Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 159

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Quản giáo Lô bực mình giục:

- Lề mề cái gì, nhanh lên đi.

Chân lão đại đã gói ghém đồ xong, khoác lên vai, những người khác không dám nói gì, sợ làm Lão Đao phật ý, Phương Khuê, Bưu Lão Tam là nói:

- Chân ca, bảo trọng.

Trương Thắng đi tới:

- Chân ca hôm qua nhặt đậu bị trặc lưng, đừng xách nặng, để em giúp.

Chân lão đại chỉ hơi khẽ gật đầu, không thèm nhìn Lão Đao, đi ra trước, Trương Thắng xách túi đồ theo sau.

Nhất nhập giang hồ thôi nhân lão, tức là bước chân vào giang hồ làm người ta chóng già, người lăn lộn giang hồ lâu, suy nghĩ được mất quá nhiều, Trương Thắng là tiểu lưu manh mới xuất đạo, lý trí biết không nên, nhưng dòng máu nóng vẫn thôi thúc y làm.

Quản giáo Lô cười không nói gì.

Trương Thắng sau khi mang đồ cho Chân lão đại về thì Lão Đao cũng đã trải giường xong, đệm dày gấp ba lần người khác.

- Trương Thắng phải không?

Lão Đao cười rất hiền hòa:

- Lão đại.

Trương Thắng giữ lễ số đúng mực:

Lão Đao nheo mắt nhìn y hồi lâu, đột nhiên gật gù nói:

- Ngưỡng mộ đại danh Tiểu Thắng ca từ lâu, quả nhiên là nghĩa khí, hiếm có.

- Không dám xưng một chữ "ca" trước mặt lão đại, lão đại gọi thẳng tên là được.

Trương Thắng có cảm giác lạ, suy nghĩ trong lòng mỗi người ít nhiều thể hiện ra nét mặt, ánh mắt. Biểu hiện của rồi của Lão Đao rất cổ quái, y không rõ là gì, nhưng chắc chắn người này chú ý tới mình.

- Hiểu lễ phép, biết tiến lui, hiếm có. Các huynh đệ, từ hôm nay tôi đảm nhận vị trí an toàn viên phòng bốn, mong được mọi người ủng hộ, để phòng 4 được bình yên, ít chuyện. Phòng 4 an bài thế nào, Tiểu Thắng ca, nói nghe xem.

Đáng lẽ phải do Phương Khuê nói, nhưng Trương Thắng bị điểm danh đành kể ra.

Lão Đao nghe xong gật gù:

- Ừm tôi mới tới, không muốn thay đổi gì, thế này đi, Phương Khuê vẫn phụ trách vệ sinh nội vụ, Lão Bưu phụ trách lao động, Tiểu Thắng ca, phụ trách cơm nước và trực ban.

Trương Thắng bất ngờ, hai việc của y vốn do Chân lão đại phụ trách, giờ giao cho y, tức là y thành nhân vật số hai.

Phụ trách cơm nước liên quan tới phúc lợi của mọi người, vì tránh phạm nhân ỷ bắt nạt người khác, nên lấy cơm thì ai lấy của người đó, không cho làm thay. Song mang cơm về phòng, lão đại sẽ phân phối lại, như cuối tuần tuy chỉ hai bữa, nhưng cơm nước khá hơn, thêm đĩa rau xào thịt, ai được gắp là đặc quyền của lão đại.

Còn trực ban là đề phòng có kẻ vượt ngục, giết người, mỗi tối an bài người trực, ai phải trực tất nhiên sẽ được ngủ ít hơn.

Tuy Phương Khuê và Bưu ca quan hệ khá tốt với Trương Thắng, nhưng y là mà mới mà trèo lên đầu mình, quyền lợi bị xâm phạm, miệng không nói, nhưng trong lòng đã phản cảm với y.

Lão Đao nói xong thấy mọi người im lặng, cười vui vẻ:

- Con người tôi rất rõ ràng, mọi người thấy không thích hợp thì nói ra, chúng ta nghiên cứu, đừng có trước mặt không nói sau lưng rỉa rói, thế là không hay. Ai đồng ý, ai phản đối đề nghị của tôi?

- Đồng ý...

- Đồng ý...

Lão Đao liếc mắt tới đâu tiếng đồng ý vang lên tới đó, thỏa mãn xoa tay:

- Xem đó, thế mới tốt, mọi người cùng nhau thương lượng, hòa thuận mà. Mọi người đã đồng ý rồi vậy chuyển đồ Tiểu Thắng ca ra đây.

- Để em, để em.

Lưu Nguy mang bộ mặt nịnh bợ lãnh đạo chạy tới:

Chỗ nằm của Trương Thắng vừa trải xong, cửa phòng mở ra, một thanh niên rụt rụt rè rè bê chăn đệm đi vào.

Quản giáo đóng cửa, quát:

- Người phòng số 2, đừng có mà quá đáng. Lão Đao, có chuyện gì, tôi nhè anh tính xổ.

- Vâng, anh yên tâm, tôi sao dám gây phiền toái cho chính phủ.

Lão Đao cười hì hì:

Người ngoài đi rồi, bên trong có năm sáu người đứng lên, Trương Thắng bàng quan, cảnh này giống lần đầu tiên y tới phòng số 4, chỉ khác nhân vật chính.

- Thằng nhãi, tên họ là gì, người ở đâu, còn không mau báo cáo, muốn lão đại hỏi à?

Người lên tiếng đầu tiên là Lão Tần, Trương Thắng lúc mới tới địa vị thấp hơn hắn, giờ đã là nhị ca, khiến hắn mất cân bằng:

Chàng trai mới tới tuổi chừng mười bảy mười tam, gày gò, mặt thanh tú, khá đẹp trai, da trắng trẻo, mắt to, cạo đầu đi trông như tiểu ni cô, định đi tới trả lời, Lão Tần đạp một cái:

- Ai cho mày đứng, ngồi xuống trả lời.

"Ngồi" ở đây không có ghế, làm tư thế ngồi, giống đứng tấn.

- Em... Em họ Phác, tên Phác Ái Dân, vào đây vì tội trộm cắp.

Đừng thấy hắn vào đây ngoan hiền như dê con mà thương hại, ngoài kia là thằng lưu manh máu mặt trong khu, mấy nhà có con gái lớn xung quanh nhà hắn lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.

- Mẹ nó, người phòng 2 toàn hảo hán vượt ngục, vờ vịt cái đéo gì đấy?

- Trông ngon phết nhỉ, mẹ nó trông như đứa con gái, lâu lắm rồi không thấy nữ nhân, thèm...

Mọi kẻ một câu, hỏi hết cái này tới cái khác, Tiểu Phác "ngồi" tới hai chân run lẩy bẩy, không dám nói ra.

Trương Thắng nhận ra, những kẻ lên tiếng trước, mặt mày hung dữ, đều là kẻ địa vị thấp trong phòng, bị chửi mắng sai bảo quen rồi, hẳn lúc này đang ức hiếp người khác để bồi thường tâm lý.

Bưu ca mãi tới lúc này mới lên tiếng:

- Mỏi chân chưa?

Tiểu Phác như được ân xá, cười bồi:

- Cám ơn đại ca quan tâm, không mỏi ạ.

- Có mắt không tròng, tao không phải đại ca, được rồi, đừng ngồi nữa, chèo thuyền đi.

Chèo thuyền tất nhiên là làm động tác chèo thuyền, nhưng trong tù lúc nào cũng có cái biến thái, không đơn giản như bề ngoài, Tiểu Phác tụt quần xuống gối, lộ ra cả cái mông trắng hếu, ngồi trên mặt đất, sau đó làm động tác chèo thuyền rất tiêu chuẩn, mông chà mặt đất, tiến dần từng chút, đau méo mặt.

Trương Thắng thấy đám người xung quanh hưng phấn không thôi, nhíu mày nói:

- Tên này nhìn là biết thứ ăn hại, bị người ta ép tham gia vượt ngục, lão đại, anh khai ân tha cho hắn đi.

Lão Đại ngáp một cái, giọng ám muội:

- Tiểu Thắng ca đã lên tiếng, vậy tôi phải nể mặt rồi. Thằng này có cái mông trắng trẻo, hỏng cũng phí. Đây là Tiểu Thắng ca, sau này hầu hạ thật tốt, Tiểu Thắng ca sẽ bảo vệ mày.

Tiểu Phác vội quỳ xuống khấu đầu:

- Cám ơn lão đại, cám ơn Tiểu Thắng ca.

Đám phạm nhân cười hô hố, Lão Đao nói thế, cả đám hiểu ý nhìn hắn với ánh mắt ám muội, Tiểu Phác sởn gai ốc.

Tiểu Phác được nghe kể có những được gọi là thỏ, loại chuyện này chủ yếu phát sinh ở nhà tù, còn ở trại giam rất ít, vì ở đây ít tù phạm bị giam lâu, chưa đối khát tới mức đó, hai là đều đang đợi phán xử, nói không chừng vụ án xoay chuyển được thả ra, chẳng đáng gây thêm tội vào giai đoạn nhạy cảm này.

Nhưng hiếm, không có nghĩa là không có! Hắn từng bị mấy đại ca phòng cũ sờ soạng trêu ghẹo, nói hắn có vị nữ nhân, nếu làm thỏ, ở trong tù sẽ sống rất thư thái...

Lão Đao sau khi điều tới bình thường đối xử với mọi người không tệ, hơn nữa đặc biệt tôn trọng Trương Thắng, chuyện lớn chuyện nhỏ do y quyết, không ra mặt, mọi người đều thấy hắn dễ nói chuyện, ác danh khi xưa quên hết.

Thời gian này luật sư tới mấy lần hỏi chuyện, toàn câu hỏi chẳng có gì mới mẻ. Chung Tình và Quách Y Tinh tới thăm, không được gặp, song mang cho y chăn đệm và quần áo. Càng làm Trương Thắng nhớ nhung là cô cảnh sát dăm ba bữa lại tới "thẩm vấn" y, mỗi lần thẩm vấn là chân giò, cá nướng, thị bò dấm... Đổi vị liên tục, hỏi là ai ủy thác, không trả lời, Trương Thắng đoán là Chung Tình, cô biết rõ tính háu ăn của y.

Vì thế Trương Thắng lúc nào cũng đợi thẩm vấn, khi quản giáo gọi đi, là y hớn hở, cảnh này lọt vào mắt phạm nhân các phòng, đều khâm phục "ý chí chiến đấu" của y.

Phòng 6 có một tên giáo viên dụ dỗ nữ sinh lên giường mà vào tù, vì Trương Thắng làm một bài thơ, trong thơ có câu:

Tiểu thắng ca,

Dám đối diện với cuộc đời ảm đạm,

Dám đối diện máu tươi đầm đìa.

Anh là đấu sĩ,

Anh là mũi thương

Anh là con dao

Là người đối đầu trực diện với nhân sinh.

Mới đầu Ngô lão tứ lão đại phòng 6 cực kỳ tán thưởng bài thơ này, có điều sau này một giáo viên khác tố cáo hắn sao chép thơ Lỗ Tấn, thế là Ngô lão tứ phạt cọ nhà xí một tháng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 159
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...