Liền nghe thấy một người phụ nữ xinh đẹp tóc ngắn, mặc bộ đồ rối gỗ tinh xảo đứng sau lưng, cười tủm tỉm mở miệng nói: “Vương Tam Đinh, mời cậu đi đến bên cạnh Lưu Xuyên, đứng sát vào cậu ta.”
Hắn chân mềm nhũn không đứng dậy nổi, bị Tả Thần túm cổ áo nhấc đến bên cạnh Lưu Xuyên.
Vương Tam Đinh và Lưu Xuyên vai kề vai, vừa run rẩy đứng vững, cái tát của Lôi Dũng vừa đ.á.n.h qua Lưu Xuyên liền thuận thế tát vào mặt hắn.
Lôi Dũng thể trạng to khỏe, tay cũng lớn, cái tát mang theo kình phong tát tới, mặt Vương Tam Đinh lập tức sưng lên, đau rát.
Lưu Xuyên: “Cặn bã!”
“Bốp!”
Lôi Dũng: “Cặn bã!”
“Bốp!”, “Bốp!”
Tiếng tát vang dội không dứt bên tai, mặt của cả ba người đều sưng vù, vết tát chồng lên nhau, hiện ra một mảng đỏ đáng sợ, có chỗ thậm chí đã bắt đầu tím lại.
Tùy Thất hài lòng gật đầu: “Lâu rồi không được xem một màn đ.á.n.h nhau sảng khoái như vậy.”
【 Chính là như vậy, Tùy tỷ! Xem mà sướng vãi! 】
【 Một tát trúng hai, âm thanh này, còn vang hơn cả tiếng pháo Tết. 】
【 ‘Bậc thầy tát’ tàn nhẫn nhất của Tinh Ngu thấy cảnh này của hai người họ, cũng phải cam bái hạ phong. 】
【 Thích xem, cho thêm nhiều cảnh cặn bã đ.á.n.h nhau như này đi. 】
【 Kẻ xấu đáng bị báo ứng, lúc họ t.r.a t.ấ.n Giang Nhiễm Thanh thật sự suýt nữa làm tôi tức c.h.ế.t. 】
【 Ai mà không chứ, tôi chỉ hận mình không thể chui vào màn hình đ.á.n.h người. 】
【 Tùy tỷ t.r.a t.ấ.n kẻ xấu đúng là có nghề, muốn bái sư quá. 】
【 Đợt này đúng là song thắng, người chơi bị thương được loại trừ để điều trị, Đội Điên Trốn và Đội Săn Hoang còn nhận được điểm tích lũy, thật không tệ. 】
【 Tùy tỷ là của các người, Đô So là của tôi! 】
【 Ai mà không thích tiểu Đô So toàn năng chứ. 】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-105-ac-gia-ac-bao.html.]
【 Bộ dạng thiếu răng của Muội Bảo cũng dễ thương quá, ha ha ha. 】
【 Đúng vậy, đoạn Đô So nhổ răng cho Muội Bảo, tôi đã bị manh đến khóc. 】
【 Con trai tôi lúc thay răng, cũng giống Muội Bảo không thích nói chuyện. 】
…………
“Ô~” Vương Tam Đinh phát ra tiếng nức nở run rẩy, muốn trốn nhưng không dám — cái xẻng của Muội Bảo trước sau vẫn đặt ở sau eo hắn.
“Các người tha cho tôi đi, đau quá, tôi tự tìm cách bị loại trừ không được sao?”
“Hóa ra ngươi cũng biết đau à?” Tùy Thất hừ lạnh một tiếng: “Lúc các ngươi dùng Giang Nhiễm Thanh để chắn Muỗi Cánh Đỏ, sao không biết cô ấy sẽ đau?”
Tả Thần cũng trào phúng nói: “Còn nói được, xem ra mặt vẫn chưa đủ đau.”
Thẩm Úc không nói nhiều, chỉ đi đến bên cửa sổ cầm một đôi đũa, gắp mấy con Muỗi Cánh Đỏ bị t.h.u.ố.c trừ sâu xịt ngã trên đất, nhét vào cổ áo ba người.
Lôi Dũng và Lưu Xuyên không thể động đậy, chỉ có thể hoảng sợ nhìn.
Vương Tam Đinh hét lên muốn chạy, bị Muội Bảo một xẻng đập vào chân, quỳ rạp xuống trước mặt Thẩm Úc.
Thẩm Úc sắc mặt không đổi, động tác không ngừng.
Những con Muỗi Cánh Đỏ chỉ bị hun ngất, ngửi thấy mùi m.á.u thịt tươi mới lập tức theo bản năng cắm vòi vào da.
Hút đi m.á.u tươi, để lại virus.
Da của ba người Lôi Dũng rất nhanh trở nên đỏ bừng, nổi mụn nước, dần dần bắt đầu thối rữa.
Vương Tam Đinh không kiểm soát được mà lăn lộn: “Ngứa quá! Sao lại ngứa thế này! Đau quá, a a a!”
Hai người còn lại bị khống chế chỉ có thể cứng đờ tát vào mặt đối phương, gian nan chịu đựng cơn ngứa đau thấu xương, mặc cho da thịt thối rữa sau đó m.á.u loãng thấm ướt quần áo.
Tùy Thất cụp mắt xuống, không nhìn nữa.
Thẩm Úc bị cảnh tượng m.á.u me này tác động, vốn chỉ định dọa họ một chút, không ngờ Muỗi Cánh Đỏ lại chưa c.h.ế.t hẳn.
--------------------------------------------------