Trò chơi nhỏ hai người chính là vùng an toàn của cô.
Tùy Thất nói được làm được, luôn dẫn dắt Liên Quyết thuận lợi đi đến đỉnh cao nhất.
Đồng hồ đếm ngược trên tấm biển gỗ cổ xưa mới chỉ đến 00:47:12.
Họ đến trước chướng ngại vật cuối cùng, trước mắt là một khu vực lõm dài.
Chất lỏng màu xanh lục sền sệt trải đầy gai nhọn sắc bén, kéo dài đến tận cửa xoáy màu trắng đối diện.
Bốn bệ đá hẹp lơ lửng trên chất lỏng màu xanh lục, là con đường duy nhất để họ đến đối diện.
Liên Quyết có chút khó hiểu: “Sao không thấy công chúa?”
Tùy Thất tự tin nói: “Chắc chắn đang đợi chúng ta ở cửa thứ hai.”
Cô khởi động tay chân, nhắm vào bệ đá lơ lửng đầu tiên.
Khoảng cách nửa mét, bệ đá nhỏ chỉ cao đến đùi cô, chỉ cần nhảy nhẹ là có thể hoàn hảo đáp xuống.
Những chướng ngại vật trước đó đều không cần nhảy, đây là lần nhảy đầu tiên của cô trong màn này.
Tùy Thất vung tay, tự tin lấy đà.
Nửa người trên của cô tùy ý duỗi ra nghiêng về phía trước, nhưng hai chân lại chậm một giây mới rời khỏi mặt đất.
Sự cân bằng lập tức bị phá vỡ, thân hình cô loạng choạng, lảo đảo ngã về phía chất lỏng màu xanh lục sền sệt.
C.h.ế.t rồi, sắp toi rồi!
Cô theo bản năng gọi đồng đội của mình: “Liên Quyết!”
Khoảnh khắc tiếng gọi vang lên, eo cô đột nhiên bị siết c.h.ặ.t, Liên Quyết ôm ngang cô, lùi lại một bước.
Sau khi Tùy Thất đứng vững, Liên Quyết liền thu tay lại.
Cô vỗ n.g.ự.c thở phào một hơi: “Cảm ơn.”
Liên Quyết ung dung nhìn cô: “Trò chơi này tôi rất rành, tuyệt đối có thể đưa anh vượt ải thành công?”
Màn tự vả đến quá nhanh, khiến người ta không kịp trở tay.
“Tôi thật sự biết chơi mà, vừa rồi là…” Tùy Thất suy nghĩ từ ngữ thích hợp, “Bị lag một chút.”
“Lag ở đâu?” Liên Quyết hỏi.
“Không phải loại lag đó.” Tùy Thất nhìn xuống hai chân mình, “Là chân tôi không theo kịp mệnh lệnh của não, chậm khoảng một giây mới nhảy.”
Nói một cách nghiêm túc, cô đang đứng ở đây cũng chỉ là một chuỗi dữ liệu, việc bị lag có vẻ là tình huống rất bình thường.
Nhưng đây là lần đầu tiên cô dùng khoang thực tế ảo, cũng không hiểu rõ lắm.
Liền khiêm tốn hỏi Liên Quyết: “Tình huống này của tôi có bình thường không?”
“Không bình thường.” Liên Quyết nói thật, “Bình thường mà nói, ý thức và hành động sẽ hoàn toàn đồng bộ, độ trễ sẽ không vượt quá 0.1 mili giây. Tình huống của cô thuộc về trường hợp ngoài ý muốn.”
Tùy Thất: …………
Cô sờ trán, mặt lộ vẻ lo lắng: “Cơ thể tôi đang nằm trong khoang thực tế ảo sẽ không xảy ra vấn đề gì chứ?”
“Sẽ không.” Liên Quyết giải thích, “Chắc là độ tương thích của cô với khoang thực tế ảo này không đủ cao, tỷ lệ đồng bộ không đủ, nên mới xuất hiện tình trạng hành động bị trễ, lần sau đổi khoang thực tế ảo có độ tương thích cao hơn là được.”
Nghe anh nói vậy, Tùy Thất liền không còn lo lắng, không phải cơ thể có vấn đề là được.
Trò chơi không thể tạm dừng giữa chừng, bây giờ cần phải suy nghĩ làm thế nào để vượt ải.
Liên Quyết nhìn về phía Tùy Thất, thử hỏi: “Có cần tôi cõng cô không?”
Cô chống cằm suy nghĩ hai giây, hỏi lại: “Anh không thể giống như Muội Bảo, quăng tôi sang đối diện sao?”
Liên Quyết: …
Anh nhớ lại dáng vẻ anh dũng của cô khi lao về đích trong cuộc thi tiếp sức ở tinh cầu Trạch Bạc Nhĩ.
Anh im lặng một lúc lâu, thành thật nói: “Tôi không thể.”
Tùy Thất nhanh ch.óng liếc anh một cái: “Được, vậy phiền anh cõng tôi.”
Liên Quyết từ cái liếc mắt đó rõ ràng bắt được bốn chữ to “Anh có hơi yếu”.