Người chơi nhặt được Thẻ Tên của Muội Bảo tên là Cao Hoằng, người đồng đội cuối cùng của hắn vừa bị phi thuyền y tế đón đi mười phút trước.
Hắn không có nước, không có thức ăn, đói khát đến cùng cực, ôm con rối gỗ của đồng đội để lại, co ro trong góc tường tuyệt vọng chờ đợi khoảnh khắc bị loại trừ, bất ngờ phát hiện Thẻ Tên của Lâu Muội Bảo trong khe hở của bức tường bị hư hại.
Cao Hoằng như gặp được mưa rào, hắn kích động đến run rẩy, hưng phấn viết mệnh lệnh lên thẻ giấy đen.
Ngay khoảnh khắc Thẻ Tên và thẻ mệnh lệnh dính vào con rối, Muội Bảo đang ngủ say bên cạnh Tùy Thất, đột nhiên mở mắt.
Cô bé giơ tay tìm kiếm bên gối, nắm lấy cái xẻng liền ngang nhiên đ.á.n.h về phía Tùy Thất gần nhất.
Tùy Thất đang ngủ say, không hề phòng bị.
Mắt thấy cái xẻng sắp đập vỡ đầu cô, một bàn tay nhỏ trắng nõn đã nắm c.h.ặ.t lấy lưỡi xẻng sắc bén.
Hung khí lấp lánh ánh sáng lạnh, lại không thể tiến thêm một chút nào.
Kim loại cứng rắn làm rách da Đô So, để lộ ra vân gỗ bên trong.
Nó nhìn Muội Bảo chậm rãi ngồi dậy, trong mắt tràn đầy nghi hoặc: “Tại sao lại muốn làm hại chủ nhân?”
Muội Bảo bị giọng nói lạnh lùng của nó làm cho tỉnh táo, ngơ ngác nhìn về phía cái xẻng chỉ cách đầu Tùy Thất vài centimet, kinh hãi toát mồ hôi lạnh.
Cô bé muốn buông cái xẻng ra, lại không tự chủ được mà hung hăng đ.â.m về phía Đô So.
“Mau tránh ra!” Muội Bảo kinh hô.
Tùy Thất đột nhiên tỉnh giấc, một tay ôm ngang Muội Bảo, đè xuống giường: “Muội Bảo.”
Hai tay Muội Bảo không tự chủ, vung xẻng định tấn công Tùy Thất, bị Đô So canh giữ bên cạnh ngăn lại.
Muội Bảo run giọng nói: “Tùy tỷ, chị mau thả em ra, em sợ làm tang (thương) chị.”
Tùy Thất nhẹ giọng an ủi cô bé: “Không sao đâu Muội Bảo, đừng sợ.”
Tả Thần và Thẩm Úc vừa mở mắt đã thấy Muội Bảo đang tấn công Tùy Thất, nhất thời kinh ngạc tại chỗ.
“Chắc là có người tìm được Thẻ Tên của Muội Bảo rồi.” Thẩm Úc phản ứng lại đầu tiên, “Em ấy bị khống chế rồi.”
Điều họ lo lắng nhất cuối cùng cũng đã xảy ra.
Muội Bảo liều mạng giãy giụa, tay trái đột nhiên quẹt qua mặt Tùy Thất, móng tay cứng rắn vẽ ra hai vệt m.á.u trên mặt cô.
Máu tươi theo gò má chảy xuống, nhỏ giọt lên mặt Muội Bảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-115-muoi-bao-bi-dieu-khien.html.]
Nước mắt Muội Bảo lập tức trào ra.
Cô bé dùng hết sức giãy ra khỏi lòng Tùy Thất, nắm c.h.ặ.t xẻng chạy về phía cửa.
Tả Thần và Thẩm Úc chặn trước mặt cô bé, không ai dám ra tay, chỉ có thể hoảng sợ né tránh những đòn tấn công của cô bé.
Cuối cùng vẫn là Đô So tiến lên, ba hai chiêu đã tước được cái xẻng của cô bé, ôm c.h.ặ.t cô bé vào lòng, khống chế hành động của cô bé.
Muội Bảo tự trách không thôi, cô bé nhìn về phía Tùy Thất, nước mắt lưng tròng: “Tùy tỷ, dùng khói độc cho em bị loại trừ đi.”
Trong giọng nói tràn đầy sự cầu xin tha thiết: “Đừng để em làm hại các chị.”
Tùy Thất tùy tay lau đi vết m.á.u trên mặt, đi đến trước mặt Muội Bảo, duỗi tay lau nước mắt cho cô bé: “Muội Bảo, đừng sợ.”
Giọng cô nhẹ nhàng và bình tĩnh, Muội Bảo dưới sự trấn an dịu dàng, dần dần ngừng khóc.
Cô nhẹ nhàng xoa tóc cô bé, nói: “Nói cho chị biết, bây giờ em muốn làm gì?”
Muội Bảo sụt sịt hai tiếng: “Muốn chạy về phía đông nam, đi tìm một người.”
“Được.” Tùy Thất thấp giọng dỗ cô bé: “Quang não của em có thiết bị định vị, dù đi đâu, chúng ta đều có thể biết vị trí của em, đúng không?”
Muội Bảo gật gật đầu: “Vâng.”
“Cho nên đừng sợ.” Tùy Thất ánh mắt dịu dàng và chuyên chú, “Em cứ đi, chúng ta sẽ luôn đi theo sau em.”
“Chúng ta cùng đi xem là kẻ không có mắt nào, dám trêu chọc Đội Điên Trốn của chúng ta.”
Muội Bảo nhìn cô, mang theo giọng mũi nồng đậm nói một câu: “Ngoéo tay.”
Tùy Thất cười vươn ngón út, Muội Bảo ngoắc lấy, giống như trước đây, xoay một vòng theo chiều kim đồng hồ, một vòng ngược chiều kim đồng hồ.
Tả Thần và Thẩm Úc cũng tiến lên ngoéo tay với cô bé.
Cảm xúc hoảng loạn của Muội Bảo hoàn toàn bình tĩnh lại.
Tùy Thất nhặt cái xẻng lên, đưa cho cô bé: “Cầm v.ũ k.h.í đi.”
Muội Bảo do dự không chịu nhận: “Nếu em lại ra tay với các chị thì sao?”
Đô So ôm cô bé lắc lư trái phải: “Đừng lo, hai mươi cái bạn cũng không phải đối thủ của tôi.”
Muội Bảo nín khóc mỉm cười, nhận lấy cái xẻng từ tay Tùy Thất: “Bạn tôn (thật) lợi hại quá, Đô So.”
--------------------------------------------------