Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cao Thủ Kiếm Tiền!

Chương 180

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

- Trương Trắng, thu dọn đồ đạc, cậu được tự do rồi. Quản giáo Ngưu mặc cảnh phục đứng ngoài cửa quát:

Sau khi đạt thành hiệp nghị với thư ký Lô, cứ tưởng ngày tự do chỉ đếm trên đầu ngón tay, ai ngờ đợi liền một lèo ba tháng mới nghe tin này, Trương Thắng có cảm giác không chân thật.

Đồ đạc đơn giản, tay chân vì cảm xúc hỗn loạn mà chậm chạp, nhưng Trương Thắng nhanh chóng gói ghém xong, đeo cái túi lớn trên vai, cầm cái đệm lên, phủi sạch, nhìn về phía anh Văn.

- Anh Văn, cứ yên tâm.

- Ừ. Anh Văn đặt tờ báo xuống, đi tới trước mặt y, nhìn một lượt từ trên xuống: - Đừng nên buồn nản, phấn chấn tinh thần lên mà sống, cậu còn trẻ, còn vô hạn tương lai và hi vọng.

- Cám ơn anh, cám ơn sự giúp đỡ cũng như dạy bảo của anh.

Anh Văn cười: - Không cần, hi vọng những điều tôi chỉ bạo có ích cho cậu, giờ cậu sắp đi rồi, tôi dạy cậu điều cuối cùng.

Trương Thắng nghiêm trang lắng nghe.

- Thuật tứ tượng là tu vi nội tại của con người, khi thời thế thích hợp, cậu có thể vươn lên, nhưng thường có người khi đứng trên đỉnh cao, quên mất rằng mình chỉ dựa vào thời thế, cho rằng bản thân thần thông quảng đại, con người có thể thắng trời, lúc đó ngày diệt vong không còn xa nữa. Nhớ, làm bất kỳ việc gì, cũng phải thuận theo thời thế, không được nghịch thiên, nếu không ắt bại.

- Vâng, tôi nhớ rồi.

Anh Văn vỗ vai y: - Bây giờ nhớ thì dễ, phải nhớ cả lúc mình đắc thế mới khó mới cần nhớ. Tôi chính là vết xe đổ làm gương cho cậu, nhớ kỹ, luôn luôn ghi nhớ.

- Vâng!

Bước chân ra ngoài trại giam, đứng ngay trước cảnh cổng sắt lới, Trương Thắng nheo mắt nhìn bầu trời, cứ đứng thế không có bất kỳ động tác nào, vẫn là bầu trời đó, vẫn là đám may đó, gió vẫn thế, không khí vẫn vậy, nhưng cảm giác khác hẳn.

Tự do rồi.

Trương Thắng muốn hét lên thật lớn, nhưng phát ra ngoài lại là hai dòng nước mắt...

Trước khi được thả, bao giờ trong trại cũng hỏi có muốn thông báo cho ai không, Trương Thắng lắc đầu, nên bạn bè và người nhà đều không biết hôm nay y được tự do.

Trương Thắng không về nhà, mà tới căn nhà ở vườn Hoa Hồng, mở cửa ra, chuyện xưa như một giấc mộng, hai cô gái từng xuất hiện trong căn nhà này, cả hai đều để lại vết cắt sâu trong tim y.

Vuốt ve từng món đồ trong nhà, nhớ lại mỗi câu chuyện xưa kia, cuối cùng Trương Thắng đi ra ban công, lặng lẽ ngồi hút thuốc, không ai biết y nghĩ gì, cứ ngồi đó từ sáng cho đến khi ráng chiều phủ bóng, lẻ loi một mình như con thú bị thương lết về ổ liếm láp vết thương.

Mọi thứ vẫn giống như cái ngày y xuống nhà tản bộ, một bao thuốc hút được một nửa đặt bên gạt tàn, áo véc ném trên ghế sô pha, chai rượu vang uống dở.

Trương Thắng cầm cái áo lên, lấy di động ra sạc pin, rồi thất thần ngồi đó, nghĩ về nhà nói với cha ra sao.

Y hút thuốc, uống rượu, mân mê cái bật lửa trong tay, tới khi thông báo pin đã xạc đầy, cầm lên xem, vài người bạn làm ăn, không đọc, chỉ tin nhắn của em gái di động là mở ra xem:" Sao không nhận điện thoại, ăn chơi phè phỡn ở đâu rồi?"

Trương Thắng mỉm cười gọi lại, nhưng không ai bắt máy.

" Lâu như thế, hẳn người ta quên có một người như mình rồi.”

Lúc này mới đọc các tin nhắn khác, có tin từ ngân hàng, nói đơn xin nâng hạn bội chi pháp nhân trong thẻ lên 10 vạn đã được thông qua, mời y thời gian tới đến làm thủ tục, xem ngày, gửi tới hai ngày sau khi y bị bắt.

Trương Thắng ngẩng đầu nhìn trần nhà, chìm vào hồi ức.

Y làm cái thẻ này là vì Từ Hải Sinh, khi ấy nhìn ông ta đi tới đâu đưa thẻ ra, phục vụ thái độ khác hẳn, thực sự làm Trương Thắng hâm mộ vô cùng, có thể chi ra số tiền đó không quan trọng, bọn họ không bận tâm chút tiền đó, mà cần cái thân phận mà tấm thẻ này đại biểu, ngân hàng cho anh bội chi bao nhiêu bao nhiêu, đại biểu sự khẳng định tín dụng của anh.

Vì thế y nhờ cậy quản hệ làm tấm thẻ này.

Hư vinh! Trương Thắng cười nhạo bản thân.

- A lô, xin chào, đây là trung tâm phục vụ ngân hàng Quỳnh Hải, xin hỏi ngài cần hỗ trợ gì? Câu mở đầu tiêu chuẩn cho bất kỳ ai, nhưng người gọi tới số máy hỗ trợ này đều là khách hàng đặc biệt, có đường dây riêng để đảm bảo được hỗ trợ 24/24, nhanh nhất có thể.

- Chào cô. Trương Thắng mệt mỏi đáp: - Tôi nhận được thông báo quý ngân hàng về việc nâng hạn mức bội chi cho thẻ của tôi.

- Vâng, không biết dịch vụ của chúng tôi có làm ngài hài lòng không ạ. Giọng cô gái vô cùng êm ái:

- Không, tôi chỉ muốn hủy thẻ.

- Chuyện này... Thưa ngài, tấm thẻ này không phải ai cũng có được, nếu không phải trường hợp cần thiết, tôi mạn phép kiến nghị ngài hãy giữ lại.

- Tôi muốn hủy.

-... Vâng, vậy xin hỏi lý do ạ.

- Bởi vì... Trương Thắng cười: - Trước kia tôi rất ngốc, rất ngây thơ.

Trương Thắng cúp điện thoại, uống hết ly rượu, không chút suy nghĩ, bấm ngay một số điện thoại.

Chuông reo ba tiếng thì thông máy, bên kia truyền tới giọng nói kích động tới phát run: - Ai, ai, đang dùng cái điện thoại này?

- Là tôi.

Bên kia vang lên tiếng loảng xoảng hỗn loạn, không biết là va phải cái gì, Chung Tinh giọng cấp bách, nói năng lẫn lộn: - Trương Thắng, cậu ở đâu, tôi sẽ tới đón cậu, tôi sẽ tới ngay. Làm sao lại là giờ này, trại giam chẳng thông báo gì cả.

- Không cần. Trương Thắng cảm giác toàn thân ấm áp, nhưng kiềm chế lại, giọng rất bình tĩnh: - Tôi vừa ra, lòng hơi loạn, muốn ngồi một mình suy nghĩ.

- Thắng! Lần đầu tiên Chung Tình không gọi y là giám đốc, bao chân tình đều lộ ra sau tiếng gọi này:

Trương Thắng không nhận ra sự thay đổi trong cách xưng hô đó, vẫn nói: - Tôi muốn thay quần áo, đi tắm rửa sạch vận rủi, rồi về nhà. Mai tôi tới thăm mọi người, hãy nói với anh béo và Tiểu Hắc là... Tôi... Đã về rồi.

- Tôi hiểu. Chung Tình ôm miệng che đi tiếng khóc, áp chế khao khát muốn gặp y ngay, cô rất hiểu chuyện: - Thắng, nghỉ ngơi cho thật khỏe, mai... Chúng tôi tẩy trần cho cậu.

- Ừ, mai gặp lại rồi nói.

- Được, mai gặp lại. Đặt điện thoại xuống rồi, Chung Tình định thần lại, ngồi xuống nhặt mảnh vỡ của bồn hoa, đang định lấy chổi quét đất chợt khựng, Trương Thắng chưa về nhà, cũng không thông báo với bất kỳ ai, kể cả Quách Y Tinh, nhưng lại gọi điện cho cô biết...

Nghĩ tới đó cảm động nghẹn ngào, tình cảm thầm kín mấy năm trời trào dâng trong tim, một cảm giác hạnh phúc thỏa mãn tràn ngập trong lòng.

****

Trương Thắng cúp điện thoại xong, cởi hết toàn bộ quần áo trên người, không để sót thứ nào, trần truồng đi lên phòng tắm, tắm rất kỹ rồi thay quần áo mới, trước kia y không thích mặc quần áo gò bó, ghét cảm giác không được thoải ở vai, hông, ghét thắt ca vát, nhưng lúc này y mặc lên mình bộ véc trang trọng nhất, thắt cả ca vát lên, soi mình trong gương, cái đầu trọc lóc, da trắng tái, hai má hơi hõm vào, nhưng y rất hài lòng, vì bản thân trông chững trạc, trầm ổn hơn rất nhiều.

" Cộc cộc cộc!" Phía dưới nhà có tiếng gõ cửa, Trương Thắng lấy làm lạ, ngoài Chung Tình, làm gì có ai biết y đã về.

Trương Thắng mở cửa, không có ai cả, đang ngạc nhiên thì thấy nắm đấm cửa có một cái túi, bên trong có phong thư, y nhìn quanh lần nữa rồi lui vào trong.

Đổ phong thư ra, có một cái chìa khóa, liền biết là người của anh Văn.

Bên trong còn một tờ giấy nhỏ viết " tôi nghe ngóng được tung tích một người, có lẽ cậu hứng thú, chúc mui vẻ, coi như đây quà ra tù của cậu, anh Văn."

Trương Thắng xem xong, khóe môi nhếch lên thành nụ cười đầy tà khí.

**** ****

HẾT!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cao Thủ Kiếm Tiền!
Chương 180

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 180
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...