Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 154

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tám giờ tối, sau 11 giờ liên tục thẩm vấn, tổ trưởng tổ thẩm vấn Hùng Vĩ Tùng đi vào phòng, cười nhạt:

- Bây giờ hãy kể lại lần đầu cậu theo Từ Hải Sinh đi gặp Trương Bảo Nguyên ra sao?

Trương Thắng lờ đờ ngẩng đầu lên, y từng làm việc liên tục 2 ngày không ngủ, nhưng cũng không mệt mỏi như thế này.

- Sao thế, mệt à?

Giọng Trương Thắng thều thào, khàn đặc:

- Cho tôi nghỉ một chút được không?

- Được, Tiểu Chu, cho y đứng dậy, làm động tác đứng lên ngồi xuống 50 lần, gập lưng 50 lần cho thoải mái, ngồi nhiều cũng không tốt, không có lợi cho máu lưu thông.

- Anh cảnh sát, tôi... Á...

Bắp chân bị trúng một gậy cao su, như bị điện giật, Trương Thắng co giật đứng dậy, bị ép buộc phải làm mấy động tác kia.

11 giờ tối, đội thẩm vấn thứ hai tới, tổ trưởng Dương Thành Cương đi vào liên tục ra câu hỏi, Trương Thắng trả lời không rõ là cho y đi làm động tác thể dục tỉnh táo.

5 giờ sáng... Lại tới lượt tổ thẩm vấn thứ ba, hai mắt Trương Thắng đỏ kè, y không còn sức nói nhiều nữa, chỉ biết lắc đầu nói không biết, không làm, nói không rõ bị ấn mặt vào chậu nước đá. 9 giờ sáng, tổ thẩm vấn thứ nhất thay thế, Trương Thắng bị bắt đứng lên trả lời câu hỏi.

Một giờ chiều, tổ thẩm vấn thứ hai từ chối yêu cầu được uống nước của Trương Thắng, y đã hơn một ngày không ăn uống rồi, còn phải làm động tác đứng lên ngồi xuống, chống đẩy, chân tay sưng vù tê dại.

Thư ký Lô ăn no uống say tới phòng thẩm vấn, chỉ nghe thấy tiếng thều thào "không biết..." như hết hơi của Trương Thắng, mất kiên nhẫn xoay bút máy vù vù, sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Đội trưởng Lưu cũng không được thản nhiên như hôm qua nữa:

- Trương Thắng, đừng mang tâm lý cầu may nữa, cậu không thể chống lại cỗ máy chuyên chính quốc gia đâu, cho cậu biết, vấn đề của cậu không chỉ là với công ty tài chính Bảo Nguyên, cậu có quan hệ thân thiết với Trương Nhị Đản, không tránh khỏi can hệ đâu.

- Trương Nhị Đản hết đời rồi, ông ta cưỡng dâm trẻ em, trốn lậu thuế, kinh doanh phi pháp, hối lộ, cố ý gây tổn hại tới thân thể người khác, tội ác gây nguy hiểm cho xã hội. Nếu tra ra cậu câu kết với ông ta, phán 10 năm chưa đủ...

Trương Thắng liếm cánh môi nứt nẻ:

- Bảo Nguyên... có rất nhiều vấn đề... lớn nhất là tạo thành chấn động xã hội... hàng ngàn công nhân mất việc, kéo theo... gia đình, người già, trẻ nhỏ chịu hậu quả... Vì thế dù các anh ở phe nào... hỗn loạn, không phải mục đích... loạn, chỉ là thủ đoạn...

Lão Khương nhíu mày:

- Đội trưởng, xem ra tinh thần y đã thác loạn, nói linh tinh rồi.

Thư ky Lô nhíu mày suỵt khẽ.

Trương Thắng mắt như nhìn vào hư vô, giọng rất giống người điên lảm nhảm:

- Khi kết thúc.... loạn nếu không khống chế được... tuy có thể thừa nước đục thả câu... Nhưng loạn, phải được tiết chế... Nếu không, kẻ gây loạn... gặp quả báo...

Lô thư ký bóp chặt bút trong tay, Trương Thắng không điên, y nói trúng vấn đề bọn họ đang đau đầu, cái khác chưa nói, tập đoàn Bảo Nguyên huy động vốn, có nhiều cơ quan sự nghiệp nhà nước tham gia, nhiều đơn vị giờ nháo nhào, không ai yên tâm làm việc.

Trước khi bắt Trương Nhị Đản, bọn họ đã dự tính tới hậu quả này rồi, nhưng mọi thứ phát triển quá nhanh quá dữ dội vượt tầm kiểm soát, đó là vì bọn họ không biết có một tên què, một kẻ họ hàng xa của Trương Nhị Đản, một kẻ hại người không cần lợi mình muốn mọi việc càng loạn càng ầm ĩ càng tốt, hắn là nhân vật quá nhỏ bé trong cuộc tranh đấu này, và không ai để ý.

- Tôi chỉ là con... chim nhỏ... vô dụng, thả tôi ra... Tôi mệt... Tôi muốn ngủ... uống nước... Á...

Gót chân Trương Thắng bị chích một cái, không rõ dùng cái gì, không thấy vết thương, nhưng đau kinh khủng làm y tỉnh ngay, cơn buồn ngủ xua tan, nghiến răng nói theo phản xạ:

- Tôi không biết gì hết.

Đội trưởng Lưu cũng nghiến răng ken két:

- Tiếp tục thẩm vấn, không tin y rèn bằng kim cương, chưa nhận tội, đừng hòng được nghỉ.

Sáu giờ tối, Trương Thắng bị trói quặt tay ra sau, hai chân quỳ trên ghế trả lời... Mười một giờ tối, đứng tấn trả lời.... Trưa ngày thứ ba, sau hơn 60 giờ liên tục thẩm vấn không ngủ nghỉ, sức khỏe y cực kỳ yếu ớt, nhưng y ương bướng tới mức khiến người ta nổi điên, một mực đáp " không phải..", " không biết...", " tôi không làm", bất kể hỏi gì y cũng chỉ lảm nhảm mấy câu đó, lúc miễn cưỡng bị hình phạt làm tỉnh táo hơn thì nói " Từ Hải Sinh biết rõ nhất", " Sở Văn Lâu bịa đặt báo thù.."... Hoàn toàn là câu trả lời máy móc, không hề qua đầu óc.

Lại thêm mấy tiếng nữa, Trương Thắng gần như đã tới cực hạn sức chịu đựng rồi, lúc y lẩm bẩm "cho tôi ngủ, bảo tôi làm gì cũng được...", khiến người tham gia thẩm vấn vui mừng, chưa bao giờ một giấc ngủ lại có cám dỗ lớn như thế, y sẵn sàng bất chấp tất cả để được sự hưởng thụ sa xỉ đó... Nhưng mỗi khi bị làm tỉnh táo để khai nhận, y lại ương bướng nói không biết, rồi kiệt quệ lại cầu xin... Lặp đi lặp lại như vậy, đến đám cảnh sát tham gia thẩm vấn không còn ai đủ bình tĩnh nữa...

****

Tần Nhược Nam áp giải tội phạm từ huyện Thanh Lô về, đưa tới trại tạm giam đợi thẩm vấn, bàn giao xong, liền hỏi giám đốc Lương của trại giam, tìm hiểu tình hình thẩm vấn Trương Thắng.

- Tên nhãi đó trông da trắng thịt mềm vậy là cứng đầu có hạng, thẩm vấn liên tục ba ngày không chịu khai, tôi vừa mới tới xem qua, dùng cả diêm chống mí mắt y không cho ngủ mà vẫn không ăn thua.

Tần Nhược Nam thất thanh:

- Dùng diêm chống mí mắt?

Giám đốc Lương lấy làm lạ:

- Cô không biết sao, y ba ngày không ngủ, tinh lực kiệt quệ rồi, chắc không còn cầm...

Ông ta còn chưa nói hết Tần Nhược Nam đã chạy mất.

- Đội trưởng.

Tần Nhược Nam thở hồng hộc chạy vào phòng thẩm vấn, thấy Trương Thắng hai mắt thất thần, má hõm sâu, lòng đột nhiên đau xót:

- Tiểu Nam về rồi hả?

Đội trưởng Lưu đi ra đón, hắn luôn thích Tần Nhược Nam, nhiều lần bày tỏ, nhưng cô gái này vờ không biết, vì thân thế cô không nhỏ, nên không dám giở thủ đoạn cưỡng ép, hết sức ân cần chiếu cố, mong một ngày khiến giai nhân xiêu lòng:

- Vâng, tôi đã đưa mấy kẻ kia về....

Tần Nhược Nam báo cáo công tác qua loa, sau đó chất vấn:

- Đội trưởng, sao chúng ta có thể dùng cách này, thế có khác gì..

Đội Trưởng Lưu đang nhận áp lực rất lớn phải bắt Trương Thắng khai nhận, phất tay:

- Luật pháp có chỗ nào quy định không được thẩm vấn liên tục? Chúng ta hi sinh thời gian cá nhân, công tác ngày đêm, chẳng lẽ là sai lầm? Được rồi, cô không cần quan tâm vụ án này nữa, về nhà tắm rửa nghỉ ngơi đi.

- Đội trưởng, bây giờ người ta không chịu nổi khai bừa nhận bậy liệu có phải là sự thực không?

Tần Nhược Nam hạ giọng xuống, nói như thể lo lắng cho đội trưởng Lưu:

- Họ Lô kia nóng lòng muốn khẩu cung, nhưng người sau lưng hắn chưa chắc lên được cái ghế đó, chẳng may sự việc không như ý, nghi phạm phản cung, đối phương tóm lấy sơ hở, lúc đó ai bị đẩy ra chịu tội? Họ Lô hay là anh?

Thấy hắn dao động, Tần Nhược Nam thừa cơ nói thêm:

- Ba ngày không uống nước gây nguy hiểm cực lớn tới tính mạng con người, để tôi cho anh ta chút nước, đội trưởng suy nghĩ đi.

Nói xong đi về phía Trương Thắng.

Đội trưởng Lưu bị thái độ của Trương Thắng kích thích suýt mất lý trí, tính toán một phen tới bên cạnh thư ký Lô:

- Y sắp không chịu nổi rồi, tiếp tục rất dễ xảy ra chuyện, thế thì phiền toái to, phải cho y nghỉ một chút.

- Hồ đồ, chúng ta tốn ba ngày là đợi giây phút y không chịu nổi mà khai, sao có thể đẻ thất bại trong gang tấc. Anh thả y về, lần sau y còn chẳng càng quá hơn?

Đội trưởng Lưu gật đầu, song lòng bắt đầu tính toán riêng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 154

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 154
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...