Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 263

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lạc Phi đương nhiên tự đảm nhận phiên dịch cho Trương Thắng để giao lưu với Wayne và Andrew,: - Phần chủ yếu của kế hoạch này sẽ do hai anh phụ trách xếp đặt, các anh là chuyên gia, chúng tôi không dám nói nhiều, chỉ nhắc các anh một số chuyện cần chú ý, dù sao nơi này cũng khác với nước Mỹ. Quan trọng nhất hàng hóa các anh chọn không phải thứ ảnh hưởng tới quốc kế dân sinh, như vậy dù giá cả lên hay xuống cũng không khiến chính phủ chú ý, nếu không đối phương sẽ có thêm một trợ thủ chúng ta không thể đánh bại là chính phủ.

Wayne gật đầu: - Tôi hiểu ý ông Trương rồi, sau khi được ông Trương liên hệ, chúng tôi đã đọc rất nhiều tài liệu về Trung Quốc, nhất là thị trường tài chính, đó cũng là điều chúng tôi định kiến nghị.

Hai bên nhanh chóng đạt được sự thống nhất, Lạc Phi bắt tay Wayne và Andrew, mỉm cười nói: - Rất vui được hợp tác cùng các vị.

Ánh sáng trong phòng giảm xuống, màn hình xuất hiện những biểu đồ chi chít số liệu, giọng nói của Lạc Phi truyền rõ ràng khắp phòng: - Cho tới bây giờ mấy món hàng kỳ hạn chủ yếu trên thị trường vẫn ở trạng thái mất giá, cao su tự nhiên của sàn giao dịc Z, đậu nành của sàn giao dịch H và ván ép của sàn Z đều như thế. Mấy món hàng này trải qua chỉnh lý sau chấn động một năm rồi, vẫn không ngừng thiết lập mức giá thấp kỷ lục mới. Hắc Long Gian từ ba năm trước trở thành nơi bán buôn đậu nành, tới nay vẫn không thu được ưu thế rõ ràng...

Trương Thắng chống tay lên bàn lặng lẽ nghe Lạc Phi trình bày, miệng thi thoảng nở nụ cười, nha đầu này thay đổi rất nhiều, từ khi chính thức bước ra ngoài ánh sáng, không che dấu thân phận nữa, đồng thời tiếp nhận lèo lái Chu gia, ngày càng thể hiện ra trí tuệ được của mình, trong lúc vô tình thần thái tự tin, cử chỉ ưu nhã ấy làm người ta say mê.

Lạc Phi không còn là tiểu nha đầu nghịch ngợm gây sự *** ton bên cạnh y nữa rồi, bờ vai non nớt kia nhất định gánh vác được trọng trách lớn, thậm chí còn làm tốt hơn y.

Chứng kiến một cô gái dần trưởng thành dưới mắt mình, cho dù chẳng có công, Trương Thắng vẫn thấy thỏa mãn và từ hào, kh khẽ gật đầu với cô.

- Trong thời gian này anh muốn về Quỳnh Hải một chuyến, công việc chuẩn bị ở bên này giao cho em nhé.

- Hả? Quay trở về phòng ngủ chỉ có hai người, Lạc Phi liền mất tự nhiên, danh phận hai người rõ ràng ra đó, cô không thể hoàn toàn coi như không có gì, chỉ là cô dùng lý trí khống chế tình cảm của mình, tỏ ra là cô gái vui vẻ vô tâm: - Em còn chưa trình bày chi tiết kế hoạch mà anh đã đồng ý rồi sao?

- Đúng thế, anh tin vào em, huống hồ bây giờ trao đổi thuận tiện như thế, anh dù ở Quỳnh Hải cũng vẫn điều hành được công việc mà.

Lạc Phi trầm mặc chốc lát: - Anh về Quỳnh Hải vì cô ấy à?

Trương Thắng cười khổ gật đầu, nghĩ một chút rồi nói: - Có chuyện này anh muốn trao đổi với em, anh sẽ làm thủ tục chuyển tài sản cho em trong thời gian tới.

- Sao? Lạc Phi có chút ấp úng: - Chuyện này... Đâu cần vội như vậy, còn những hơn nửa năm cơ mà.

Danh phận của hai người được trói buộc bởi khoản tài sản này, tuy chỉ là lừa mình lừa người vẫn có cảm giác thỏa mãn, giờ Trương Thắng chuyển giao tài sản, có nghĩa là... Duyên phận đã hết.

- Không phải anh vội giải quyết việc này, mà đột nhiên nghĩ có thể lợi dụng nó, để người ta không nghi ngờ, Từ Hải Sinh đang tích cực chuẩn bị đối phó với anh, anh càng không chú tâm công việc, càng dễ khiến ông ta coi thường. Trương Thắng có chút áy náy: - Đồng thời làm thế cũng có lợi cho chuyến đi Quỳnh Hải của anh. Ngay từ đầu Nhược Nam đã biết kế hoạch của anh, anh không dấu cô ấy, nhưng người nhà của cô ấy không rõ, anh sao có thể để cô ấy chịu đựng khổ sở như vậy được? Coi như diễn trò cho bọn họ xem đi.

Lạc Phi cúi đầu, cố nén tủi thân trong lòng: - Vâng, anh cứ quyết định, bất kể thế nào em cũng phối hợp....

***** *****

Trước cổng một ngân hàng, chiếc xe du lịch đỗ xịch lại, bốn tên cướp che mặt tay lăm lăm súng xông vào đại sảnh, một tên nhắm vào camera an ninh nổ súng bắt đòm một cái, quát lớn trong sự kinh hoàng của nhân viên và khách hàng: - Nằm xuống, nằm xuống, mẹ nó đứa nào giở trò tao bắn vỡ đầu.

Mọi người dưới sự uy hiếp của họng súng đen ngòm, im thít ôm đầu nằm xuống, tên cướp khác tóm lấy giám đốc sảnh, quát nhân viên: - Lấy tiền ra, mau lên, mau lên, đừng để tao phải giết người.

Mấy cô nhân viên run run bò dậy, vừa méo máo khóc vừa lấy lấy từng cọc tiền ra, len lén ấn nút báo động dưới quầy.

Bọn cướp cho tiền vào trong túi, người trong đại sảnh thấy chúng sắp đi, có người nhúc nhích, tên cướp nổ súng, chỉ nghe một tiếng kêu thảm, không biết trúng ai, những người khác quỳ rạp xuống. Bọn cướp lên xe chạy ra ngoại thành.

Nhưng cảnh sát nhận được tin báo đã bủa vây bốn phương tám hướng đổ tới đây, bọn cướp đi chưa xa bị một chiếc xe cảnh sát chặn lại, hai bên rút súng bắn nhau, người đi đường hú hét chạy tán loạn.

- Tiểu Tần, chỉ cần chặn đường bọn chúng là được, người của chúng ta sẽ tới ngay. Đội trưởng Lưu dùng xe yểm trợ bắn về phía bọn cướp một phát rồi nấp đi.

Tần Nhược Nam không trả lời, liên tục nổ súng khiến bọn cướp không dám thò đầu ra, sau khi đánh tan ý đồ phân ra để trốn của chúng, cô thong thả ngồi xuống thay đạn, rồi lạnh lùng đứng lên giơ súng quan sát động tĩnh đối diện, hai bên đềuu là các cửa hàng, do chúng bị hỏa lực áp chế, không dám mạo hiểm rời chỗ ẩn nấp, nếu không bắn liên tục đe dọa, để chúng xông vào những cửa hàng đang nấp rất nhiều người đi đường kia rất phiền phức.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Lại thêm ba phát súng nữa, nhưng cô chỉ có ba băng đạn thôi, đồng đội vẫn chưa thấy đâu.

Đoàng!

Bọn cướp bắn trả lác đác, chúng cũng không dư dả đạn, một tên lúc bước ra bắn có hơi lộ chân, Tần Nhược Nam bắn một phát, trúng ngay đầu đối của hắn, máu tung tóe, ngã vật xuống đất.

Tần Nhược Nam xông ra, lạnh lùng bồi thêm một phát, giữa trán trán tên cướp thủng ngay một lỗ xuyên ra sau đầu, máu phun như sương, tranh thủ cánh hắn canh phòng bỏ trống, cô bước nhanh tới.

- Tiểu Tần, quay lại ngay. Đội trưởng Lưu thấy Tần Nhược Nam liều mạng xông tới, gọi không được, đành liên tục giơ súng bắn yếm hộ:

Hai tên cướp thấy cảnh sát tới gần, thất kinh liều mạng đứng lên bắn.

" Đoàng!" Một viên đạn bay qua mặt Tần Nhược Nam, tuy không trúng, nhưng gió xượt qua cũng đủ để lại vết thương mờ, máu tươi thấm ra, chỉ là tên cướp vừa nổ súng cũng ngã vật xuống như bao cát, lại là một phát súng lấy mạng của Tần Nhược Nam.

Đội trưởng Lưu tranh thủ lúc cô thu hút sự chú ý, bắn trúng tay tên còn lại, súng rơi xuống đất, tên đầu sỏ trong xe thấy cùng đường, đạp cửa xe xông ra, đối diện với Tần Nhược Nam chỉ cách năm sáu mét, điên cuồng gào thét:

- Mẹ nó, các người bán mạng cho lũ hút máu người à, được, tới đây, tao sợ gì con điếm thối.

Tần Nhược Nam cười mỉa, lãnh đạm nói: - Đếm đến ba, cùng bắn nhé.

Một.

Tần Nhược Nam giơ súng chĩa vào mi tâm hắn.

Hai.

Bước chân cô vẫn tiến tai, chậm rãi nhưng chắc chắn.

Ba...

- Đừng, đừng, đứng bắn, đại tỷ, em phục rồi, con mẹ nó em phục rồi, đéo chơi nữa, ai muốn liều mạng vì tiền chứ, con mẹ nó, bà cô ơi, có ai chơi như thế không hả, chúng nó cũng đâu đáng chết, cô bắn chúng rồi... Tên cướp đột nhiên ném xúng nằm xuống, ôm đầu khóc:

**** ****

Trong nhà khách, Trương Thắng đọc báo được một nửa đã đứng dậy bấm vội điện thoại: - Thị trưởng Mạnh, tôi là Trương Thắng .... Vâng, có c huyện muốn nhờ anh, không biết anh có quen ai ở Quỳnh Hải... Thư ký trưởng Kiều là bạn học của anh ở trường đáng TW... Còn cùng phòng... Vậy thì tốt quá...

***** *****

Tối nay sẽ dứt điểm cả bộ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 263
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...