Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quách Y Tinh nằm ngửa trên giường, một chân treo lên, vẫn bộ dạng nửa sống nửa chết, vậy mà ngửi thấy mùi thức ăn lập tức hưng phấn gọi:

- Thắng, làm sao lâu thế?

Trương Thắng lúc đó còn chưa vào phòng, thán phục luôn, xách hai cái túi đi tới:

- Anh là quỷ đói phục sinh à, xa như vậy đã ngửi thấy.

Quách Y Tinh xua tay:

- Không, không, anh không nói cái đó, vừa rồi anh nhìn thấy y tá trực đêm. Oa, đó mới gọi là dễ thương, xưa nay anh chưa bao giờ tưởng tượng ra con gái mặc đồng phục trắng lại thu hút như thế. Đáng yêu chết người, xinh lắm ấy, cậu mà ở đó cũng mê luôn.

Trương Thắng khinh bỉ:

- Cần tới mức đó không, chị dâu cũng xinh đẹp chẳng ai bằng, anh thích về bảo chị ấy mặc cho mà xem, máu nữa thì mua đồ Nhật, trang phục y tá Nhật có đủ kiểu, thích thế nào có thế đó.

Quách Y Tinh cười dâm dật:

- Chú đúng là em anh có khác, hôm nay nhìn em y tá dễ thương đó anh liền nghĩ ngay đến vợ anh, cũng muốn cô ấy mặc thử xem thế nào, hề hề, tốt nhất bên trong không mặc gì hết.

Trương Thắng cũng hớn hở:

- Nhớ chụp vài cái ảnh cho em xem với nhé, chị dâu mặc đồ y tá, chậc chậc, mói tưởng tượng thôi...

Đúng lúc thì nghe ngoài cửa có tiếng hừ lạnh, nghe giọng thì có vẻ là cô gái, y quay đầu lại, không thấy ai cả, hỏi:

- Ai đấy?

Không có người đáp.

Quách Y Tinh trừng mắt với Trương Thắng, chỉ là mắt y sưng húp, nên cố lắm mí mắt chỉ giật giật vài cái thôi:

- Đừng có đánh trống lảng, muốn xem thì về bảo Tiểu Lộ mặc cho mà xem. Nếu không cậu cũng nhập viện với anh, hô hô, như thế ngày ngày được nhìn ngắm thiên sứ áo trắng dễ thương kia rồi.

Trương Thắng lườm hắn:

- Em lại không bị đánh thành đầu heo như anh, nhập viện thế nào?

- Dễ lắm, cậu đi ra kia, nói với cái tường "xuyên tường, xuyên tường!", sau đó lấy sức lao thẳng tới, đến khi cậu tỉnh lại sẽ thấy trần nhà màu trắng, ra giường màu trắng cùng với y tá dễ thương rồi.

Làm sao mình kết bạn với cái tên này nhỉ, Trương Thắng chịu thua đưa mỳ tới:

- Anh còn ba hoa được, xem ra thương thế không nặng.

Bệnh viện này làm ăn không tốt, phòng bệnh ba giường mà chỉ có mình Quách Y Tinh, thế là Trương Thắng ở lại chăm sóc cũng tiện hơn nhiều, mỗi tội hai cái giường kia không có bệnh nhân, nên cũng không có chăn gối.

Trương Thắng toàn thân hàng hiệu, quần áo Quách Y Tinh thì chẳng khác gì mớ rau, nên y cởi áo khoác, quấn quần áo của hắn lại thành gối, kể lý tưởng và câu chuyện sáng nghiệp của mình, càng nói càng hưng phấn.

Do mai mới có thể kiểm tra sâu hơn, hiện Quách Y Tinh mới dùng thuốc ngoại thương, băng bó, không phải chăm sóc nhiều, cả đêm cũng không thấy cô y tá dễ thương mà Quách Y Tinh nói đâu, sắp 12 giờ, hai người mới chán chuyện lăn ra ngủ.

Thời tiết đã vào mùa thu, lúc tỉnh chẳng nhận thấy, nhưng ngủ rồi hàn khí nặng dần. Sáng hôm sau Trương Thắng thức dậy thấy cổ họng ran rát, đoán chừng là bị cảm.

Khi có triệu chứng cảm chỉ cần mau chóng uống thuốc là có thể chống lại, đợi tới khi phát tác thì chỉ còn cách chịu đựng tới khi khỏi thôi, uống thuốc không mấy tác dụng nữa. Trương Thắng từ nhỏ tới lớn sức khỏe cực tốt, dầm mưa dãi nắng chẳng biết bệnh tật là gì, cho nên chủ quan, hơn nữa còn phải đưa Quách Y Tinh đi khám bệnh, không để ý tới chút khó chịu nhỏ đó.

Từ nhà vệ sinh đi ra, Trương Thắng phát hiện cánh cửa phòng trực ban đối diện để mở, một y tá đang đức bên trong, vóc người nho nhỏ xinh xinh, mặc chiếc áo trắng vừa thân, lưng hướng về phía cửa, rất có mỹ cảm.

Chẳng lẽ đây chính là thiên sứ áo trắng mà Quách Y Tinh khen không ngớt miệng?

Trương Thắng nhìn thêm vài lượt, cô y tá trực ca đêm này chắc là làm biếng ngủ mất rồi, đầu tóc hơi rối, buộc lại tùy tiện bằng một cái nịt, sau đó lấy sau bàn một cái mũ, xoay người đi ra.

- Anh nhìn cái gì?

Cô y tá vừa mới đi ra là trợn mắt chất vấn, xem ra vừa rồi Trương Thắng nhìn trộm không qua được mắt cô:

Trương Thắng nhìn mặt cô gái thấy quen quen, nhưng không nhớ ra mình từng gặp y tá dễ thương như thế này ở đâu, mắt sáng môi hồng răng trắng, lại thêm đồng phục y tá trắng muốt, vóc người nhỏ xinh, đúng là giống một tiểu tiên nữ ở trên thiên đường xuống.

Có điều tiểu tiên nữ này hơi cáu kỉnh, nhìn Trương Thắng từ trên xuống dưới, mày nhíu lại, tỏ vẻ khó chịu. Trương Thắng không hiểu vì sao lại thế, từ sau khi được Sở Văn Lâu "tân trang", y rất tự tin về bề ngoài của mình, gương mặt tuấn tú, ăn mặc giống nhân sĩ thành đạt, trừ cái bút mạ vàng cài ở ngực áo, cái dây chuyền vàng to quá khổ đẹp ở cổ hơi tục, y thấy mình không có chỗ nào khiến người ta ghét cả, mà phải nói ngược lại mới đúng, lúc y đi làm thủ tục ở cơ quan chính phủ, rất nhiều cô gái thấy y là thái độ nhiệt tình hẳn lên.

Trương Thắng sờ mũi nói:

- Không nhìn gì cả, tôi chỉ muốn hỏi rằng bạn tôi bao giờ mới tái khám?

Cô y tá khinh bỉ:

- Đừng tưởng tôi không biết anh nhìn trộm, đồ biến thái.

Trương Thắng bật cười:

- Này, cô nói cái gì vậy, tôi nhìn trộm cô cái gì? Cô đang thay quần áo hay đang tắm mà tôi nhìn trộm?

- Bị loại người như anh nhìn thấy buồn nôn.

Lúc này cuối hành lang y tá trưởng gọi:

- Nhược Lan, cô qua đây một chút nào.

Trương Thắng liền chú ý tới tên và chức vụ cô y tá ở tấm biển trước ngực, Tần Nhược Lan, cô gái này mà cũng xứng với hoa lan, có mà là ớt ấy.

Không ngờ Trương Thắng nhìn bình thường, Tần Nhược Lan lại hiểu lẩm, nam nhân nhìn nữ nhân, tầm mắt cao một chút thì gọi là thưởng thức, thấp một chút thì thành lưu manh rồi, con gái là người ta tuy nhỏ nhắn, nhưng ngực lại không hề nhỏ, thường xuyên thu hút những ánh mắt dâm tà, tức giận dẫm lên cái giày da sáng bóng của y một cái, ưỡn ngực, hất hàm bỏ đi.

Trương Thắng chỉ còn biết cười trừ, chứ làm sao? Đi đánh người ta chắc, y muốn lắm, nhưng là đánh mông cơ, mà hiển nhiên không thực hiện được rồi, đẩy cửa về phòng bệnh.

Không biết vì sao, cô gái này thành kiến với mình, có điều tuy cô vô lý, nhưng giống đứa em gái tinh nghịch, nên Trương Thắng chẳng giận.

Nam nhân ngắm nữ nhân chia ra nhiều cấp bậc, loại tầng cấp thấp nhất thì nhìn mặt, có chút tầng cấp thì nhìn ngực, loại cao cấp thưởng thức phần mông, còn đạt tới tạo nghệ rồi thì nhìn ấn tượng chỉnh thể và khí chất. Còn cái loại nhìn nữ nhân nghĩ tới chuyện XXOO thì là thứ nghiệp dư, không tính.

Cô gái này khí chất và hình tượng, hình thể rất phù hợp với nhau, khiến cô mang một vẻ thân thiện, người ta nhìn là muốn cưng chiều. Đại khái là bình thường được nuông chiều quen nên sinh tính đành hanh.

- Anh Quách, hôm qua không kịp đặt cơm cho anh, phải đi ra mua, lão nhân gia buổi sáng muốn ăn gì?

- Cho anh bát mỳ sào đi.

Quách Y Tinh cảm động nói:

- Thắng, giờ cậu là ông chủ lớn rồi, ngày biết bao nhiêu việc, làm phiền cậu như thế, trong lòng anh day dứt lắm.

- Ngậm cái mồm thối lại, em đi mua đồ ăn sáng.

Trương Thắng ra tới cửa, chợt quay đầu lại cười:

- Phải rồi, em thấy cô y tá như thiên sứ kia rồi đấy, có phải cái cô người nho nhỏ, tóc ngang vai uốn quăn không?

Quách Y Tinh lập tức lên tinh thần:

- Đẹp lắm phải không?

Trương Thắng lắc đầu, cố ý làm ra vẻ thâm trầm:

- Loại con gái đó gần thì khinh nhờn, xa thì oán trách, anh lại coi như thiên sứ, có mà ma nữ ấy.

Đang nói thì thấy Quách Y Tinh ra sức háy mắt với mình, cảm giác chẳng lành quay đầu lại, quả nhiên tiểu ma nữ đang ở sau lưng, mặt hầm hầm.

Tần Nhược Lan lạnh lùng nói:

- Chín giờ xuống lầu kiểm tra.

Dứt lời là đi thẳng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...