Nói xong chưa quá hai giây, giọng nói vui sướng của Muội Bảo liền vang lên: “Muội Bảo của các anh chị online rồi đây ~”
Thông tin thực tế ảo lóe lên, trước mắt ba người xuất hiện một đoàn bóng đen thùi lùi.
Dưới cái mũ trùm đầu rộng thùng thình màu đen, lộ ra khuôn mặt nhỏ như ẩn như hiện của Muội Bảo.
Cách ăn mặc này đủ ngầu, quả nhiên là đi đ.á.n.h người.
“Xong việc rồi à, không bị thương chứ?” Tùy Thất cười nói.
Muội Bảo che miệng cười một hồi lâu: “Hì hì hì, không bị thương, công việc kết thúc hoàn mỹ, hiện tại đang trên đường về nhà đây.”
Tả Thần ngồi ngược trên ghế, hai tay gác lên lưng ghế: “Muội Bảo đây là đang đi dưới cống thoát nước à? Sao tối thế.”
Cái bóng đen sì khựng lại: “Thần ca thật lợi hại, sao anh biết em đang ở cống thoát nước?”
Tả Thần: …… Anh chỉ thuận miệng nói bừa thôi mà.
Muội Bảo thấp giọng giải thích: “Buổi tối ở khu E113, cống thoát nước an toàn hơn trên mặt đường.”
Bốn người Đội Điên Trốn sinh hoạt ở các tinh cầu khác nhau, nhưng đều tuân theo chế độ phân chia cấp bậc tương đồng.
Khu A và khu B là cõi cực lạc của nhóm người giàu có, khu C là nơi tụ tập của tầng lớp trung lưu, khu D phần lớn là bình dân thu nhập bình thường.
Thẩm Úc cùng Tả Thần đều sinh hoạt ở khu D.
Khu E còn lại là góc tối tăm nhất của toàn bộ tinh cầu, là nơi tụ tập của tội phạm và giao dịch chợ đen, dùng từ “bẩn loạn kém” để hình dung khu E đều thuộc về ca ngợi.
“Tùy tỷ, em đã mua xong vé phi hạm đi nhà chị rồi.” Ngữ khí Muội Bảo mang theo vài phần nhảy nhót, “Chiều mai 2 giờ rưỡi đến cảng tinh hạm khu A3 Tắc Kéo Tinh.”
“Quá tuyệt vời, ngày mai chị đi đón em.” Tùy Thất lập tức ngồi thẳng dậy, “Đêm nay chị sẽ dọn dẹp phòng ngủ bên cạnh ra.”
Muội Bảo lắc lư cái đầu nhỏ: “Ngày mai là có thể ở biệt thự lớn rồi, hố hố hố.”
Tả Thần cùng Thẩm Úc đồng thanh nói: “Tôi cũng muốn ở biệt thự!”
Tùy Thất gật đầu như gà mổ thóc: “Được được được, đều tới đều tới.”
“Tôi mua vé rồi.” Thẩm Úc phái hành động nhanh ch.óng mua xong vé phi hạm.
“Cậu nhanh vậy!” Tả Thần lập tức click mở quang não, “Tôi mua ngay đây.”
Thông tin của Thẩm Úc vang lên tiếng loa phát thanh mơ hồ, gọi hắn đi khám bệnh khoa cơ khí sinh học.
“Tôi đi đổi chân trước đây, ngày mai gặp.”
“Được rồi, bái bai.”
Sau khi Thẩm Úc tắt máy, Tùy Thất online chỉ đạo Tả Thần viết bản kiểm điểm.
Khi thành công viết xong 3000 chữ, Muội Bảo cũng rốt cuộc ra khỏi cống thoát nước, bình an về đến nhà.
Ba người chúc nhau ngủ ngon, kết thúc cuộc gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-74-muoi-bao-tu-cong-thoat-nuoc-tro-ve-tu-hop-tai-biet-thu.html.]
Tùy Thất loảng xoảng hốc xong thịt nướng, chọn lựa kỹ càng ba gian phòng cho khách: “Vỏ Trứng…… à không, Ivan, quét tước mấy gian phòng này cho tốt vào, ngày mai ta có ba người bạn muốn tới.”
“Người chủ nhân ác độc của tôi cư nhiên kết giao được bạn tốt có thể mang về nhà?!” Người máy quản gia không chút che giấu sự kinh ngạc của nó, “Làm máy khiếp sợ.”
Tùy Thất híp mắt mỉm cười: “Căn cứ 《 Điều lệ lao động người máy tinh tế 》 điều 4.3, bởi vì ngươi nói chuyện cà khịa (âm dương quái khí), tổn hại tinh thần khỏe mạnh của chủ nhân, tiền lương tháng sau trừ một ngàn.”
Ivan: (o_o)!!!
Nó phi thường thức thời sửa miệng: “Chủ nhân xinh đẹp nhất toàn tinh tế, ngài thiện lương hào phóng như vậy, sao nỡ trừ lương của người máy nhỏ bé yếu ớt là tôi chứ?”
“Đương nhiên nỡ, bởi vì ta ác độc mà.” Tùy Thất vuốt ve vỏ trứng kim loại của nó, “Quét tước phòng cho khách cho tốt vào.”
Ivan cung kính nói: “Vâng, chủ nhân thân yêu.”
Tùy Thất VS Ivan, Tùy Thất thắng.
Nói giỡn, làm trâu ngựa bao nhiêu năm cũng không phải làm không công, nàng có rất nhiều sức lực cùng thủ đoạn.
Tùy Thất thỏa mãn nằm vào trong chăn, mở đèn ngủ ấm áp, thực mau liền đi vào mộng đẹp.
Chiều hôm sau lúc 2 giờ rưỡi, tổ bốn người Điên Trốn đoàn tụ tại cảng tinh hạm A3 Tắc Kéo Tinh.
Mấy người cười cười nói nói ngồi trên phi hành khí, trở về nhà Tùy Thất.
Tả Thần, Thẩm Úc cùng Muội Bảo trợn mắt há hốc mồm nhìn biệt thự xa hoa tinh xảo trước mắt, phát ra từng trận tán thưởng.
“Oa ~” Muội Bảo ôm c.h.ặ.t cái ba lô to đựng tro cốt ông nội: “Nhà đẹp quá.”
Thẩm Úc ngơ ngác mở miệng: “Nghĩ tới Tùy tỷ ở tốt, không nghĩ tới ở tốt như vậy.”
Tả Thần ôm vai Tùy Thất: “Tùy tỷ, cảm giác ở biệt thự lớn thế nào?”
“Đương nhiên là,” Tùy Thất giơ lên hai tay, nhẹ nhàng chạy vào biệt thự: “Sướng tê người!”
Nàng quay đầu lại dưới ánh nắng rực rỡ: “Mọi người mau tới đây, chúng ta đi ra vườn chọn cho ông nội một chỗ mộ địa.”
Gió nhẹ phẩy qua, bụi hoa cẩm tú cầu lay động theo gió, tản mát ra từng trận mùi hoa thấm vào ruột gan, tiếng cười dễ nghe của nàng theo gió thổi qua, thổi tan một tia câu nệ trên người ba người.
Bọn họ nhìn nhau cười, nhấc chân bước vào biệt thự.
“Được rồi.”
“Tới đây.”
“Tùy tỷ, chờ em với.”
Dưới sự tỉ mỉ chọn lựa của bốn người, ông nội được an trí ở phía nam hoa viên, nơi có ánh mặt trời sung túc nhất.
Muội Bảo lấy ra l.ồ.ng kính trong suốt, chụp lên hũ tro cốt: “Ông nội, nơi này có hoa có cỏ có ánh mặt trời, rất thoải mái, đúng không ạ.”
Ánh mặt trời xuyên qua pha lê, rơi xuống hũ tro cốt màu xám, nổi lên ánh sáng ấm áp nhàn nhạt.
--------------------------------------------------