Mấy người nghe xong sắc mặt toàn biến.
Bùi Dực ngã vào đầu vai Trần Tự: “Khó chịu muốn khóc, chẳng lẽ em nhất định phải bị loại trừ ở màn chơi này sao?”
Tả Thần nhíu mày nói: “Ban tổ chức không định cho người chơi đường sống sao, vì cái gì không chừa lại khu an toàn?”
Tân Dặc phẫn nộ nói: “Ban tổ chức rốt cuộc đang làm cái gì?”
Tùy Thất trong lòng lại đã sáng tỏ.
Trận sinh tồn khiêu chiến này đề cập đến hai bối cảnh —— rừng cây cô đảo cùng hang động băng đá vôi.
Cô đạm cười nói: “Ban tổ chức khẳng định để lại khu an toàn cuối cùng, không ở trong hang động băng này, vậy chỉ có thể là ở hòn đảo cô độc mà chúng ta đã thoát đi kia.”
Muội Bảo ở một bên gật đầu lia lịa.
Tả Thần bừng tỉnh: “Đúng rồi, rất có khả năng.”
Bùi Dực sửng sốt, ng·ay sau đó đột nhiên vỗ trán: “Đúng vậy, sao em lại quên béng hòn đảo kia chứ!”
Tân Dặc cười lạnh hai tiếng: “Ban tổ chức thật là không coi chúng ta ra gì mà.”
Trần Tự khoanh tay trước n.g.ự.c: “Khói độc cách lều trại đã không đủ 10 mét, rất nhanh sẽ tràn tới đây, phen này căng rồi.”
Bùi Dực thương tâm muốn ch·ết: “Chúng ta cũng quá t.h.ả.m, cư nhiên muốn toàn quân bị diệt.”
“Sao có thể?” Tả Thần tự hào mà ôm lấy Thẩm Úc, “Thẩm ca của anh có thể sống đến cuối cùng.”
Bùi Dực trong chớp mắt liền ngã xuống vai Thẩm ca: “Hâm mộ Thẩm ca quá đi.”
Tùy Thất nhìn thoáng qua khói độc ngoài lều trại, xoay người đi đến giữa lều ngồi xuống, lấy ra một đống lớn đồ ăn, tiếp đón mọi người tới ăn.
“Việc đã đến nước này, ăn cơm trưa trước đi.”
Sự tình gì đều không thể làm chậm trễ việc ăn cơm.
“Được rồi Tùy tỷ.” Muội Bảo ngồi xuống bên tay phải cô.
Tả Thần ôm lấy Thẩm Úc ngồi ở bên cạnh Muội Bảo: “Xác thật có chút đói bụng.”
Liên Quyết ngồi ở bên trái Tùy Thất, từ đống đồ ăn chọn một khối bánh mì vị cam.
Tùy Thất sắc mặt như thường, gói bò khô trong tay lại xé ba lần mới mở được.
Bùi Dực ngồi ở đối diện cô, đầy cõi lòng chờ mong hỏi: “Tùy tỷ, chị bình tĩnh như vậy, có phải hay không đã nghĩ ra biện pháp thoát vây?”
Tùy Thất c.ắ.n miếng bò khô: “Vẫn chưa, đang suy nghĩ.”
Trong mắt cậu ta lóe sáng: “Em đ.ấ.m bóp vai cho chị thì chị có nghĩ ra nhanh hơn không?”
Tùy Thất ngoắc ngoắc ngón tay: “Lại đây đ.ấ.m hai cái thử xem.”
“Được rồi.”
Bùi Dực chạy đến phía sau Tùy Thất, ra sức đ.ấ.m vai cho cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-542-100-trieu-fan-va-vong-quay-vat-tu-cuu-mang.html.]
“Lực đạo này được không?”
“Rất tuyệt.”
Muội Bảo thấy thế cũng nắm tay nhỏ đ.ấ.m chân cho cô.
Mặt khác mấy người cũng sôi nổi vây đến bên người Tùy Thất, Tả Thần lập tức hỗ trợ đ.ấ.m chân kia, Thẩm Úc giúp cô thả lỏng cánh tay, Trần Tự cùng Tân Dặc giúp cô mát xa da đầu.
Liên Quyết tiếp nhận bò khô trong tay Tùy Thất, đưa tới bên miệng cô: “Tôi giúp cô cầm, cô c.ắ.n là được.”
Tùy Thất: “………”
Không nghĩ tới thế nhưng lại được hưởng thụ sự hầu hạ ân cần như thế này.
Cô c.ắ.n một ngụm bò khô, tự hỏi rốt cuộc còn có biện pháp gì có thể làm cho bọn họ tránh thoát kiếp nạn này.
Khói độc màu lục đậm hướng tới lều trại tới gần, lực đạo đ.ấ.m vai của Bùi Dực dần dần biến đại: “Tới rồi tới rồi, khói độc đến bên ngoài lều trại rồi, Tùy tỷ chị nghĩ ra biện pháp chưa?”
Tùy Thất minh tư khổ tưởng hồi lâu, cư nhiên thật làm cô nghĩ ra một cách.
Cô đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Tả Thần, Thẩm Úc cùng Muội Bảo: “Các em còn nhớ hay không ở Tinh cầu Đá Ráp, chúng ta bởi vì số fan đột phá một vạn, đạt được một lần cơ hội rút thăm trúng thưởng ‘Vòng Quay Vật Tư Lớn’ không?”
Thẩm Úc gật đầu nói: “Nhớ rõ, lần đó chúng ta rút được bốn cái áo mưa.”
Tả Thần click mở quang não: “Sau lại chúng ta tắt thông báo donate, nên không nhận được bất luận cái gì nhắc nhở nữa.”
Bùi Dực nghe đến đó, trực tiếp hô to một tiếng: “Cái gì, các người cư nhiên vẫn luôn chưa dùng Vòng Quay Vật Tư Lớn!”
Muội Bảo ngửa đầu nói: “Dùng qua một lần rồi.”
Bùi Dực vỗ tay cái đét: “Một lần tính là cái gì, bằng số lượng fan hiện tại của các người, phỏng chừng đã tích cóp được mười mấy lần cơ hội rút thăm trúng thưởng rồi.”
Cậu ta ngữ khí kích động: “Vòng Quay Vật Tư Lớn mùa này rút ra vật tư đều cũng không tệ lắm, không chừng thật có thể rút được vật tư cứu mạng, các người mau thử xem!”
Tả Thần dẫn đầu tiến vào cá nhân trung tâm, click mở giao diện fan, trên màn hình quang não nháy mắt b.ắ.n ra vô số khung thoại.
Cái khung thoại cuối cùng hiển thị chính là:
“Chúc mừng Đội Bệnh Viện Tâm Thần Đang Lẩn Trốn fan đột phá 100 triệu, đạt được cơ hội rút thăm trúng thưởng ‘Vòng Quay Vật Tư Lớn’ 3 lần.”
“Tích lũy đạt được cơ hội rút thăm trúng thưởng 21 lần, đã sử dụng 1 lần, chờ sử dụng 20 lần.”
Tả Thần: “Chúng ta cư nhiên có 100 triệu fan?!”
Tùy Thất: “Khó có thể tin!”
Thẩm Úc: “Kh·iếp sợ!”
Muội Bảo: “Oa áo ~”
Bốn người Đội Săn Hoang đều vây quanh lại đây.
Phía dưới chính giữa khung thoại có cái nút ‘Bắt đầu rút thăm trúng thưởng’, ngón tay Tả Thần hư hư đặt ở phía trên: “Ai đỏ tay, tới rút một cái.”
--------------------------------------------------