【 Ở sa mạc sống một ngày đều quá sức, 21 ngày thật sự có thể cẩu trụ sao? 】
【 Lo lắng cái gì, đây là trò chơi, có điểm vật tư mà. 】
【 Có cái mạng tìm được hay không còn khó nói. 】
【 Những người khác không biết, nhưng tui tin tưởng Thí tỷ! 】
【 Thí tỷ cùng Đội Điên Trốn của chúng ta, tuyệt đối sẽ không dễ dàng bay màu đâu. 】
【 Hy vọng như thế. 】
Thử thách Hoang tinh gian nan nhất, thường thường chỉ cần hoàn cảnh sinh tồn ác liệt nhất.
Sa mạc, một nơi tự mang buff t.ử vong.
Độ chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cực lớn, ban ngày 50 độ C cực nóng, buổi tối có thể trực tiếp hạ xuống âm độ.
Vừa có thể nóng c.h.ế.t người, lại có thể đông c.h.ế.t người.
Càng đừng nói còn có bão cát, say nắng, mất nước, côn trùng độc c.ắ.n chờ các hạng mục.
Mỗi hạng mục đều có thể nhẹ nhàng lấy mạng nhỏ của người chơi.
Chậc, khó sống.
【 Chúc mừng các vị người chơi, thành công tiếp đất Tinh cầu Y Sa. 】
【 Hiện tại là giờ tinh tế 8 giờ đúng, thử thách sinh tồn thứ 5 chính thức bắt đầu! 】
【 Mời các vị tuân thủ quy tắc trò chơi duy nhất: Cấm g.i.ế.c hại người chơi khác. 】
【 Mạt thế hoang tinh, sinh tồn tối thượng! 】
Thông báo tràn ngập sức sống của phía chính phủ vừa kết thúc, bốn người Đội Điên Trốn lập tức mở quang não, xem xét vật tư.
Tùy Thất điên cuồng cầu nguyện: Cầu xin, thẻ bài Hộp Mù SSS nhất định phải có thể sử dụng bình thường!
Bằng không bọn họ ngày đầu tiên phải bay màu.
Khoảnh khắc mở ra kho vật tư, trong đầu Tùy Thất cũng vang lên âm thanh điện t.ử quen thuộc.
“Chúc mừng ngài nhận được bánh mì nướng mật ong *1 túi, 750ml nước khoáng *1, t.h.u.ố.c giải nhiệt *1, dây nilon *1”
Nàng ôm c.h.ặ.t quang não của mình: Thẻ bài Hộp Mù 3S, ta sẽ mãi mãi yêu ngươi!
Muội Bảo mở ra một con b.úp bê vải hình cừu nhỏ đáng yêu đeo bình nước nhỏ.
Thẩm Úc nhận được một cái khăn lụa tản nhiệt màu trắng, nhìn qua dài 3 mét.
Tả Thần nhíu mày nhìn màng bọc thực phẩm trong tay: “Phế vật!”
Tùy Thất nhận lấy màng bọc thực phẩm từ tay hắn, xoay hai vòng thu vào kho tùy thân: “Không hiểu đi, thứ này hữu dụng lắm đấy.”
Tả Thần thỉnh giáo: “Có ích lợi gì?”
Tùy Thất chớp mắt: “Đến lúc đó anh sẽ biết.”
Thẩm Úc đưa khăn lụa qua: “Tùy tỷ, xem cái khăn lụa này đi.”
Tùy Thất sờ sờ chất vải khinh bạc, thập phần hài lòng với xúc cảm lạnh lẽo kia.
Tùy đại lão đưa ra ý kiến chỉ đạo: “Chia làm bốn phần, làm thành khăn trùm đầu bọc lấy đầu chúng ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-327-vat-tu-sa-mac-va-mang-boc-thuc-pham.html.]
Nàng giải thích nói: “Phần đầu giữ được mát mẻ, có thể hữu hiệu hạ thấp xác suất bị say nắng.”
Ba vị đồng đội like cho nàng một cái thật lớn.
Thẩm Úc làm theo lời xé khăn lụa ra.
Bốn người mỗi người cầm một mảnh, hỗ trợ lẫn nhau buộc c.h.ặ.t cho đối phương.
Muội Bảo ôm đầu cười nói: “Quả nhiên mát mẻ hơn chút.”
Tả Thần l.i.ế.m l.i.ế.m đôi môi đã bắt đầu khô khốc: “Chúng ta hiện tại đi đường nào?”
Tùy Thất chỉ hướng cồn cát cách đó không xa: “Đi lên chỗ cao, quan sát địa hình, tìm chỗ râm mát có thể tạm thời nghỉ ngơi.”
Nàng từ kho tùy thân lấy ra nước khoáng, dặn dò nói: “Mỗi người uống một ngụm ngậm trong miệng, giữ cho miệng cùng yết hầu ướt át.”
Bốn người mỗi người ngậm một ngụm nước, hướng tới cồn cát cao cao đi đến.
Cát mềm xốp không có chỗ dựa, mỗi bước đi đều phải hao phí rất nhiều thể lực.
Đặc biệt là leo sườn cát, đi một bước trượt hai bước.
Dưới cái nóng hơn 50 độ, sa mạc cực đoan khốc nhiệt, ngay cả không khí cũng đình trệ, không có một tia lạnh lẽo.
Đi lại trong hoàn cảnh này, mỗi giờ có thể ra một lít mồ hôi.
Mấy người Đội Điên Trốn liên tục đi tới hai mươi phút sau, cũng đã mồ hôi như mưa.
Mồ hôi rơi xuống bãi cát nóng bỏng, nháy mắt bốc hơi thành một sợi khói trắng.
Chỉ có khăn lụa tản nhiệt quấn trên đầu có thể cung cấp vài phần lạnh lẽo.
Ngụm nước ngậm trước khi xuất phát đã sớm nuốt xuống.
Tiếng thở dốc thô nặng hết đợt này đến đợt khác.
Mà bọn họ khoảng cách đến đỉnh cồn cát còn một đoạn rất dài.
Lại kiên trì đi mười phút, Tùy Thất dừng lại, lấy ra chai nước khoáng uống hai ngụm, đưa cho đồng đội phía sau.
Tài nguyên nước trân quý, điểm vật tư còn không biết khi nào có thể tìm được.
Bọn họ đều rất khát, nhưng ai cũng không dám uống nhiều.
Hơi chút nhấp một ít, ngậm một ngụm trong miệng, liền lại thu vào kho tùy thân.
Quấn lại khăn lụa, tiếp tục vùi đầu đi tới.
Tùy Thất đi được vài bước, bước chân chợt dừng lại.
Các đồng đội đi theo phía sau nàng: “?”
Tả Thần thò đầu nhìn lại, chỉ thấy phía trước hai mét, một con rắn hổ mang màu đen chậm rãi chui ra từ trong cát.
Thân thể thỉnh thoảng đong đưa trái phải, phảng phất tùy thời đều sẽ phát động công kích.
Tùy Thất cứng đờ nói: “Các bạn ơi, có chuyện tôi quên nói với mọi người.”
Tả Thần lập tức tiếp lời: “Chuyện gì?”
Nàng từ kẽ răng rặn ra tiếng gió: “Tôi sợ rắn hổ mang đến ngất.”
Nói xong liền nhắm hai mắt, đầu nghiêng một cái, thẳng tắp ngã về phía sau.
Tả Thần, Muội Bảo cùng Thẩm Úc: “!!!”
--------------------------------------------------