọn gian thương còn đau đầu hơn gấp bội, nếu đối diện không mặc đồng phục cảnh sát, Trương Thắng đã cười vào mũi, nên càng nhàn nhã đáp:

- Tôi không phủ nhận, mà là không thừa nhận, tôi không nói không có, mà là chỉ có món quà nhỏ thôi. Khai trương bộn bề bao việc, tôi rảnh đâu chú ý tới thứ nhỏ nhặt như vậy? Các anh nói tôi có tội, vậy đưa chứng cứ xác thực ra.

Tiểu Lý vỗ bàn:

- Trương Thắng!

Lão Khương đánh mắt, thay đổi thái độ, cười hỏi:

- Không sao, chúng tôi sẽ điều tra thêm, giờ tôi hỏi vấn đề thứ hai, chuyện rút vốn đầu tư.

Ông ta đẩy bản tài liệu tới:

- Công ty tài chính Bảo Nguyên dùng tiền đi vay giả mạo nghiệm chứng đầu tư, sau khi làm xong giấy tờ đánh giá, nghiệm chứng, liền rút ngược tiền về, sau đó lừa thành lập công ty, điều này không cãi được chứ?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 149

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 149
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...