Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 72

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trương Thắng đã ngồi đợi trong xe hơn một tiếng, nóng ruột lắm rồi, ba bốn lần ra ngoài nhìn, chỉ sợ có chuyện gì, chợt thấy phía đầu con đường nhỏ dẫn vào cổng KTX có một chiếc xe tiến vào, cách cổng một đoạn thì đỗ lại, từ trên xe cô gái xinh đẹp bước xuống, gió thu thổi qua, mép váy phiêu phiêu, ánh trắng phủ lên người như tinh linh, nhìn kỹ, nhận ra chính là Trịnh Tiểu Lộ.

Trương Thắng lần đầu tiên thấy ăn mặc này của Tiểu Lộ, cho nên một tích tắc nghi ngờ vào mắt mình phải chăng nhìn lầm, trước kia Tiểu Lộ không bao giờ mặc áo không tay cô không thích vai lộ ra ngoài, mép váy quá gối chứ không chỉ chấm gối để lộ ra cẳng chân trắng mịn như bây giờ, nhất bước nhân nhẹ nhàng như chú hươu con khoan khái, cho thấy tâm trạng cô đang rất tốt.

Đang định lên tiếng gọi thì thấy người lái xe cũng đi xuống, là một nam nhân tuổi chừng bốn mươi, dáng vẻ trí thức, một bộ véc tây thẳng tắp, đó là trang phục của nhân sĩ thành đạt. Tiểu Lộ đi tới chào tạm biệt, người đó giang tay ra tựa hồ muốn ôm cô, Tiểu Lộ khéo léo lùi lại một bước, đưa cánh tay ra, lễ độ cáo biệt.

Giám đốc Quan nhún vai, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn, vỗ nhè nhẹ, giọng ân cần:

- Nghỉ ngơi cho tốt, tôi về đây.

- Tạm biệt giám đốc.

- Ngày mai gặp lại.

Ngay từ lần đầu nhìn thấy Tiểu Lộ, giám đốc Quan đã thích cô rồi, điều cô tới văn phòng của mình làm trợ lý, chính vì ngày hôm đó trong đám đông, nhìn thấy đôi mắt to đen lay láy trông như chú nai con của cô. Ở bên cạnh Tiểu Lộ, giám đốc Quan cảm giác được như quay về thời trai trẻ, cái thời thiếu niên mới tò mò về người bạn khác giới mà ông ta bỏ lỡ khi chỉ biết vùi đầu vào học tập và làm việc, dung mạo thanh thuần đó, dáng vẻ khi nói chuyện với nam nhân lúc nào cũng non nớt thẹn thùng đó, khiến giám đốc Quan tưởng chừng mình chỉ đang ở độ tuổi 20.

Thời đại bây giờ, nghe nói đối phương là doanh nhân Hong Kong, nhìn thấy ông ta lái xe biển đen, không biết bao nhiêu cô gái trẻ trung xinh đẹp chủ động tới bắt chuyện, thế nhưng ông chỉ nhìn trúng cô nương Tiểu Lộ này, cô gái duy nhất không bao giờ keo kiệt tặng ông nụ cười ngọt như mật, mỗi sáng cho ông một câu chào hỏi đủ sinh lực làm việc cả ngày, song chỉ cần ông có bất kỳ cử động nào vượt quá giới hạn dù chỉ một chút thôi sẽ như nai con hoảng sợ chạy mất, vòng eo nhỏ nhắn kia ông ao ước ôm vào lòng một lần cũng không được.

Biết Tiểu Lộ không như những cô gái khác, vì thế giám đốc Quan không vội, muốn dùng từng cử chỉ ân cần, từng sự quan tâm nhỏ nhặt nhất làm cô gái này động lòng, ông ta biết với cô gái như Tiểu Lộ phải dùng yếu quyết mưa dầm thấm đất, khiến cô dần quen với sự tồn tại của mình, từng chút một hạ rào chắn xuống, rồi khi thời cơ chín muồi sẽ ngả vào lòng mình một cách tự nhiên.

Trương Thắng ở trong xe nhìn thấy hết, sững người trong chốc lát, gương mặt dần dần nổi lên đám mây đen, ném điếu thuốc đi, đẩy cửa xe bước ra, Chung Tình muốn gọi lại, nhưng cửa xe đóng "sầm" một tiếng, làm cô nuốt lời muốn nào vào, khẽ lắc đầu.

Tiểu Lộ đeo chiếc túi sách, ngâm nga một khúc dân ca, bước chân khoan khoái đi về phía cổng KTX, đột nhiên có tiếng động làm cô giật mình, vừa quay sang thì thấy bóng nam nhân cao lớn, không nhìn rõ mặt, nhưng cô nhận ra ngay, vui mừng reo lên:

- Thắng.

Trương Thắng đứng lại, không chạy tới đón cô như mọi khi:

- Sao giờ em mới về, có xem tin nhắn của anh không?

- Tối nay nhà máy mời cơm khách hàng, em và mấy đồng nghiệp đi khách sạn, ở đó ồn ào lắm, em không để ý tới máy nhắn tin.

Tiểu Lộ cười vui vẻ, không để ý tới giọng nói lành lạnh của Trương Thắng, đi tới khoác tay y:

- Thắng, sao anh lại tới đây?

Trương Thắng cúi đầu gần mặt cô ngửi mấy cái, nhíu mày:

- Em uống rượu sao?

- Ừ.

Tiểu Lộ ngoan ngoãn gật đầu, giơ hai ngón tay lên:

- Chỉ hai chén thôi, không say. Công ty sắp khai trương rồi, anh bận thế không cần tới thăm em đâu.

Trương Thắng hậm hực:

- Anh mà không tới thì bạn gái mình bị người ta cướp mất rồi.

Tiểu Lộ đẩy y một cái, gắt:

- Nói linh tinh gì đó!

Trương Thắng hất mặt về chiếc xe đang biến mất trên con đường nhỏ:

- Đó là ai?

Tiểu Lộ phì cười, ngẩng đầu nhìn Trương Thắng, sóng mắt đong đưa:

- Đó là giám đốc Quan của chúng ta, anh ghen sao?

Khuôn mặt trơn bóng như bạch ngọc dưới ánh trăng nhạt phủ thêm sắc màu huyền bí, như tiên nữ trong trăng, nơn nớt mà ngọt ngào, không chút làm bộ nào, nghi ngờ của Trương Thắng tiêu tan, chuyển sang khuyến cáo:

- Tiểu Lộ, ông giám đốc Quan đó trông không giống người tốt, em cẩn thận đấy.

Trịnh Tiểu Lộ thấy bạn trai quan tâm, lòng càng thêm vui:

- Anh yên tâm, em là trợ lý hành chính của ông ấy mà, tham gia bữa cơm lại không chỉ hai người bọn em, đều là vì công việc, rất nghiêm chỉnh.

- Vừa rồi ông ta đâu có giống lãnh đạo với cấp dưới, đây là Đại Lục, không phải Hong Kong, ôm cái gì chứ? Em nhường ông ta một bước, ông ta lấn tới cả mét, lần sau ông ta sẽ muốn hôn tạm biệt đấy.

Phải nói Trương Thắng đã đúng, đó là ý đồ của giám đốc Quan, phá vỡ giới hạn cảnh giác của Tiểu Lộ từng chút một.

Tiểu Lộ cười khúc khích, lắc cánh tay y, nũng nịu nói:

- Không đâu, người ta chỉ hôn tạm biệt với anh thôi, hi hi, anh đừng hiểu lầm, giám đốc Quan là người rất tốt, chỉ là thi thoảng thích đùa một chút.

Thấy Tiểu Lộ hoàn toàn không có sự đề phòng nào, Trương Thắng càng lo:

- Anh cũng là nam nhân, sao anh không nhìn ra, ông ta vờ đùa chỉ là cái cớ để em không đề phòng thôi.

Tiểu Lộ thấy Trương Thắng ghen thật rồi, đành dỗ dành y như dỗ trẻ con:

- Coi như anh nói đúng đi, em không kiên quyết từ chối, ông ấy làm gì được chứ? Chẳng lẽ người ta nhìn em vài cái, em lại móc mắt người ta ra à? Em đâu phải Nhậm Doanh Doanh.

Thấy Trương Thắng vẫn âm trầm, liền giảu môi lên:

- Được rồi, được rồi, cười một cái đi nào, ngoan, chẳng mấy khi tới thăm người ta được một lần, đừng xị mặt ra như thế chứ. Có câu, yêu cái đẹp thì ai cũng có, người ta nhìn không được sao, điều đó chứng tỏ bạn gái anh xinh đẹp mà. Lần trước anh đi dạo phố với em, còn chẳng phải nhìn chằm chằm cô gái mặc quấn short nửa ngày trời.

Trương Thắng oan ức kêu lên:

- Trời đất chứng giám, anh nhìn chằm chằm cô ấy lúc nào?

Trịnh Tiểu Lộ quay đầu đi, giọng chua lè:

- Hứ, nói dối cũng không biết, anh không những nhìn mà còn ấn tượng rất sâu, nếu không đáng lẽ anh phải hỏi cô gái nào, chứ không lập tức nhớ ngay ra như vậy.

Trương Thắng cứng họng, cô bé này ghê gớm hơn y tưởng, chột dạ khí thế cũng đi xuống nhiều:

- Anh đâu có...

Tiểu Lộ hừ một tiếng:

- Có, em còn bấm đồng hồ, tổng cộng nhìn người ta một phút mười bảy giây, tới khi người ta rẽ vào một cửa hàng quần áo mới quyến luyến quay đầu đi, đừng tưởng em không nói là em không biết.

Trương Thắng cúi đầu, cô gái kia mặc cái quần không dài hơn quần lót là bao, ai mà không nhìn cho được.

Tiểu Lộ thấy hàng phục được y, lòng như có hoa nở, quay lại an ủi y:

- Thôi, nhìn thì cũng nhìn rồi, đừng xấu hổ nữa, em biết con người anh, cũng chỉ nhìn mà thôi, không có tâm tư gì cả. Giám đốc Quan cũng thế, cho dù ông ấy có háo sắc, cũng không phải là thổ phỉ, chẳng lẽ dám cưỡng đoạt dân nữ à?

Trương Thắng gãi đầu, mình có hơi mẫn cảm quá không, giống như cái lần hiểu lầm đám Lý Hạo Thăng định đánh thuốc Tần Nhược Lan vậy, dù sao háo sắc là bản tính của nam nhân, Tiểu Lộ đáng yêu như vậy, người ta không nhìn mới là bất thường, trước kia ngay cả đám Lão Bạch, Hồ Ca cũng bàn tán bình phẩm về cô không ít, còn nói những câu rất dâm uế, nhưng có kẻ nào dám động chân động tay?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 72
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...