Cô bé vui vẻ nhảy cẫng lên hai cái, nói vài tiếng cảm ơn, nhảy nhót rời đi.
Tùy Thất cười cười, cúi đầu tiếp tục thu dọn.
Trong đám người xung quanh đột nhiên truyền đến tiếng xôn xao.
“Ê, đây không phải người của đội hậu cần Căn cứ Khôn Châu sao, sao lại tới đây?”
“Còn tới một lúc ba người, tới làm gì thế nhỉ?”
“Không phải là tới mua thịt kho tàu đấy chứ?”
“Nhưng bán hết rồi mà.”
Ba người đàn ông mặc đồ tác chiến màu đen hùng hổ đứng trước rương vật tư gỗ.
Người đứng chính giữa có vai rộng eo thon, đẹp trai nhưng thần sắc ngạo mạn, hất cằm nói: “Nghe nói chỗ các người có thịt kho tàu?”
Tùy Thất đi đến đối diện hắn, trả lời: “Đã bán hết rồi.”
Cao Hướng Minh quét mắt nhìn Tùy Thất một vòng: “Làm lại cho tôi hai mươi…… Không, 30 phần, đóng gói mang đi.”
Tùy Thất đạm cười trả lời: “Không làm.”
Ánh mắt Cao Hướng Minh trầm xuống: “Cô biết tôi là ai không? Dám từ chối yêu cầu của tôi.”
Á đù, cái kiểu câu này nàng mới nghe được từ miệng Hạ Lạc Nhu cách đây không lâu.
Nàng nhìn người trước mắt có thần sắc và ngữ khí giống Hạ Lạc Nhu đến chín phần, to gan suy đoán:
“Anh không phải là bạn trai của đội trưởng Đội Diệt Thi thuộc Căn cứ Khôn Châu đấy chứ?”
Tùy Thất thuận miệng đoán bừa, người đàn ông đối diện lại nháy mắt nhếch khóe miệng.
Thay đổi sang một bộ biểu cảm ‘cô rất có mắt nhìn’.
Khóe miệng Tùy Thất hơi giật giật: Dựa, sẽ không phải nàng đoán trúng phóc rồi chứ.
Mấy người đội trưởng Đội Diệt Thi này bị sao vậy, không chuyên tâm g·iết tang thi, từng người một yêu đương mù quáng cái gì không biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-445-gia-danh-ban-trai-muc-cung-de-cuop-thit-kho-an-don-di-cung.html.]
Cao Hướng Minh muốn nén khóe miệng đang nhếch lên, nhưng không thành công, hắn tán thưởng nhìn về phía Tùy Thất: “Cô rất khá đấy.”
Tùy Thất giơ tay lên: “Dừng, tôi không cần anh tán thưởng.”
“Muốn ăn thịt kho tàu thì sáng mai quay lại xếp hàng.”
“Nếu hôm nay tôi nhất định phải ăn thì sao?”
Tùy Thất không thể hiểu nổi nhìn về phía hắn: “Đại ca à, muốn ăn thì tự mình làm đi, đều là bạn trai của đội trưởng Đội Diệt Thi rồi, còn thiếu mấy miếng thịt sao?”
Cao Hướng Minh nghẹn họng, đ.ấ.m mạnh một quyền lên rương vật tư gỗ, chỉ vào Tùy Thất nói: “Tôi khuyên cô đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.”
Tùy Thất đứng tại chỗ, đạm cười nhìn hắn.
Cây cán bột của Liên Quyết, Đoạn Phong Tiên của Tả Thần, Toàn Ảnh Độc Nhận của Thẩm Úc đồng thời đ.á.n.h úp về phía Cao Hướng Minh.
Cao Hướng Minh và hai người bên cạnh cuống quít né tránh, sau một hồi thao tác, tên nào cũng không tránh thoát.
Tả Thần quất một roi vào gáy ba người, cây cán bột của Liên Quyết xoay tròn đập vào mặt ba người, Toàn Ảnh Độc Nhận của Thẩm Úc chuẩn xác cắt qua ngón tay đang chỉ vào Tùy Thất của Cao Hướng Minh.
Ba người một tay ôm đầu, một tay che mặt, đau đến nhe răng trợn mắt, khí thế trên người không còn sót lại chút gì.
Đám người vây xem phát ra từng trận cười nhạo.
“Phụt, nhìn cái dạng của hắn kìa, sao đội trưởng Mục lại coi trọng hắn được chứ.”
“Tôi nhớ bạn trai của đội trưởng Mục là một soái ca con lai mà.”
“Tôi cũng từng gặp rồi, tóc nâu mắt xanh, cao ráo chân dài, đẹp trai lắm.”
“Tôi nghe nói anh chàng con lai kia còn là phó đội trưởng Đội Diệt Thi nữa.”
“Vậy bọn họ thật xứng đôi.”
“Thì đấy, nhìn sắc mặt tên này xem, vừa nhìn là biết mượn danh bạn trai đội trưởng Mục để ra ngoài l.ừ.a đ.ả.o rồi.”
“Tôi cũng thấy thế, đội trưởng Mục xưa nay không rảnh quản mấy chuyện bao đồng này, nhưng lại làm mấy tên ch.ó cậy thế chủ này càng ngày càng hống hách.”
Cao Hướng Minh nghe thấy bị bóc mẽ, giận dữ hét lên: “Các người biết cái rắm, đều câm miệng cho tôi!”
--------------------------------------------------