Tả Thần vòng qua quan tài và hố đất, đi đến bên giường Thẩm Úc, b.úng nhẹ vào trán anh ta: “Thẩm ca, nên dậy rồi.”
Hơi thở của Thẩm Úc đều đều, không có một chút dấu hiệu nào là sắp tỉnh.
“Ngủ say thế?” Tả Thần cười, ghé sát vào tai Thẩm Úc, gọi một tiếng: “Thẩm ca!”
Tiếng gọi này của anh ta không nhỏ, người ngủ say đến mấy cũng sẽ bị đ.á.n.h thức, nhưng Thẩm Úc lại không có bất kỳ phản ứng nào, thậm chí đầu cũng không nghiêng đi một chút.
Tả Thần nhận ra có điều không ổn, anh ta nhíu mày, lay vai Thẩm Úc: “Thẩm ca tỉnh lại đi, Thẩm ca, Thẩm Úc!”
Tùy Thất và Muội Bảo nghe ra giọng anh ta không đúng, lập tức tỉnh táo lại.
Một người nhảy ra khỏi quan tài, một người nhảy ra khỏi hố đất, lao đến bên giường Thẩm Úc.
Họ liên tục gọi tên Thẩm Úc, nhưng hai mắt anh ta vẫn nhắm nghiền.
Thế nhưng hơi thở, nhịp tim, nhiệt độ cơ thể, thậm chí cả HP của anh ta đều rất bình thường.
Tả Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Úc, trong mắt hiện rõ vẻ lo lắng và sốt ruột: “Mọi thứ đều ổn cả, sao lại không tỉnh lại được chứ?”
Tùy Thất lướt lại những gì họ đã trải qua hôm nay trong đầu, suy nghĩ về nguyên nhân có thể dẫn đến tình trạng này của Thẩm Úc.
Lặp đi lặp lại hai ba lần, cô nghĩ đến bức ảnh ở mặt sau thẻ thân phận của Thẩm Úc.
Người chìm vào giấc ngủ say không thể tỉnh lại.
Sao lại có chút giống Người đẹp ngủ trong rừng nhỉ?
…………?
Không thể nào?
Thẩm · hoàng t.ử ngủ trong rừng · Úc?
Ha ha, sao có thể chứ, thật là vớ vẩn.
… Mặc dù… nhưng mà… có lẽ…
Dù sao bây giờ cũng không có cách nào khác, hay là thử xem?
Cùng lắm cũng chỉ là một nụ hôn, không được thì lại nghĩ cách khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-573.html.]
Cô và Muội Bảo không tiện ra tay, chẳng phải còn có Thần ca sao, dễ nói chuyện.
Cô hắng giọng, nhỏ tiếng nói: “Thần ca, Muội Bảo, hai người đã nghe qua câu chuyện Người đẹp ngủ trong rừng chưa?”
Muội Bảo chớp đôi mắt to, lắc đầu.
Tả Thần thì có nghe qua một chút: “Cô nói câu chuyện cổ tích thời xưa về nàng công chúa bị nguyền rủa, bị con thoi đ.â.m bị thương rồi chìm vào giấc ngủ, cuối cùng được hoàng t.ử hôn tỉnh lại ấy à?”
Tùy Thất giơ ngón cái lên: “Đúng vậy, chính là nó, tổng kết rất đúng chỗ.”
“Tôi cảm thấy tình hình của Thẩm ca bây giờ rất giống Người đẹp ngủ trong rừng.” Cô nói ra suy nghĩ của mình, “Hay là thử hôn một cái? Biết đâu lại tỉnh.”
Muội Bảo nghe xong lập tức cởi giày leo lên giường, giơ tay chùi miệng, chu môi định hôn Thẩm Úc.
“Ấy ấy ấy!”
“Đừng!”
Tùy Thất và Tả Thần không ngờ cô bé lại nhanh như vậy, vội vàng ra tay ngăn cản.
Tùy Thất nắm lấy miệng Muội Bảo, Tả Thần che mặt Thẩm Úc.
“Muội Bảo, em manh động quá.” Tùy Thất véo má mềm mại của Muội Bảo, nói.
Muội Bảo bĩu môi nói: “Người đẹp ngủ trong rừng cần hoàng t.ử hôn, vậy hoàng t.ử ngủ trong rừng không phải cần công chúa hôn sao?”
Cô bé nhìn Tùy Thất nói: “Tùy tỷ mà hôn Thẩm ca, Liên ca biết chắc chắn sẽ buồn, nên để em hôn Thẩm ca tỉnh lại đi.”
“Muội Bảo nói có lý.” Tả Thần trước tiên khẳng định lời của Muội Bảo, sau đó lại chuyển chủ đề, “Nhưng vẫn là để anh thử trước, anh hôn không tỉnh thì em hãy hôn, được không?”
Muội Bảo nghiêm túc suy nghĩ ba giây, gật đầu: “Được.”
Tả Thần hít một hơi thật sâu, từ từ cúi đầu, hôn lên má Thẩm Úc.
Còn cách hai centimet nữa là hôn tới nơi, giọng của Tùy Thất đột nhiên vang lên: “Vị hoàng t.ử vô liêm sỉ kia hôn vào mặt à?”
Tả Thần ngẫm lại câu này trong đầu: “… Không phải mặt sao?”
Tùy Thất cẩn thận nhớ lại nguyên văn câu chuyện Người đẹp ngủ trong rừng, nhíu mày nói: “Tôi cũng không nhớ rõ.”
--------------------------------------------------