Trần Tự theo sát phía sau, chỉ vào Bùi Dực nói: “Tránh xa ra một chút.”
Bùi Dực hôi hám bị xa lánh: “Tôi hôi các người liền không yêu tôi sao? Tình yêu của các người cũng quá nông cạn rồi!”
Tân Dặc hét lớn một tiếng: “Câm miệng! Cậu hiện tại còn hôi hơn phân của Cuốn Ca gấp một trăm lần!”
Hình dung cụ thể thật.
Bùi Dực từng bị phân của Cuốn Ca hun cho muốn nôn, trong nháy mắt liền có nhận thức rõ ràng về độ hôi của mình.
Hắn bắt đầu hoảng loạn: “Tôi cư nhiên hôi như vậy, thế phải làm sao, tôi có bị ướp cho ngấm mùi luôn không a?!”
Tân Dặc đáp lại hắn: “Cậu lùi lại phía sau 500 mét trước đi, làm bọn tôi hôi đến ngất xỉu thì không ai giúp cậu tắm rửa đâu!”
Bùi Dực gào khóc chạy ra xa.
Lúc Lâm Hành Tuyết về đến nhà, bị mùi hôi gay mũi ở cửa hun đến không mở mắt nổi, phải đi đường vòng, từ cửa sau về nhà.
Đi ngang qua phòng bếp, trùng hợp đụng phải Tả Thần và Trần Tự.
Bọn họ đeo khẩu trang, xách hai thùng nước nóng đi ra ngoài với vẻ mặt thấy c·hết không sờn.
Tả Thần trầm giọng nói: “Bùi Dực bị dịch hôi của chồn hôi phun trúng, bọn anh đi tắm cho cậu ta.”
Lâm Hành Tuyết ngơ ngác gật đầu, nói: “Em vừa thấy Thẩm ca mang theo Tùy tỷ bay về rồi.”
“Ừ, Liên ca cũng đã về.” Tả Thần chỉ chỉ hướng phòng cho khách, “Đều ở trong phòng đấy.”
Lâm Hành Tuyết chạy chậm về phía phòng cho khách của Đội Điên Trốn.
Cửa phòng mở ra, Tùy Thất, Thẩm Úc, Muội Bảo, Tân Dặc và một con mèo trắng nhỏ ngồi vây quanh bàn trà phòng khách.
Tùy Thất nghe được tiếng bước chân ngẩng đầu, thấy Lâm Hành Tuyết liền cười chào hỏi: “Hành Tuyết, em về rồi à.”
Lâm Hành Tuyết đi đến bên bàn trà, vừa định mở miệng nói chuyện, trong tay đã bị nhét hai khối tinh thể phát sáng.
Tùy Thất nháy mắt với cô bé: “Đã nói muốn tặng quà cho em, hai khối này một cái xanh đậm, một cái xanh nhạt, xem thích màu nào?”
Lâm Hành Tuyết nắm c.h.ặ.t tinh thể trong tay: “Đẹp quá, em đều thích.”
Tùy Thất nói: “Vậy tặng em cả hai khối.”
Muội Bảo bưng khối tinh thể phát sáng màu hồng tím, cười tít mắt: “Chị Hành Tuyết, vì sao chị lại thích màu xanh lục nha? Em còn tưởng chị thích màu đen cơ.”
Lâm Hành Tuyết nhìn tinh thể màu xanh nhạt trong lòng bàn tay trái: “Vảy ban đầu của chị, chính là màu xanh lục.”
Tùy Thất và Muội Bảo đầu tiên là ngẩn ra, ng·ay sau đó lại cười rộ lên.
Muội Bảo khen: “Oa, vậy đuôi của chị trước kia nhất định rất đẹp.”
Lâm Hành Tuyết nhếch khóe miệng cười cười.
Tùy Thất nhìn giá trị dị hoá trên đầu cô bé đã giảm xuống còn 52, hỏi: “Vảy của em có biến lại thành màu xanh không?”
Trong mắt Lâm Hành Tuyết hiện lên ý cười thanh thiển nhưng rõ ràng, cô bé nói: “Có, biến xanh lại rất nhiều.”
“Vậy thì tốt quá rồi.”
Tùy Thất thật lòng mừng cho cô bé, nhìn mái tóc ngắn so le không đồng đều sau đầu cô bé, lại nhịn không được nhíu mày: “Hôm đó nên lôi cái tên cắt đứt tóc em ra tẩn cho một trận.”
“Không sao, lúc đó em đã tẩn hắn rồi.” Lâm Hành Tuyết nhẹ giọng nói, “Còn cắt luôn tóc của hắn nữa.”
Tùy Thất và Muội Bảo đồng thời giơ ngón tay cái với cô bé: “Làm tốt lắm.”
“Cộp cộp.”
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vã.
Lai Á và Lâm Hành Trạch rất nhanh xuất hiện ở cửa phòng.
Tùy Thất dẫn đầu nhìn về phía đỉnh đầu hai người, giá trị dị hoá của họ cũng đều giảm xuống còn khoảng 50.
Lai Á rảo bước đi đến trước mặt Tùy Thất, ôm c.h.ặ.t lấy nàng: “Chào mừng trở về.”
Da thịt trên người Lai Á đã lành lặn, sắc mặt cũng hồng hào hơn rất nhiều.
Tùy Thất mang theo ý cười trong mắt: “Lai Á, cô khôi phục rất tốt.”
“Nhờ có các bạn mạo hiểm cứu tôi.” Lai Á hơi nhíu mày, có chút do dự hỏi: “Sao không thấy vị còn lại?”
Tùy Thất biết cô ấy hỏi Liên Quyết, cười nhìn về phía con mèo trắng nhỏ bên cạnh: “Đây là anh ấy, tạm thời biến thành thú hình.”
Lúc này Lai Á mới giãn mày ra: “May mà các bạn bình an vô sự, bằng không lương tâm tôi khó an.”
“Đừng nghĩ như vậy, dòng chảy ngầm dưới đáy biển khó mà đoán trước, không phải lỗi của cô.” Tùy Thất an ủi.
Lai Á ôn hòa cười cười, tháo chiếc vòng cổ trên cổ mình xuống, đưa cho Tùy Thất: “Xin hãy nhận lấy tạ lễ của tôi.”
Phía dưới sợi dây bạc kia là một mặt dây chuyền hình giọt nước trong suốt, phảng phất như một giọt nước mắt bị đóng băng.
Lâm Hành Trạch cũng đưa một chiếc răng sói trơn bóng cho Liên Quyết: “Một chút quà mọn, biểu thị lòng biết ơn, đừng chê nhé.”
Tùy Thất vội nói: “Món quà xinh đẹp như vậy, sao có thể chê được.”
Nàng dùng hai tay nhận lấy vòng cổ, trong khoảnh khắc, âm thanh nhắc nhở quen thuộc lần nữa vang lên.
【 Chúc mừng bạn nhận được vật tư đặc biệt ‘Nước Mắt Nhân Ngư’ *1, sử dụng vật tư này tiếp xúc với mục tiêu, có thể thu hoạch hình ảnh ký ức của đối phương trong vòng 1 giờ. 】
【 Có thể sử dụng ba lần, mỗi lần sử dụng xong cần làm lạnh 24 giờ. 】