Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 181

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoa Thanh trì không phải là cái suối nước nóng trong lịch sử ở câu " Xuân hàn tứ dục hoa thanh trì, ôn tuyền thủy hoạt tẩy ngưng chi ", nhưng cũng là một nhà tắm lớn có danh tiếng ở Quỳnh Hải.

Trương Thắng đi tới nơi này.

Đi qua phòng thay quần áo là hai ba cái hổ tắm nhỏ, mỗi loại hồ tắm có công dụng khác nhau, như hồ khoáng, hồ thuốc, còn có vài căn phòng mát xa.

Trên loạt giường gần nhà xí có bốn năm nam nhân mặc khố, để mình trần, bọn họ là thợ xoa bóp chân hoặc là đấm lưng. Nơi này có cả các cô gái tắm cùng, người tắm rửa đàng hoàng sẽ không tới nơi này, còn người tới nơi này hiển nhiên không phải chỉ để tắm rửa, cho nên tuy trên tường có dòng chữ lớn " mát xa 5 đồng", nhưng chỉ có một người mát xa, còn lại đều thất nghiệp.

Chủ nhà tắm này không nuôi người rảnh rỗi, cho nên thực ra mấy người thợ này còn đảm nhận luôn vai trò dẫn khách, nhìn thấy khách không quen thuộc nơi này là tới giới thiệu dịch vụ.

Bây giờ là sáu giờ hơn, chính là lúc đông khách nhất, thợ mát xa ngồi tán phét vừa đảo mắt khắp nơi, tìm khách cần dẫn đường.

Một thợ mát xa trung niên bụng phệ đang ba hoa chích chòe, đột nhiên bị người ta vỗ vai một cái, ngẩng đầu lên thì người kia đã đi trước rồi, tới một cái giường nằm úp xuống, người thợ mát xa đó tập tễnh đi theo, té ra hai chân đều có vấn đề.

- Ông chủ lần đầu tới đây ạ? Thợ mát xa tàn tật đó vừa bóp chân cho khách vừa hỏi:

- Ừ.

- Ái chà, người anh thật rắn chắc, khách tới đây không mấy ai có vóc dáng tốt như vậy.

- Ừm.

Vị khách này xem ra không thích nói chuyện lắm, có điều thợ mát xa vẫn nhiệt tình, khi bóp tới tay, nhỏ giọng hỏi: - Ông chủ, lát nữa có cần em gái phục vụ không?

- Ồ, có cả dịch vụ này à?

Thợ mát xa nghe thấy ngay mùi khách tiềm năng: - Có chứ ông chủ, em gái ở chỗ chúng tôi vừa xinh đẹp lại trẻ trung, phục vụ nhiệt tình, anh muốn chơi kiểu gì cũng được, chỗ chúng tôi tuyệt đối an toàn, các nơi khác cứ mỗi tháng bị truy quét một lần, chỗ chúng tôi chưa bao giờ có ai tới.

Vị khách kia phì cười: - Lão Sở, làm ma cô dắt gái còn nhiệt tình hơn cả làm phó tổng giám đốc nhỉ.

- Dạ? Tay Sở Văn Lâu cứng ngay tại chỗ:

Vị khách nằm trên giường thong thả lấy cái khăn mặt ở cổ xuống, xoay người tủm tỉm cười, không ngờ chính là Trương Thắng mà hắn luôn muốn dồn vào chỗ chết.

Mặt Sở Văn Lâu đỏ như máu gà, chỉ muốn kiếm lỗ nẻ chui xuống.

Trương Thắng nhàn nhã nằm lại, lười biếng nói: - Bên phải.

Sở Văn Lâu muốn chạy, nhưng hai chân không nhúc nhích được.

- Thái độ gì vậy hả, Lão Sở, vừa rồi còn khen anh nhiệt tình mà, chúng ta tuy quen biết, nhưng anh phục vụ không tốt là tôi nói với quản lý đấy.

Toàn thân Sở Văn Lâu run như lên cơn sốt rét, hắn muốn rút cái khăn tắm quất vào cái mặt tự mãn của Trương Thắng, sau đó đá y lăn xuống giường... nhưng.... Hắn không có cái dũng khí đó, hắn mất hết rồi.

Số tiền chưa kịp trả bọn lưu manh kia dùng lo lót trên dưới, bán cả nhà đi mới thoát được phải vào trị, cho tại ngoại để điều trị bệnh.

Chân hắn bị gãy không nghiêm trọng, chỉ là thương thế chồng chất nên khá phiền, trước tiên là điều trị tây y một tháng liền rời giường, sau đó tới Trung y dùng thuốc cao gia truyền vừa đắp vừa xoa, tới giờ ngoại trừ đi lại vô cùng khó coi, không có vấn đề gì lớn, nhưng gia sản thì hết sạch.

Tiền nặng như núi, khí tiết và đạo đức đã vứt mất rồi, giờ chút tự tôn sót lại có là gì.

Sở Văn Lâu cắn răng từ từ đi sang bên kia, bóp vai cho Trương Thắng.

- Không tệ, ngồi trong đó nửa năm, còn chưa tắm rửa cho tử tế, mạnh lên tí, không thiếu tiền boa đâu.

Người thợ này rất chịu khó, lưng Trương Thắng xoa đấm tới đỏ rát như tôm, Trương Thắng ngồi dậy, gật gù: - Đúng là người quen có khác, 5 đồng này đáng lắm... Nói tới đó nụ cười biến mất, đưa chân ra: - Kỳ chuân.

- Tôi... không quen... Sở Văn Lâu gian nan nói:

Một thợ khách nhau nhảu đi tới: - Ông chủ, để tôi.

- Không cần. Trương Thắng không thèm nhìn người kia, hai mắt chiếu thẳng vào Sở Văn Lâu, tới khi hắn từ từ khom lưng xuống.

- Ài! Ừm, co được duỗi được, không tệ, đúng là co được duỗi được... Lão Sở, chưa phải vào đó hả? Nơi đó rèn luyện người ta tốt lắm, trước kia tính tôi ngại ngùng như đại cô nương ấy, anh có cầu xin tôi làm thế này, tôi cũng không làm đâu. Tất cả là do anh ban cho đấy.

-... Sở Văn Lâu không biết định nói gì, song kịp nuốt vào:

- Bất kể ngoài này anh tài cán thế nào, vào đó rồi là làm con làm cháu, một câu đại ca hai câu đại ca, ngủ ở bên nhà xí thối hoắc, sáng phải dậy sớm gấp chăn lấy nước cho đại ca, làm việc thì căng mắt ra, không quên nịnh bợ... Chậc, tôi nhún rồi, tôi hạ mình với đám rác rưởi rồi, vẫn bị người ta ám sát, bạn tù tính kế, may mà cái mạng nát này vẫn còn...

Sở Văn Lâu toát mồ hôi, mắt không dám đưa lên cái nào nữa.

- Có điều phải cám ơn anh, tôi nhận ra khích lệ người ta nhất, giúp người ta trưởng thành tiến bộ, không phải do hoàn cảnh sung túc thuận lợi, không phải nhờ bạn bè hay người thân, mà chính nhờ đả kích, thất bại, thậm chí uy hiếp tới tính mạng. Nếu cứ thuận đường xuôi gió, chẳng chút phiền não nào, làm sao thành người làm việc lớn? Anh nói đúng không?

-....

Kỳ chân xong, Trương Thắng nhảy xuống bể bơi, tắm rửa thoải mái đi lên, Lão Sờ vẫn đứng ngây ra đó, sảng khoái đi qua bên cạnh hắn, nói lớn: - Lão Sở, tôi đi đây.

Sở Văn Lâu không muốn bạn cùng nghề đoán ra điều gì, cố nặn một nụ cười, như chào hỏi khách quen: - Vâng, anh đi thong thả.

- Này, tiền boa 30 đồng, đủ rộng rãi chưa? Lão Sở, làm cho tốt, kỳ chân đấm bóp cho người ta thì làm gì có tiền đồ, hi vọng lần sau tôi quay lại, anh không làm cái việc thấp kém này nữa, mà lên được tầng ba làm quản lý phòng tắm, ha ha ha... Trương Thắng cười lớn bỏ đi:

…. ….

Quách Y Tinh đặt điện thoại xuống, cười toét miệng, xoa đầu đứa con trai đang làm bài tập ở phòng khách, vừa hát vừa đi xuống bếp.

- Chuyện gì mà vui thế? Triệu Kim Đậu đeo tạp dề, vừa cho con cá vào nồi, đang rưới mỡ lên, lâu lắm rồi không thấy chồng vui như vậy, cô cũng vui lây:

Quách Y Tinh thò tay nhanh như chớp thó con tôm rán tẩm bột cho vào mồm, vừa nhai vừa suýt xoa vì nóng: - Em đoán xem. Triệu Kim Đậu lườm hắn một cái, chuyển đĩa tôm sang một bên tiện trông chừng, con trai cũng thích món này, không cất đi thì lát nữa thì hết, trêu: - Nhìn cái mặt tí tởn của anh, có phải được cô bé nhà nào nhìn trúng rồi hả?

Quách Y Tinh giơ ngón cái: - Chà chà, vợ anh thật thần quá, anh muốn dẫn về nhà, nhưng em phải đồng ý mới được. Thấy vợ giơ cái đũa cả lên, rối rít nói: - Thắng Tử tự do rồi.

Triệu Kim Đậu mừng rỡ, chùi tay vào tạp dề: - Thật à, ôi tốt quá, sao không thấy nói gì để đi đón … phải rồi mời cậu ấy tới nhà chúng ta, để em làm cho cậu ấy một bữa thật ngon, trong đó ăn uống khổ lắm.

- Trông em kìa, người ta vừa mới ra, còn phải đoàn tụ với gia đình chứ? Em khỏi vội, mai anh và giám đốc Chung, Hắc Tử mở tiệc tẩy trần cho cậu ấy trước, sau đó mời cậu ấy tới nhà mình, không say không về.

- Đúng là ông trời còn thương, a di đà phật. Triệu Kim Đậu chắp tay khấn bái, lấy bàn sản lật con cá nặng ba cân, đột nhiên nghĩ tới chuyện gì, động tác cứ chậm dần, khuôn mặt từ vui mừng trở nên ưu tư.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 181

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 181
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...