Muội Bảo: “Nó chắc chắn đang rất sợ hãi.”
Tùy Thất lý trí nói: “Tắm rửa thay quần áo trước đã, bốn chúng ta bây giờ hôi rình.”
Tả Thần lập tức thay đổi phương hướng: “Tùy tỷ nói rất đúng, cả người hôi hám thật sự quá mất khí thế.”
Bốn người lần lượt về phòng ngủ tắm rửa nhanh, thay quần áo sạch sẽ, bắt một chiếc phi hành khí rồi nhanh ch.óng đến cục thực thi pháp luật khu A3.
Vi Y là người tiếp đãi họ.
Cô dẫn mấy người vào một phòng họp nhỏ.
Tùy Thất vừa vào cửa, Ivan đã khóc lóc nhào tới ôm lấy nàng: “Chủ nhân!”
Tùy Thất sờ sờ cái đầu bóng loáng của nó: “Đừng khóc, chúng ta đến đón ngươi về nhà đây.”
Ivan gật gật đầu trong lòng nàng.
Tùy Thất nhìn về phía Vi Y: “Robot đương sự còn lại đâu?”
Vi Y: “Khoảng mười phút nữa sẽ đến, các vị ngồi trước đi.”
Bốn người Tùy Thất ngồi xuống trước bàn hội nghị.
Ivan đứng bên cạnh Tùy Thất, ấm ức nói: “Chủ nhân, là con robot kia c.h.ử.i em trước.”
“Em và Mary Sue đang đi dạo ở khu thương mại, nó đột nhiên xông tới sỉ nhục em, c.h.ử.i khó nghe lắm, độc mồm độc miệng.”
“Em chỉ nhẹ nhàng đẩy nó một cái, nó liền tự làm mình móp thành như vậy, thật sự không phải em đ.á.n.h nó.”
Nói rồi, trên màn hình liền chảy ra hai dòng nước mắt to như sợi mì.
Muội Bảo vỗ nhẹ lên vỏ trứng của nó để an ủi.
Thẩm Úc hỏi: “Robot kia bị thương nghiêm trọng không?”
Vi Y chiếu ra hai tấm ảnh: “Vỏ ngoài bị móp nhẹ, màn hình có ba vết xước.”
Bốn người nhìn vết móp nhỏ bằng hạt đậu phộng và vết xước mắt thường khó nhận ra, vô cùng cạn lời.
Tả Thần: “Đây còn không tính là vết thương nhẹ nữa phải không?”
Vi Y: “Vết thương rất nhỏ.”
Tùy Thất: “Vết thương cỡ này, phí sửa chữa cần bao nhiêu?”
Ivan nói: “Vết thương của nó không nặng chút nào, hai ngàn Tinh tế tệ là sửa được.”
Ít tiền vậy sao?
Tùy Thất nghi hoặc: “Vậy ngươi trả số tiền này là được rồi, sao cứ phải đợi ta đến?”
Ivan lẳng lặng liếc nàng một cái: “《Luật Quy phạm Hành vi Robot Tinh tế》 quy định, trách nhiệm hành vi của robot sẽ do chủ nhân hoặc người thuê gánh vác.”
“Em vào cục thực thi pháp luật thì phải đợi chị đến cứu, tự mình không ra được.”
“Ngày đầu tiên em đến nhà chị làm việc đã nói với chị rồi, chị chẳng nhớ gì cả.”
Tùy Thất gãi gãi ch.óp mũi: “Xin lỗi mà, bây giờ chị nhớ rồi, sau này tuyệt đối sẽ không quên.”
Ivan chớp chớp mắt điện t.ử: “Tạm thời tin chị một lần.”
“Khụ khụ.” Vi Y ho nhẹ hai tiếng, “Nói trước với các vị một chút, đối phương yêu cầu bồi thường hai mươi vạn Tinh tế tệ.”
Tùy Thất: “…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-391.html.]
Tả Thần: “Bao nhiêu?”
Thẩm Úc: “Cô có nói thừa một số không không?”
Muội Bảo: “Đây là muốn ăn vạ chúng ta à?”
Tùy Thất đưa ra kháng nghị: “Số tiền bồi thường này không hợp lý, chúng tôi có thể từ chối không?”
Vi Y nói đúng sự thật: “Nếu từ chối bồi thường thì phải đi theo trình tự thông thường của cục thực thi pháp luật. Ivan sẽ bị tạm giam 7 ngày, đồng thời nộp phạt một ngàn Tinh tế tệ.”
Chỉ một ngàn Tinh tế tệ?
Chênh lệch quá nhiều rồi!
Tùy Thất nhìn về phía quản gia robot của mình: “Ivan, hay là ngươi cứ… ngồi tù đi?”
Ivan: “QAQ”
“Ai, đừng khóc đừng khóc.” Tùy Thất ôm nó vào lòng, “Tiết kiệm được hai mươi vạn kia, ta mua cho ngươi 40 bình dung dịch năng lượng Bạc Xảo dung lượng lớn nhất, được không?”
Ivan nín khóc, nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Nhưng mà, nếu em có tiền án, sau này sẽ rất khó tìm việc.”
Tùy Thất lập tức nói: “Vậy thì ngươi cứ làm cho ta mãi đi, chúng ta làm chủ tớ cả đời, thế nào?”
Ivan: “…Vậy em phải suy nghĩ kỹ một chút.”
“Được, ngươi cứ từ từ suy nghĩ.”
Ivan suy nghĩ chưa được bao lâu, ngoài cửa phòng họp đã truyền đến tiếng c.h.ử.i bới cà lơ phất phơ.
“Chủ nhân của con robot rách nát kia cuối cùng cũng dám lộ diện rồi à?”
Một người đàn ông đầu trọc có tướng mạo khắc nghiệt, phía sau là một con robot trông như quả trứng kho đi vào.
Gã đầu trọc đ.á.n.h giá Tùy Thất bốn người một lượt: “Ồ, đông người thế nhỉ.”
Gã chậc chậc lắc đầu: “Các ngươi nghèo đến vậy sao, bốn người dùng chung một con robot?”
“Nghèo cũng không liên quan đến ta.” Gã lười biếng đứng trước mặt Tùy Thất, “20 vạn tiền bồi thường, một xu cũng không được thiếu.”
Tùy Thất nhìn thẳng gã: “Nhiều nhất một vạn, một xu cũng không đưa thêm.”
Vẻ mặt gã đầu trọc lập tức trở nên hung ác: “Cô bố thí cho ăn mày đấy à?”
Tả Thần rất có kinh nghiệm đối phó với loại người này, anh đi đến trước mặt gã đầu trọc: “Đúng vậy, chuyên bố thí cho loại người như anh đấy.”
“Mày nói nhảm cái gì!” Gã đầu trọc lập tức nổi giận.
Tả Thần nhìn gã từ đầu đến chân, rồi lại từ chân lên đầu.
“Cũng đúng, nói anh là ăn mày đúng là sỉ nhục người ta.”
“Ăn mày còn tốt hơn nhiều so với loại rác rưởi không có bản lĩnh kiếm tiền, chỉ biết dựa vào ăn vạ người khác để sống như anh.”
Gã đầu trọc lập tức nóng m.á.u, chỉ vào Tả Thần lạnh lùng nói: “Mày ăn nói cho sạch sẽ vào.”
“Tôi sạch sẽ lắm, ngược lại là anh, miệng thối không chịu được.”
“Mày mới thối, cả nhà mày đều thối!”
…
Hai người cứ thế không ai nhường ai mà cãi nhau.
--------------------------------------------------