Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 198

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ Hải Sinh thấy Đường Tiểu Ái mắt hoen lệ, kéo cô vào người, cắn nhè nhẹ dáy tai, người Đường Tiểu Ái có mùi thơm nước hoa cao cấp rất dễ chịu: - Bảo bối, em mới 21 tuổi thôi, nghe anh đi, em không muốn phí hoài thanh xuân tươi đẹp để bị con cái vướng bận đâu. Gia đình đã phức tạp, có con càng phức tạp, hơn nữa anh lại không thể cho em danh phận, như thế con chúng ta cũng thiệt thòi.

- Cứ ở bên anh như vậy thôi được không, nếu một ngày nào đó anh biết thành ông lão già nua xấu xí, em muốn bỏ anh đi, anh sẽ tặng em một phần của hồi môn lớn, giống như gả con gái vậy.

- Ghét lắm, người ta yêu anh thôi, không muốn gả ai nữa, đừng nói bậy. Đường Tiểu Ai đưa tay bịt miệng Từ Hải Sinh:

- Được, được, không nói nữa, tặng em cái này. Từ Hải Sinh như biểu diễn ma pháp, biến ra trong tay một cái vòng kim cương rực rỡ.

- Oa. Đường Tiểu Ái mắt đầy si mê, sáng long lanh như những viên kim cương kia vậy.

Từ Hải Sinh mỉm cười: - Nào, để anh đeo cho em.

Đường Tiểu Ái đứng dậy vén mái tóc đen dày bóng mượt lên, Từ Hải Sinh đeo dây chuyển lên cổ, chiếc dây chuyền này vừa vặn buông tới vòm ngực, giống giọt sương long lanh giữa màu hè nóng nực, dễ dàng đem khí chất Đường Tiểu Ái tăng thêm ba phần.

Đứng soi mình trước gương một lúc, Đường Tiểu Ái như con chim én nhỏ gieo mình vào lòng Từ Hải Sinh: - Anh Sinh, em yêu anh suốt đời.

- Vậy cả đời hãy làm Tiểu Ái của anh. Từ Hải Sinh cười, nhưng chẳng hề có chút si mê nào, ngược lại nụ cười còn mang chút vẻ nhạo báng...

***** *****

- Trước tiên cho hai con cá nướng, một đĩa thịt dê thái mỏng, hai chục *** bia. Trương Thắng gọi món xong, cười với Lạc Phi: - Sao, thơm không?

Quán đồ nướng này ở bên đường, nướng bằng bếp than, đầu tháng 10, thời tiết se se lạnh, có cái bếp nhỏ bên cạnh, rất dễ chịu, quán chật kín khách, khói lượn lờ bao phủ khắp toàn thân.

Lạc Phi khóe miệng co giật: - Anh định khao em ở đây à?

- Ừ, khách sạn lớn chỉ được cái phô trương màu mè thôi, muốn ăn ngon phải tới các quán nhỏ. Nếu không phải bạn bè thật sự, anh không dẫn tới đây đâu, vinh hạnh không?

Lạc Phi bộ dạng bị y đánh bại, gục đầu nói: - Vâng, vinh hạnh cực kỳ.

Trương Thắng cười phá lên vui vẻ.

Lạc Phi cũng không phải chỉ thích tới nhà hàng sang trọng, tính cô tùy tiện thoải mái, nhưng dù sao vẫn là nữ giới, mà là cái chỗ này Trương Thắng mời mấy nam nhân tới uống bia tán gẫu không sao, mời một cô gái có hơi... Nhìn xem ở kia có tên đầu bếp béo ú mình trần trùng trục đang quay nguyên con dê, thật là tí nữa về không biết tắm gội bao nhiêu mới hết mùi.

Nhưng phải thừa nhận là cực ngon, vả lại trong không khí như thế, ăn uống cũng thoải mái, không cần ý tứ gì cả, tới *** bia thứ ba vào bụng, Lạc Phi bắt đầu có vài phần say, nói tía lia.

Đồ nướng nóng hổi, cùng bia lạnh, đúng là tuyệt phối, hai người ăn no căng bụng mà hết có 57 đồng, trả tiền xong, Trương Thắng nói: - Hôm nay vui chứ, để anh đưa em về nhà.

- Không cần đâu, mới 7 giờ, trời còn sáng, em tự về được, đâu phải trẻ con.

- Làm gì có ai mời một cô gái đi ăn lại để người ta về một mình chứ, nhà em ở đâu, để anh bắt taxi.

- Không cần, nhà em gần lắm, đi bộ cũng được. Lạc Phi và Trương Thắng sóng vai bước đi, kể chuyện vui ở phòng chứng khoán, đi ngang qua một cái sàn nhảy, đột nhiên hứng khởi reo lên: - Chúng ta đi khiêu vũ đi.

- Hả... khiêu vũ? Trương Thắng hơi do dự, y đã hẹn với Chung Tình, ai biết nha đầu này lúc nãy còn rất miễn cưỡng, giờ lại nhiệt tình như vậy, đi nhảy thế nào cũng phải mất hai tiếng, ôi trời đáng lẽ lúc nãy uống tới *** bia thứ 2 là phải dừng rồi mới đúng.

Sàn nhảy này chắc là công xưởng nào đó cải tạo thành, bên ngoài cũ ký, cửa treo tấm biển, sau rèm cửa thấp thoáng thấy đám thiếu nam thiếu nữ nhảy múa lộn xộn, âm nhạc thì chẳng hiểu thể loại gì, mấy tên soát vé như ma cô, có vẻ rất không đàng hoàng.

- Thôi, chỗ này kém lắm, đừng vào.

Nhà của Lạc Phi nào phải ở gần đây, cô không muốn Trương Thắng biết nhà mình nên mới kiếm cớ kéo dài thời gian tính kế chuồn về, cho nên sàn nhảy này thế nào, không quan tâm, kéo tay y đi thẳng tới: - Khiêu vũ mà, vui là được, quan tâm hơn kém làm gì.

Trương Thắng hết cách đành mua hai cái vé vào cửa.

Bên trong âm nhạc không đến nỗi chát chúa, tiết tấu không nhanh, nhưng đèn thì rất mờ, càng đi vào sâu bên trong càng tối, chỉ thấy có nhiều người uốn éo như ma quỷ cuồng hoan.

Cảnh này làm Lạc Phỉ nhíu mày, nhưng đâm lao thành theo lao, làm ra vẻ tự nhiên, nói to: - Chúng ta nhảy thôi.

Trương Thắng vừa nhìn động tác múa của Lạc Phi thì kinh ngạc, nha đầu này nhảy quá đẹp, chỉ tùy tiện vài động tác như nước chảy mây trôi, mạn diệu uyển chuyển, từ ánh mắt tới động tác phối hợp với nhau thành nhịp điệu kỳ diệu, tỏa ra sự gợi cảm làm người ta ngứa ngáy.

Nha đầu này dung mạo không xuất sắc, thường ngày càng vô tâm vô tính, được mỗi cái nhiệt tình hoạt bát, ai ngờ lại có một mặt quyến rũ thế này.

- Thôi miễn, anh chả dại bêu xấu. Trương Thắng xua tay, vừa nhìn Lạc Phi nhảy vừa gật gù theo nhạc, hơi lắc lư phần hông.

Nhưng vũ đạo Lạc Phi xuất sắc như thế, chẳng mấy chốc thu hút người khác, một nam nhân trung niên mặc sơ mi đi vừa uốn éo nhảy vừa tiếp cận Lạc Phi: - Em gái, 50 đồng, vào trong kia nhảy với anh đi.

- Trong kia? Lạc Phi nhìn về phía khu tối om đó, chả cần đoán cũng biết nam nữ vào đó làm gì, nghĩ đã thấy tởm, lắc đầu: - Xin lỗi, tôi có bạn rồi.

Nam nhân kia liếc nhìn Trương Thắng: - Thằng mặt trắng này à, thôi đến sàn nhảy này ai chả biết, đừng vờ vịt nữa, 80 đồng, đi không?

Lạc Phi nghiêm mặt: - Tôi có bạn rồi, không nghe à?

Trương Thắng giờ đã hiểu vì sao cái sàn nhảy rách nát này lại đông khách như thế, nắm tay Lạc Phi: - Tiểu Phi, kệ hắn, chúng ta đi thôi.

- Ê đừng đi, hắn trả em bao nhiêu, anh đều thêm 20 đồng. Nữ nhân kiếm tiền ở đây toàn là loại yêu tinh trang bôi son trát phấn, hiếm khi có được cô gái đoan trang giống nhân viên đi làm như vậy, nam nhân kia kéo tay ngăn cản:

- Buông tay! Trương Thắng quát lớn, đánh bạt tay hắn ra, kéo Lạc Phi đi về phía cửa.

- Con mẹ nó, mày làm gì thế, cô ta là bạn gái của mày à?

Một tên thanh niên ở đâu ra hùng hổ vung nắm đấm lên, Trương Thắng đã có đề phòng, lách người sang, đấm vào mạng sườn tên này, y học cách đánh nhau trong tù, gập ngón cái vào lòng bàn tay, ngón chỏ nhô ra tạo thành góc nhọn, không nhắm vào mặt, chỗ toàn xương cứng, mà đánh vào chỗ thịt mềm, tên thanh niên kia chỉ trúng một đòn là đổ gục.

- Đi mau. Trương Thắng kéo tay Lạc Phi co chân chạy, biết chọc phải đám lưu manh rồi.

Lạc Phi thấy cảnh này trong mắt lại ánh lên hưng phấn, nữ nhân bản chất thích bạo lực, có lẽ bọn họ không thích nam nhân bạo lực với mình, lại thích nhìn nam nhân vì mình bạo lực với người khác, vừa chạy còn quay đầu nhìn về phía sau.

- Mẹ nó, đứng lại. Mấy tên lưu manh thấy đồng bọn bị đánh, như ong vỡ tổ, đuổi theo.

- Mẹ nó, mày mù à?

Đám lưu manh đuổi theo, va phải một thanh niên, cả đám dồn cục vào nhau, thấy Trương Thắng sắp thoát, nên chỉ thuận tay đẩy người kia một cái.

Ai ngờ tay vừa vươn ra bị tóm lấy, rồi chân bị người ta đạp trúng, mất trụ, ngã sấp mặt xuống đất.

- Láo nhỉ, chửi xong cứ định bỏ đi như thế à? Thanh niên kia không ngờ là thứ dữ, cười khẩy nhìn tên lưu manh:

Đám lưu manh chửi um sùm xông lên, nhưng người thanh niên kia cũng có bạn, thế là hai phe oánh nhau một trận tưng bừng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 198

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 198
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...