‘Muội Bảo’ dùng giọng trẻ con mềm mại nói: “Tùy tỷ, chị biết mình đ.á.n.h không lại em mà đúng không?”
Tùy Thất đương nhiên biết, ‘Muội Bảo’ còn chưa nói xong cô đã bắt đầu chạy.
‘Muội Bảo’ nhìn bóng dáng cô biến mất trong sương mù, đứng tại chỗ vẫn không nhúc nhích, chỉ giơ tay khum lại bên miệng, cao giọng nói: “Tùy tỷ, sương mù chính là em, em chính là sương mù, chị không chạy thoát được đâu nha.”
Tùy Thất không để ý tới cô ta, bật đèn pin quang não, cắm đầu chạy thục mạng.
“Tùy tỷ, chị từ từ em với nha ~”
Giọng nói mơ hồ của ‘Muội Bảo’ vang lên sau lưng.
“Bắt được chị rồi, Tùy tỷ.”
Giọng trẻ con mang cười gần ngay trước người Tùy Thất.
Tùy Thất nắm c.h.ặ.t U Minh Cưa, nhìn chằm chằm sương trắng phía trước.
Sương mù cuồn cuộn, Nứt Cốt Thiêu x.é to.ạc sương trắng, ngang nhiên nện xuống đầu cô.
Cô vội vàng nghiêng người né tránh, cái xẻng rơi xuống đất, phát ra tiếng ‘phanh’ vang lớn, mặt đất bị đập ra một cái hố sâu thật lớn.
Tùy Thất biết rõ, sức lực của ‘Muội Bảo’ không phải thứ cô có thể chống lại, nếu vừa rồi lỗ mãng đỡ đòn này, chỉ sợ xương cổ tay phải của cô đã gãy rồi.
Cô thu U Minh Cưa vào kho hàng tùy thân, chạy nhanh trong sương trắng.
‘Muội Bảo’ phát động công kích cô đỡ không nổi, chỉ có thể trốn.
Trong quá trình chạy trốn, Nứt Cốt Thiêu từ bốn phương tám hướng không ngừng nện tới.
Tùy Thất lấy ra mười hai phần tinh lực, thông qua sự chuyển động của sương mù phán đoán hướng công kích, tiến hành một phen né tránh cực hạn.
Thể lực của cô đang tiêu hao nhanh ch.óng, tốc độ và tần suất Nứt Cốt Thiêu nện xuống lại một chút cũng không giảm.
Không thể đ.á.n.h lâu dài, phải mau ch.óng thoát thân.
Cô từ kho hàng tùy thân lấy ra vòng tay dịch chuyển, nắm trong lòng bàn tay.
Đầu ngón tay đang muốn chạm vào viên đá quý trung tâm vòng tay, cô lại đột nhiên đụng phải một bức tường vô hình cứng rắn.
Chờ cô phản ứng lại, đã bị bật ngửa ra đất.
Đầu choáng váng, trán cùng ch.óp mũi đều đau nhức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-508-doi-dau-ban-sao-canh-bac-cua-tuy-that.html.]
???
Ai làm!
Nơi này sao lại có một bức tường trong suốt?
Nứt Cốt Thiêu trong sương trắng không cho cô chút cơ hội thở dốc nào, mang theo tiếng xé gió bỗng nhiên nện xuống người cô.
Tùy Thất đúng vào khoảnh khắc đầu váng mắt hoa, tốc độ né tránh chậm lại.
Cạnh xẻng sắc bén cứa từ vai phải cô xuống khuỷu tay, mùi m.á.u tươi nồng đậm chợt tràn ngập.
‘Muội Bảo’ nhân lúc cô choáng, muốn lấy mạng cô.
Nứt Cốt Thiêu cuốn theo kình phong hung hăng đ.á.n.h úp về phía mặt Tùy Thất.
Lại trốn đã không kịp, khoảnh khắc nguy cấp, Tùy Thất quyết định đ.á.n.h cược một phen.
Cô dùng tay trái xoa nát hoa tím nhỏ trên vòng hoa đỉnh đầu, dính đầy chất lỏng màu tím thẫm liền dùng lòng bàn tay đón nhận Nứt Cốt Thiêu đang sắc bén nện tới.
Nếu thành, tránh được một kiếp.
Nếu bại, tay trái của cô phải đứt ở chỗ này.
Cái xẻng màu bạc đối đầu với lòng bàn tay nhỏ bé yếu ớt, trong khoảnh khắc nháy mắt hóa thành sương trắng như nước, tiêu tán trong không trung.
Ha.
Cược thắng.
Hoa tím nhỏ a hoa tím nhỏ, mi thật đúng là bảo bối tốt.
Tùy Thất cười nhẹ hai tiếng, vẫy vẫy tay với ‘Muội Bảo’ trong sương trắng: “Chờ mong ngày mai gặp lại các người.”
Đá quý trên vòng tay dịch chuyển phát ra ánh sáng đỏ.
Giây tiếp theo, thân hình Tùy Thất biến mất tại chỗ.
Lúc này Liên Quyết đang triền đấu với ‘Tả Thần’ không đầu, vừa mới chặn lại một đòn của Đoạn Phong Tiên, liền nghe được tiếng gọi quen thuộc truyền đến từ đỉnh đầu.
Tùy Thất đang rơi xuống cực nhanh trong sương mù dày đặc.
--------------------------------------------------