Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 182

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc ăn cơm Quách Y Tinh mặt mày hớn hở, nói luyên thuyên liên hồi, Triệu Kim Đậu thì cười miễn cưỡng, có vẻ thiếp tập trung, đợi khi ăn uống dọn dẹp xong, đứa con béo ú cũng cho vào phòng làm bài, Quách Y Tinh mới hỏi vợ: - Có chuyện gì mà cả tối em cứ ngập ngừng suốt thế? Nói ra xem, em không phải là người dấu được tâm sự.

Triệu Kim Đậu mím môi, cẩn thận lựa chọn câu từ: - Béo này, bây giờ anh là lãnh đạo kho lạnh nhỉ?

- Nói thừa, không phải anh thì là ai? Anh quản công ty, em quản anh, ha ha ha...

Triệu Kim Đậu bộ dạng tâm sự trùng trùng: - Ý em là, Thắng Tử ra rồi... thì thế nào? Tổng công ty giờ đã thuộc về quốc hữu... kho lạnh, chợ thủy sản với lò mổ đang ăn nên làm ra, do anh, giám đốc Chung và Hắc Tử quản lý... liệu cậu ấy có đòi lại...

Quách Y Tinh hiểu ý vợ mình rồi, lòng bực bội, mặt trầm xuống: - Đám nữ nhân bọn em suốt ngày tính cái nọ toán cái kia, đừng làm anh khó chịu.

- Em tính cho anh mà.

- Em tính cái gì, hả? Em đang nghĩ cái gì, muốn làm gì? Mọi thứ là do cậu ấy dùng hai bàn tay trắng lập nên, vì tình thế mà giao phải cho anh quản lý hộ, giờ cậu ấy về, anh không trả thì còn là người không? Tham lam …

Triệu Kim Đậu đứng bật dậy: - Đúng, vốn là của cậu ấy, nhưng nếu lúc đó không giao công ty cho anh thì giờ cậu ta mất trắng rồi, bây giờ kho lạnh sẽ thành cái gì? Anh còn nhớ lúc đó không, công nhân không làm việc, khách hàng đòi bỏ đi, anh ngày ngày bận tối mắt, còn suýt bỏ lại cái mạng. Nói tới đó giọng nghẹn ngào: - Em nhìn anh như thế, đêm đêm ngủ không ngon, sợ hôm nào đó anh ngã xuống rồi ngủ luôn không dậy, anh có biết không? Em tham cái gì, ham hố cái gì nào?

Quách Y Tinh như quả bóng xì hơi, không nói được gì nữa.

Triệu Kim Đậu càng nói càng thấy ấm ức: - Khi đó em nói, không cần cái công ty đó, chỉ cần anh sống khỏe mạnh là được, anh vẫn liều sống liều chết vì nó... Giờ hay rồi, nếu cậu ấy đòi lại là anh ngoan ngoãn đưa cả hai tay dâng lên, anh không nghĩ cho mình cũng phải nghĩ cho mẹ con em chứ?

- Em... em … còn nói là không tính toán, không ham hố. Quách Y Tinh dậm chân, nhìn con trai trong phòng, hạ giọng xuống: - Sống phải có trước sau chứ, nếu không có Thắng Tử nó kéo anh vào công ty thì chúng ta có cái nhà to như thế này không? Không, em và anh còn đang ngày ngày vật lộn bán hàng ngoài đường, ăn bữa nay lo bữa mai, còn con mình không được vào trường tốt như vậy, em...

- Nhưng công ty phân ra, sắp sập tới nơi, anh làm trâu làm ngựa mới giữ lại được như hôm nay, chẳng lẽ không tính? Hôm nay cậu ấy coi anh là anh em, cho anh cái ăn, ngày nào đó không coi anh là anh em nữa, anh mất trắng à?

- Em nói thế mà nghe được à, em coi tình cảm anh em bọn anh là cái gì, Thắng Tử là đứa thành thật, trước nay vẫn là thế, em nghĩ cậu ấy thành người thế nào? Quách Y Tinh tức giân đá vào tường: - Đừng có mà chia rẽ tình cảm bọn anh, đúng là nữ nhân chỉ tổ hỏng việc.

- Anh hung dữ cái gì chứ, em có nói cậu ấy nuốt lời đâu, em chỉ hỏi anh, nếu cậu ấy muốn quay về công ty làm tổng giám đốc, anh làm sao?

- Còn không phải như thế, chính em vừa mới nói … vào phòng làm bài ngay. Quách Y Tinh nói được một nửa, thấy con trai chớp chớp mắt nhìn, quát:

Thằng bé béo chưa bao giờ thấy cha nổi giận với mình, hoảng sợ, chay vội vào phòng.

Triệu Kim Đậu tủi thân sụt sùi: - Em nghĩ cho anh, không tính toán vì anh thì ai làm? Anh em ruột còn tiền bạc rạch ròi, anh tự xem mà làm đi. Nói xong chạy về phòng ngủ, sầm một cái đóng cửa lại.

Quách Y Tinh đứng đó một lúc, thả mình ngồi phịch xuống ghế sô pha, hút hết điếu thuốc này tới điếu thuốc khác...

**** ****

Trương Thắng về nhà, dọc đường mua ít đồ, đám Tiêu Tử gửi cho y rất nhiều tiền, gặp đúng lúc trại giam đóng cửa căng tin, chả có chỗ mà tiêu, giờ ra ngoài đổi lại thành tiền mặt, nên trong túi khá dư dả.

Tuy không có đặc sản phương nam, có điều vẫn cứ qua mắt được cha, em trai và em dâu, cái đầu cũng nói là phương nam nóng bức, cạo cho mát, giờ ở đó đang là mốt.

Vợ chồng Trương Thanh chuyển về nhà ở rồi, trước kia mới lấy nhau thì dứt khoát muốn ra ở riêng, Trương Thắng cho một nửa số tiền mua nhà, cha mẹ y và cha mẹ Hồ Quyên cho non nửa còn lại, bọn họ có ít tích góp, thế là đủ. Sinh con rồi mới biết thế nào là nuôi con vất vả, một đứa bé làm hai người lớn đầu tắt mặt tối, không làm được gì khác, con quá nhỏ, gửi nhà trẻ không yên tâm, đành chạy về cầu cứu cha mẹ. Bế đứa cháu gái trắng trẻo bụ bẩm trong tay, Trương Thắng cười không khép miệng lại được, nhưng cảnh này chỉ kích thích mẹ y thúc giục chuyện lấy vợ sinh con, Trương Thắng giả câm giả điếc.

Tuy đã tối, bà Trương vẫn nóng ruột gọi điện cho Tiểu Lộ thông báo tin mừng, nhưng mà không ai nhận máy.

- Con bé này đi đâu rồi, nó không ở tiệm thì đi đâu được? Ài, nói ra gần đây nó ít đến, nửa tháng qua tới có một lần, này Thắng, con..

- Khụ! Ông Trương ho một tiếng cắt ngang, cả nhà đang vui, vợ ông là chúa không biết phân biệt trường hợp, bạ đâu nói đấy.

Ăn cơm xong, ông Trương ngồi ở ban công hút thuốc, lâu rồi không gặp cha, nhìn bóng lưng cha hao gầy già nua từ bao giờ, tình cảm quấn quít cha con lúc nhỏ nhen nhóm sống lại, Trương Thắng đi tới khẽ gọi: - Cha.

- Ừ, ngồi xuống hút thuốc.

- Vâng. Trương Thắng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh:

Một lúc lâu sau, ông Trương dập tắt điều thuốc, đột nhiên hỏi: - Chuyện đó giải quyết ổn cả rồi chứ?

- Dạ? Trương Thắng hơi giật mình, cúi đầu xuống: - Rồi ạ.

- Vậy thì tốt, ngã một lần; khôn hơn một chút, con quá thuận lợi, cha cứ luôn lo lắng. Trong đó khổ lắm hả?

- Cha...

- Cái thằng ngốc này, con đã bao giờ hơn một tháng không về nhà, không gọi điện, không thư từ chưa? Tưởng cha già cả hồ đồ à?

- Cha.. Nước mắt đảo quanh mi, Trương Thắng nghẹn giọng không nói được ra lời:

- Mọi người sợ cha lo, cha còn sợ mọi người lo cho cha, ài! Thôi thì giả vờ hồ đồ vậy, bây giờ không sao là tốt rồi. Về sau làm việc cho chắc chắn, đừng có liều lĩnh vượt quy củ. Tiền kiếm bớt đi một ít không sao, quan trọng cả nhà đầy đủ, bình an.

- Vâng ạ...

Ông Trương lắc đầu: - Con lớn rồi, từ bé con lại là đứa lầm lì cái gì cũng tự nghĩ tự làm, lời cha nói chưa chắc con đã nghe, con có con đường của con, vậy cẩn thận mà đi, đường đời còn dài lắm, đừng cho rằng mình đã biết hết. Còn chuyện con và Tiểu Lộ, rốt cuộc là sao, cha không muốn xen vào đâu, nhưng mẹ con không buông bỏ được...

- Cha, bọn con chia tay rồi, là lỗi của con... hơn nữa, giờ cô ấy đã có bạn trai, con... Trương Thắng không biết nói gì hơn:

- Ài, Tiểu Lộ là con bé ngoan, thời gian qua trong nhà may mà có nó chiếu cố, nếu không chả biết thế nào. Thôi, dù hai đứa không có duyên nên vợ nên chồng, cũng một thời tình cảm, nên trân trọng. Là nam nhân, lòng dạ rộng rãi một chút, sáng mai con đi thăm nó đi, cha nghĩ chắc con bé gặp chuyện gì rồi, nó cũng là đứa giống con giấu tâm sự trong lòng, cha vốn đã lo, hai đứa bọn con đều cứng đầu không biết cách giao tiếp với nhau thì thế nào … mà thôi, muộn rồi, thật là... Ông Trương vỗ vai con trai vào phòng, để lại không gian yên tĩnh cho Trương Thắng suy nghĩ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 182

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 182
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...