Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 155

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Những vết do dây trói hằn để lại trên thân thể Trương Thắng hết sức khiếp người, trông như những con rết xanh đỏ, y thì chẳng còn cảm giác nào, khuôn mặt chẳng còn lấy nét nào khiến Tần Nhược Nam nhận ra là ân nhân năm xưa nữa, lòng xót xa, mang cốc nước tới. Trương Thắng như lữ hành sắp chết khát trong sa mạc, nhào tới cướp lấy cái cốc, tu ừng ực.

- Chậm, chậm thôi...

Tần Nhược Nam nhỏ giọng an ủi:

Thư ký Lô cười nhạt:

- Anh xem đi, tôi nói y giả chết thôi, còn sức lực như thế, sợ cái gì?

Trương Thắng uống cốc nước, hai mắt có chút thần thái, gục gặc đầu với cô gái duy nhất có vài phần thiện ý với mình, thực ra y không nhìn rõ mặt, chỉ nhận ra là nữ nhân thôi, trong đầu nghĩ, định chơi trò cây gậy và củ cà rốt à?

- Tiểu Nam, cô về nghỉ ngơi đi, không cần tham gia vụ án này nữa.

Đội trưởng Lưu bất ngờ nói:

- Đội trưởng...

- Đây là mệnh mệnh!

Đội trưởng Lưu quát ngang, nhìn cô với ánh mắt náy náy, trút giận lên Trương Thắng:

- Thời xưa có câu lòng dân như sắt, pháp quan như lò, phạm pháp là phải chịu tội, tôi không tin cái lò tôi đây không nung chảy được cục sắt cậu. Cho cậu một cơ hội, nghĩ cho kỹ, khai báo hay kháng cự, chuyện này không làm tới cùng không thu quân.

Tần Nhược Nam chưa đi, cô không biết mình đi rồi Trương Thắng còn sống được không, những việc này hoàn toàn trái đạo đức con người, trái lý tưởng cảnh sát của cô...

- Các người muốn.. tôi khai, được... các người xem ra không bỏ qua tôi rồi... có điều...

Trương Thắng giọng nói không chỉ yếu còn líu lưỡi, rất khó nghe:

-... Liên quan... tới nhân vật lớn... rất cơ mật, tất cả đều muốn nghe à?

Thư ký Lô hưng phấn lấy bút ra chuẩn bị ghi chép, đội trưởng Lưu đắc ý nói:

- Mọi người ra ngoài cả đi.

- Không!

Trương Thắng nói một câu liền mạch hiếm hoi:

- Cô ấy chiếu cố tôi, tôi nói cho cô ấy nghe, tặng cô ấy công đầu.

Tần Nhược Nam tâm trạng phức tạp, không rõ vui hay buồn, vừa mong y thành khẩn, lại không muốn y nhận tội, cắn môi đi tới.

- Tiểu Nam cẩn thận y giở quỷ kế.

Đội trưởng Lưu dù vui mừng vẫn không quên nhắc:

- Đội trưởng yên tâm.

Tần Nhược Nam lạnh nhạt đáp:

Đội trưởng Lưu nhớ ra Tần Nhược Nam sở trường giáp kích, dù là hắn, do gần đây chủ yếu làm việc văn phòng, thể lực đi xuống, bụng có mỡ thừa, nếu giao thủ không phải đối thủ, huống hồ tên tội phạm bị hành hạ ba ngày.

- Cô cảnh sát, lần trước cô tới mặc thường phục.

Giọng Trương Thắng khàn nhỏ, nhưng từng chữ rõ ràng:

- Hả?

Tần Nhược Nam không hiểu gì cả, hơi nghiêng đầu nhìn y, đôi mắt như hồ nước sâu thẳm, cánh hôi không son vẫn phơn phớt hồng, da hơi rám nắng nhưng khỏe khoắn không chút tì vết:

- Nhưng cô mặc cảnh phục đẹp lắm.

Tần Nhược Nam mặt hơi nóng, mọi người đang nhìn chăm chăm vào họ, tưởng cơ mật gì, y lại nói lung tung, quát:

- Đừng giở trò, nói trọng điểm đi.

Trương Thắng đột nhiên cười lớn, giọng đủ mỗi người trong phòng đều nghe thấy:

- Trọng điểm là, tôi thích nhìn cô mặc cảnh phục, thích giúp cô cởi nó. Không không phải là cởi hết, thân trên vẫn mặc, như thế ăn hiếp mới thích...

- Anh...

Tần Nhược Lan thoáng chốc mặt phủ sương giá:

"Chụt!" Trương Thắng lấy hết sức lao tới, hôn lên mặt Tần Nhược Nam! Căn phòng im phăng phắc làm âm thanh này rất rõ ràng, phạm nhân trêu ghẹo nữ cảnh sát, chuyện này chưa từng có.

Tần Nhược Nam vừa thẹn vừa giận, lập tức thi triển cầm nã thủ, nắm tay quật ngã Trương Thắng, chưa đợi y ngã hẳn lại lôi lên, mượn đà đó đấm thẳng vào mũi. Cú đấm này rất mạnh, nếu trúng, cho dù bác sĩ chỉnh hình giỏi nhất cũng đừng hòng khôi phục lại được, nhưng đội trưởng Lưu đã vội hét:

- Đừng đánh y...

Cú đấm cách mũi Trương Thắng một phân, Tần Nhược Nam hậm hực buông tay, chợt thấy ánh mắt bị hành hạ tới lờ đờ, con ngươi đầy tơ máu, vẫn thể hiện tình cảm ẩn trong nội tâm, có sự đắc ý vì hành vi thô bỉ thành công... có sự giải thoát và và khát vọng.

Tích tắc Tần Nhược Nam thu nắm đấm phải, tay trái tung cú đấm móc vào hàm y, Trương Thắng ngã vật ra đất.

" Đúng ý muốn của anh, coi như tôi trả nợ anh đó!" Tần Nhược Nam đau lòng muốn bật khóc, hai năm trước anh ta từng nhào vào lòng mình, trong mắt người khác là lợi dụng say rượu để sàm sỡ, thực chất cứu mình, hai năm sau cô phải đánh y một trận, mục đích là cứu y.

Trương Thắng vừa ngã xuống, Tần Nhược Nam tiến tới, quát:

- Thằng khốn! Mày chán sống rồi.

Một cú đá trúng mạng sườn, người Trương Thắng xoay nửa vòng trên sàn xi măng, ngay cả Trương Thắng cố ý chọc giận cô cũng không hề biết cú đá này Tần Nhược Nam khéo léo dùng lực, trông thì mạnh, thực ra sát thương có hạn, nếu không cô có thể đá y gãy xương sườn mà người y chẳng di chuyển chút nào.

Đội trưởng Lưu kịp chạy tới giữ lấy Tần Nhược Nam, nhìn Trương Thắng mắt trắng dã, sùi bọt mép bất tỉnh nhân sự, quát:

- Có gãy xương không? Sao ra tay nặng thế? Con mẹ đó các người ngẩn ra làm gì, gọi xe cứu thương mau.

Hạnh phúc là gì?

Trương Thắng trả lời: Ngủ!

Y ngủ ở bệnh viện suốt hai ngày, toàn bộ dựa vào truyền dịch duy trì mạng sống, tình dậy húp hết bát cháo loãng, sau đó xoa bụng chui vào chăn ngủ tiếp, lòng tràn trề hạnh phúc.

Thì ra hạnh phúc ở gần như thế.

Tiếc là hạnh phúc chỉ có ba ngày, bác sĩ nói xương sườn y bầm tím, không thành vấn đề, thế là Trương Thắng bị đưa về trại giam.

Khi Trương Thắng xuất hiện trong sân trại giam cũng là giờ phạm nhân được rời phòng ra sân.

Do trừng phạt hành vi hôm đó, Trương Thắng bị đeo xích chân, ngoài ra tránh bị còng làm rách da, cổ chân cổ tay đều quấn vải, bước đi xích sắt kêu loảng xoảng, bộ dạng như là bị áp giải đi hành hình.

Vì Trương Thắng đụng vào người đội cảnh sát hình sự, không phải quản giáo trong tù, cho nên giám đốc Lương không trừng phạt, nếu y ra tay với quản giáo, hậu quả gấp chục lần, nói ra thì bọn họ chả ưa gì đám cảnh sát hình sự lúc nào cũng làm như trên người ta một bậc.

" Bốp bốp bốp!" Ngô lão tứ của phòng giam số năm đột nhiên vỗ tay.

Có người đi đầu, lập tức đám tù phạm hùa theo, tiếng vỗ tanh vang vọng cả trại giam, như chào đón vị anh hùng.

- Con mẹ nó, chơi thế mới đáng mặt nam nhân, lần sau lão tử có cơ hội thế nào cũng học theo.

- Ha ha ha, Tiểu Thắng ca số một.

- Tiểu Thắng ca, tư vị hoa khôi cảnh sát thế nào?

-Thấy bảo là xinh đẹp lắm, người mẫu cũng không bằng, mẹ nó chứ, nghe đã kích thích.

Trương Thắng bị quản giáo áp giải, đám tù nhân không dám nói những lời quá ô uế, nếu không thì thôi rồi.

Quản giáo Ngưu cố nén cười, đến nỗi cơ mặt như lên gồng, cầm dùi cui chỉ tráng hán tứ tuần, mắng:

- Ngô lão tứ, mày dám vỗ tay hả? Mẹ chúng mày, một lũ cặn bã.

Đám phạm nhân thấy mặt quản giáo như thế, liền hiểu chỉ cần không cần quá đáng thì hôm nay cứ thoải mái ăn mừng, cười lớn vây lấy Trương Thắng, hỏi thăm quá trình trêu ghẹo hoa khôi cảnh sát bị đánh hộc máu xùi bọt mép.

Trương Thắng lúc này khôi phục kha khá, nghe mình được gọi là Tiểu Thắng ca rất đắc ý, ngày đầu vào đây Lão Tần có nói không phải ai cũng được xưng là “ca”, y phối hợp khoe khoang:

- Không có gì, bọn chúng thẩm vấn tôi ba ngày ba đêm không cho ngủ, đến phật cũng nổi điên, tôi thấy em gái đó mặt xinh xắn, da láng mịn, nên lên tinh thần, ai ngờ đó là quả ớt, bị oánh bay luôn.

- Ha ha ha...

Phương Khuê chen tới, thân thiết đấm y một cái:

- Bà nội nó, còn bốc phét, đánh bay đéo gì, được xoa bóp hưởng thụ tới ba ngày... Tinh thần khí đầy đủ thế kia.

- Đúng thế, mấy em gái đánh khác gì gãi ngứa, hô hô hô.

Tiểu Bạch mặt chi chít trứng cá chép miệng:

- Mọi người chưa thấy em gái đó rồi, mẹ nó, ngon vãi lái, nếu thằng em này được hôn một cái như Tiểu Thắng ca, bị đá chết cũng sướng.

- Đương nhiên, đó là nữ cảnh sát mà, chậc chậc, chỉ tưởng tượng cảnh Tiểu Thắng ca hôn em gái đó là đã thấy cứng rồi...

Cả đám cười hết sức thô bỉ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 155
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...