Liên Quyết còn chưa kịp trả lời, phía sau hai người liền truyền đến từng trận tiếng vang lớn ồn ào.
Quay đầu nhìn lại, nguyên lai là chiếc xe điện đụng bọn họ lái cũng rơi xuống vách núi, nện mạnh xuống cách đó không xa.
Đầu xe biến hình, cửa xe cùng lốp xe đã thoát ly thân xe.
Chậc, chất lượng xe điện đụng này không ổn lắm a.
Còn nữa, chiếc xe điện đụng màu xám kia rốt cuộc là ai lái, vì tám vạn đồng mà xuống tay tàn nhẫn thế này?
Liên Quyết ôm cô nửa ngồi dậy, dựa vào thân cây thô tráng, tầm mắt tuần tra trên người cô.
Tùy Thất biết hắn là đang kiểm tra xem cô có bị thương không, liền tùy ý hắn xem.
Ánh mắt cô cũng dừng ở trên người Liên Quyết.
Cành cây nhỏ dùng để b.úi tóc trước khi thi đấu đã không biết tung tích, tóc dài màu ngân bạch hỗn độn không thôi, giữa những sợi tóc tràn đầy cành khô lá cây cùng đá vụn.
Tùy Thất giơ tay giúp hắn rửa sạch, Liên Quyết hơi cúi đầu, phương tiện cho động tác của cô.
Tùy Thất gỡ cành khô trên đầu hắn, hỏi: “Vì cái gì muốn cùng tôi nhảy xuống, quá nguy hiểm.”
Tay Liên Quyết hoàn ở eo cô nắm thật c.h.ặ.t: “Đối với tôi mà nói, để cô một mình rơi xuống vách núi mới là nguy hiểm nhất, tôi không có biện pháp nhìn cô thân hãm hiểm cảnh lại cái gì đều không làm.”
Tay cô đang phủi đá vụn cho hắn khựng lại, hồi lâu sau mới tiếp tục động tác.
Sau khi rửa sạch sẽ cành khô đá vụn, Tùy Thất nhìn vào mắt Liên Quyết, khóe miệng dạng ra ý cười: “Liên Quyết, cảm ơn.”
Liên Quyết nhìn lại cô: “Cô không có việc gì là tốt rồi.”
Gió nhẹ xuyên qua, đem tiếng loa vang dội của Giang Nhiễm Thanh đưa tới.
“Tùy tỷ! Liên ca! Các người ở đâu!”
Thanh âm cô nàng mang theo tiếng khóc nức nở rất rõ ràng, âm cuối đều lạc đi.
Tùy Thất khum đôi tay ở bên miệng: “Nhiễm Thanh! Chúng tôi ở chỗ này!”
“Là giọng Tùy tỷ, bên này bên này, mọi người mau theo tôi!”
Giang Nhiễm Thanh rất nhanh liền mang theo nhân viên công tác cùng nhân viên y tế đuổi tới.
Cô nàng nhìn thấy Tùy Thất cùng Liên Quyết xong, vành mắt chợt phiếm hồng: “Rốt cuộc tìm được các người rồi, làm tôi sợ muốn ch·ết.”
Bác sĩ đơn giản kiểm tra tình huống bọn họ, nói không có vấn đề gì lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-555-tai-nan-bat-ngo-va-su-khoan-dung.html.]
Giang Nhiễm Thanh không yên tâm, trực tiếp bảo nhân viên công tác khiêng Tùy Thất cùng Liên Quyết lên cáng, đi bệnh viện làm kiểm tra kỹ càng tỉ mỉ.
Tùy Thất cũng có chút lo lắng cho Liên Quyết, rốt cuộc hắn vẫn luôn lót ở dưới thân mình, phía sau lưng còn đ.â.m gãy không ít nhánh cây, hẳn là bị thương không nhẹ.
Hai người bị nâng tiến xe cứu thương, thẳng đến bệnh viện gần nhất.
Một phen kiểm tra qua đi, xác thật không có gì trở ngại.
Tùy Thất trên người có mấy chỗ trầy da rất nhỏ, Liên Quyết phía sau lưng có hai nơi ứ thanh tương đối nghiêm trọng, nằm ở khoang chữa bệnh nửa giờ, ra tới sau liền khôi phục như lúc ban đầu.
Giang Nhiễm Thanh giành trước thanh toán tiền t.h.u.ố.c men, mang theo hai người trở về chỗ ở của mình —— phòng xép tầng cao nhất nhà hàng Phỉ Thúy Hải Bạn.
Vừa vào cửa, Giang Nhiễm Thanh liền bồi tội với Tùy Thất cùng Liên Quyết.
“Thực xin lỗi, đều do tôi, nếu không phải tôi bảo các người đi tham gia hoạt động, các người cũng sẽ không bị thương.”
Tùy Thất an ủi nói: “Đừng nói như vậy, tham gia hoạt động là chính chúng tôi quyết định, không phải lỗi của cô.”
Giang Nhiễm Thanh đầy mặt áy náy: “Cửa xe cùng đai an toàn của chiếc xe điện đụng kia đều xảy ra vấn đề, bên vách núi cũng không trang bị vòng bảo hộ, bởi vì sai lầm của chúng tôi mới dẫn đến chị rơi ra ngoài xe, chúng tôi lý nên phụ trách.”
“Tôi đã phản ánh tình huống với ba tôi rồi, sau này sẽ không cử hành cuộc thi xe điện đụng nữa.”
“Vì bồi thường các người, sáu ngày sau này, các người có thể miễn phí dùng bữa ở Phỉ Thúy Hải Bạn, cũng có thể mang bạn bè lại đây ăn, không thu tiền.”
Tùy Thất mắt sáng rực lên: “Nhiễm Thanh, cô thật hào phóng.”
Giang Nhiễm Thanh nói: “Không tính là gì, là việc nên làm. Nếu xảy ra ngoài ý muốn là khách hàng khác, chúng tôi cũng sẽ làm như vậy.”
Cô nàng nói nhỏ với Tùy Thất: “Bất quá những người khác miễn phí ăn ba ngày, các người là bạn bè, có thể ăn nhiều mấy ngày.”
Tùy Thất cười nói cảm ơn.
Liên Quyết lên tiếng hỏi: “Người đ.â.m chúng tôi tìm được chưa?”
“Tìm được rồi.” Giang Nhiễm Thanh có chút do dự nói, “Là vị người khiếm thính mới vừa lấy được bằng lái xe không lâu, cậu ấy nói không phải cố ý đ.â.m các người, chỉ là quá mức khẩn trương, thao tác sơ suất.”
“Cậu ấy mới mười chín tuổi, thấy các người xảy ra ngoài ý muốn khóc đến t.h.ả.m thương. Tôi nói với cậu ấy các người không có việc gì, bảo cậu ấy trực tiếp về nhà là được, không cần cố ý tới xin lỗi, cậu ấy không đồng ý, một hai phải tới.”
Tùy Thất nhìn về phía Giang Nhiễm Thanh: “Nhiễm Thanh, nếu cậu ta là một nam hài mười chín tuổi thân thể kiện toàn, cô sẽ để cậu ta tới xin lỗi chúng tôi sao?”
Giang Nhiễm Thanh sửng sốt, nói: “Hẳn là sẽ.”
“Vậy đối xử bình đẳng.” Tùy Thất phóng nhẹ thanh âm “Tôi nghĩ, so với đồng tình cậu ấy càng muốn giáp mặt biểu đạt sự xin lỗi của chính mình, cô cảm thấy sao?”
Giang Nhiễm Thanh có chút mặt đỏ: “Tôi cảm thấy chị nói đúng, tôi đây liền cho người đi mời cậu ấy lên.”
--------------------------------------------------