Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 184

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khách sạn Long Phượng là khách sạn đầu tiên được xây dựng ở khu khai phát, bây giờ đã xây thêm hai cái nữa rồi, luận quy mô và độ sang trọng, khách sạn Long Phượng không còn đứng đầu nữa, nhưng dù sao nó có cái thanh danh đi đầu, cho nên rất nhiều người ở đây vẫn coi nó là khách sạn số một.

Phòng bao cực lớn ở tầng 3, trên bàn có hơn mười món ăn, chỉ có bốn người ngồi, có vẻ hơi trống trải.

Trương Thắng kể chuyện ở trong trại, nhưng y chỉ chọn chuyện vui mà kể, như chuyện đám ngốc phòng số 2 trốn tù thế nào, ông giáo đạo văn của Lỗ Tấn ăn đòn ra sao, đến cả Tiểu Phác suýt bị hiểu lầm làm thỏ của y, đêm ngủ ôm đít cũng kể, cứ như là mình vừa đi nghỉ mát một chuyến vậy, không ngừng mời rượu ba người kia, chẳng mấy chốc đã ngà ngà say.

Chung Tình cũng thế, cô kể rất hời hợt chuyện công ty trong lúc Trương Thắng không có nhà, hai người kia được cô dặn trước, nên ậm ừ phụ họa.

Hắc Tử cắm đầu uống rượu, thấy Trương Thắng ăn uống cười nói vui vẻ, trong lòng khó chịu, hai mắt đỏ bừng, đập bàn rầm một cái: - Anh Trương, tôi mồm miệng vụng về, không biết ăn nói, chỉ biết nói thế này, lúc đó công ty thê thảm thế nào, anh không tưởng tượng ra đâu... Hoàn toàn không giống chị Chung nói.

- Hắc Tử, giám đốc vừa mới ra, chúng ta nói chuyện vui thôi, uống đi, đừng nói nữa. Chung Tình trừng mắt nâng chén ngăn cản:

Hắc Tử khá sau rồi, vung tay lên: - Đừng, chị Chung, em rất nể chị, luôn nghe chị, nhưng hôm nay chị phải để em nói, con người em không giữ được tâm sự trong lòng, hôm nay, không nói ra... em không thoải mái.

Chung Tình vẫn còn muốn khuyên, nhưng Trương Thắng mỉm cười lắc đầu, ý bảo để hắn nói, y mời rượu nhiều, nhưng uống không nhiều, tuy hơi say nhưng vẫn còn tỉnh táo lắm, trầm tư mân mê ly rượu lắng nghe.

- Anh Trương... anh biết không, chị Chung, chị ấy ... bị, đám chó má kia ép, khi đó cả công ty... con mẹ nó, chúng nó bao vây đòi hàng, đòi ăn cướp... Hắc Tử nói năng có phần lộn xộn: - Khi ấy, nếu không có chị Chung, chưa đợi chính phủ tới tra xét, bọn chúng đã cướp sạch rồi, đến cả viên ngói cũng chẳng còn đâu. Mẹ nó, em... dùng dao dọa, mà chúng nó cũng không sợ thì anh biết rồi đấy, bọn đó chỉ biết tiền thôi, không nể nang gì cả. - Lúc đó, anh Quách bị bệnh tim tái phát, vào bệnh viện chưa khỏe đã đòi về... còn chị Chung, một con đàn bà... Hắc Tử tự tát bốp một cái: - Lỡ mồm, em lỡ mồm, quen rồi... Chị Chung, một người phụ nữ, làm sao chống lại được lũ lưu manh vô lại đó? Chị ấy mượn em con dao, chặt tay...

- Hắc Tử, say rồi, đừng nói nữa.

Hắc Tử gân cổ lên: - Em say bao giờ? Anh Quách, anh nói xem... Em nói có sai không? Anh Trương, nhát dao đó... may mà em đẩy lệch đi, nếu không, tay trái chị Chung... tới giờ tay chị ấy còn không nhấc nổi vật nặng...

Trương Thắng ngỡ ngàng quay sang nhìn Chung Tình không chớp, Chung Tình chạm vào ánh mắt của y, tim nảy một cái, né tránh, cô phát hiện, Trương Thắng căn bản không hề say.

- Cái công ty còn cầm cự được là nhờ chị ấy, cả đời này em phục... nhất chị ấy, cốc này uống vì chị ấy.

Hắc tử nói xong không đợi Trương Thắng nâng ly, đã đưa tay cụng mạnh vào ly của y, ngửa cổ uống cạn, lại lè nhè kể: - Chưa, chưa hết đâu, về sau... có cái thằng què, à họ Sở, chính là thằng khốn bị anh đuổi khỏi công ty, nó thuê bọn lưu manh, bắt... cóc chị Chung, làm gì?... Muốn chị ấy lấy chứng cứ hại anh, chị Chung không nghe, chúng nó có bốn thằng, chị ấy xinh đẹp như vậy, anh nghĩ mà xem... Con mẹ nó, chuyện không nhẹ nhàng như chị ấy nói đâu... Nếu không phải trời có mắt, em may mắn ở đó tới kịp cứu người thì … chị Chung hết rồi...

Trương Thắng vẫn cứ nhìn Chung Tình, chưa hề rời mắt đi một giây, mặt Chung Tình càng lúc càng đỏ, như con dâu mới ra mắt cha mẹ chồng.

- Tôi biết rồi Hắc Tử, cám ơn cậu đã nói ra... Hắc Tử, anh béo, chúng ta cạn, cám ơn mọi người.

Trương Thắng đích thân đứng lên rót bia cho hai người họ, nhưng không rót cho Chung Tình, uống cạn trước:

Không khí bữa ăn trầm hẳn xuống, Quách Y Tinh lấy thuốc lá ra hút, bật lửa tới vài lần mới châm được điếu thuốc, chẳng biết vì say hay vì nguyên nhân khác, làm như thuận miệng hỏi: - Thắng, bây giờ cậu về rồi, có tính toán gì?

Hắc Tử cũng ngồi thẳng lên, ợ hơi rượu rất lớn: - Đúng... Đúng... Anh Trương, anh có... An bài gì, nói nói chúng ta cùng tính.

Chung Tình cầm khăn ăn lau miệng, bình đạm nói: - Trước kia giám đốc chuyển cổ phần sang tên chúng ta, thực ra mọi người đều biết, căn bản không có chuyện chuyển nợ từ công ty mẹ sang công ty con, ngược lại, nợ công ty con còn chuyển lại tới công ty mẹ, giám đốc đã tách lấy phần tài sản sạch nhất giao cho chúng ta, bây giờ giám đốc về, tất nhiên nên giao lại. Giám đốc, toàn bộ sổ sách tôi đã làm xong, chỉ cần một chữ ký của anh.

Trương Thắng chụm hai tay lại chống cằm, mắt liếc nhìn Quách Y Tinh và Hắc Tử.

Quách Y Tinh cúi đầu, rít thuốc liên tục, không nhìn y, Hắc Tử muốn nói gì đó, nhưng thấy Quách Y Tinh không nói lại thôi, ở đây tiếng nói của hắn phân lượng nhẹ nhất.

Chung Tình nhìn thái độ hai người đó, khẽ ném khăn ăn xuống bàn: - Có điều giám đốc, chúng tôi theo anh chạy đôn chạy đáo, ra sức không ít, không có công lao cũng tốn sức đúng không, thế nào cũng phải được chút gì đó chứ, 10% cổ phần cho mỗi người, tôi thấy là hợp lý, anh Quách, tôi nói đúng không?

Quách Y Tinh bị Chung Tình điểm danh, muốn tránh không được, cười khan: - Nói đúng, tiền đúng là thứ tốt, nhưng tình nghĩa không còn, tiền làm quái gì? Chúng ta là anh em, cậu sẽ không bạc đãi tôi, giám đốc Chung đã giao, tôi cũng giao...

Trương Thắng đột nhiên cười lớn: - Được rồi, tôi chỉ cần câu này của mọi người, tâm ý đó là đủ. Có điều mọi người đang làm rất tốt, cần gì giao lại nữa, cũng không cần gộp lại như xưa, cái chức tổng giám đốc, tôi chán rồi...

- Giám đốc. Chung Tình cuống lên, mắt phượng trừng lên nhìn Trương Thắng:

Trương Thắng vẫn tiếp tục nói: - Còn giao cổ phần ra càng nực cười, mọi người coi tôi là ai? Trước kia giặc tới dưới thành, tôi một mình rời đi, nếu không có mọi người vất vả chống đỡ, giờ tôi mất trắng rồi... Số cổ phần còn lại của tôi ở mỗi công ty thế là đủ, cám ơn mọi người. Rồi đứng lên nâng ly: - Mọi người đều làm tốt như thế, tôi yên tâm rồi, ha ha bây giờ tôi không cần làm việc, ngồi không hưởng lợi, lòng áy náy mới đúng. Nào, rót đầy, tôi thực lòng cảm kích mọi người, chúc mọi người làm ăn ngày càng phát đạt...

- Giám đốc... Chung Tình dậm chân gọi:

- Uống!

Trương Thắng hô to át đi, Chung Tình hậm hực không nói nữa.

Quách Y Tinh và Hắc Tử cực kỳ bất ngờ, lúng túng nâng ly lên, trên mặt không che dấu được vui mừng và kích động.

- Cạn. Trương Thắng cười lớn, chạm cốc với họ, uống cạn.

Bốn người rời khách sạn Long Phượng, Quách Y Tinh khoác vai Trương Thắng, luôn mồm mời y tới nhà mình chơi, nhiệt tình gấp đôi trước bữa cơm, muốn buổi tối hai anh em uống thêm một trận nữa.

Chung Tình nhịn suốt cả một buổi rồi, chen vào: - Phải tới chỗ tôi trước, chợ thủy sản tới 3 giờ là đóng cửa rồi, chỉ còn hơn nửa tiếng nữa thôi, hai người không biết ưu tiên nữ giới trước à?

Ba người bọn họ không ai dưới quyền ai, nhưng Quách Y Tinh và Hắc Tử trong lòng rất phục Chung Tình, không tranh nữa, liền hẹn mai mời Trương Thắng rồi ai về nhà nấy, hai người kia vừa đi, Chung Tình thu lại nụ cười, tự mình lên xe trước, không thèm nhìn Trương Thắng.

Trương Thắng bật cười mở cửa xe đi vào.

Xe phóng vèo đi, vòng tới cửa sau chợ thủy sản đi vào, Chung Tình chẳng nói chẳng rằng, như Trương Thắng làm chuyện có lỗi với cô vậy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 184

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 184
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...