Tùy Thất đau khổ bấm vào kho tùy thân: "Kho ơi là kho, mày là công cụ mấu chốt để mua hàng giá 0 đồng đấy, phải cố gắng lên chứ!"
Cô ôm vật tư trong lòng không muốn từ bỏ: "Kho tùy thân đã là sản phẩm của game thì chắc chắn có chức năng sắp xếp, để mình tìm xem."
Tùy Thất tìm kiếm với tốc độ cực nhanh, ngón tay lướt như bay, cuối cùng cũng tìm thấy.
"'Sắp xếp một chạm'! Mình biết ngay là có chức năng này mà."
Cô nhấn mạnh một cái, kho tùy thân hỗn loạn lập tức trống ra một phần ba không gian.
"Phát hiện vật tư có thể thu thập, có muốn đưa vào kho tùy thân không?"
Khung thông báo đáng mừng lại hiện ra, Tùy Thất tiếp tục vùi đầu thu vật tư. Sau khi một món vật tư nữa trong tầm tay được thu vào kho, trước mắt cô bỗng sáng lên, bất ngờ đối mặt với Liên Quyết cũng đang phát ra ánh sáng vàng.
Liên Quyết vẫn giữ tư thế dọn vật tư, rương gỗ vừa cầm trên tay lại biến mất ngay trước mắt.
Ánh mắt lạnh như băng của anh quét về phía Tùy Thất.
"Trùng hợp quá, lại gặp nhau rồi." Tùy Thất mỉm cười chào hỏi xong, liền giả vờ nghi hoặc hỏi: "Sao thế nhỉ, vật tư vừa rồi sao lại biến mất đột ngột vậy?"
Cô nhớ Thẩm Úc từng nói, bốn người của Liên Quyết đều là người của học viện võ thuật, vũ lực rất cao.
Dù cô có chùy gai trong tay, cũng không tự tin có thể đ.á.n.h lại anh.
Việc bị quan phương đ.á.n.h dấu đã tiết lộ sự thật cô sở hữu thẻ bài hiếm, nếu lại để lộ kho tùy thân, cô sợ mạng nhỏ của mình khó giữ.
Ánh mắt như có thực chất của Liên Quyết đè nặng lên người cô, Tùy Thất nắm c.h.ặ.t chùy gai, quay đầu bỏ chạy.
Liên Quyết một tay chống lên rương vật tư nhảy lên, để lại một câu cho Bùi Dực phía sau: "Phát hiện người sở hữu thẻ bài không gian tùy thân 3S, tôi đuổi theo, các cậu tiếp tục thu vật tư."
"Cái gì, thẻ bài 3S!?" Bùi Dực vẫn còn đang kinh ngạc, Liên Quyết đã đuổi theo như một cơn gió.
Tùy Thất đang chạy trối c.h.ế.t cảm thấy mình chạy rất nhanh, nhưng chưa chạy được 100 mét đã bị Liên Quyết tóm lấy cổ áo từ phía sau.
C.h.ế.t tiệt!
Khoảng cách giữa hai người đột nhiên rút ngắn bằng không, lúc này Tùy Thất mới phát hiện, trên người Liên Quyết có một mùi hương thoang thoảng.
Giống như rừng linh sam bị băng tuyết bao phủ, có một sự tươi mát lạnh buốt.
Dễ ngửi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-33-dung-do-lien-quyet-bi-tom-gay-van-khong-quen-hoi-cua.html.]
Tùy Thất không nhịn được hít sâu hai hơi, cánh tay Liên Quyết đang ôm eo cô rõ ràng cứng đờ.
"Đừng có ngửi lung tung." Liên Quyết tăng thêm vài phần lực kìm kẹp, "Giao thẻ bài 3S của cô ra đây."
"Mơ đi." Tùy Thất không còn tâm trí nào thỏa mãn khứu giác của mình nữa, dùng hết sức bình sinh giãy giụa một hồi.
Tay Liên Quyết kẹp ở cổ và eo cô vẫn không hề lay chuyển.
Thôi vậy, khi con người bất lực, nên học cách tìm kiếm sự giúp đỡ.
Cô từ bỏ sự chống cự vô ích, hít một hơi thật sâu, gân cổ lên gọi đồng đội: "Muội Bảo, Thần ca, Thẩm ca, có người cướp của tôi!"
Vừa dứt lời, móc neo sắc bén đã lao thẳng về phía sau lưng Liên Quyết. Cánh tay anh đang siết eo Tùy Thất đột nhiên siết c.h.ặ.t, khiến cô kêu lên một tiếng đau đớn: "Mẹ kiếp!"
Liên Quyết nghiêng người né đòn tấn công từ phía sau, nhưng xẻng của Muội Bảo đã bổ thẳng vào chân trái anh, rìu của Thẩm Úc cũng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo c.h.é.m về phía cánh tay phải của anh.
Anh không thể không buông Tùy Thất ra, lùi bước né tránh đợt tấn công gọng kìm này.
Ý định ban đầu của ba người cũng không phải là tấn công, thấy Tùy Thất được cứu, họ vội kéo cô chạy ra ngoài.
Tả Thần còn tranh thủ nói một câu: "Lúc chúng tôi đến cứu cậu đã bỏ hết vật tư vào kho tùy thân rồi, cậu xem có thu vào được không."
Tùy Thất kiểm tra xong, gật đầu nói: "Thu được rồi."
Chạy được một đoạn, cô cho tay phải vào túi, quay đầu nhìn Liên Quyết đang đi về phía điểm vật tư, khóe môi cong lên cười.
Cô nhìn con đường dưới chân được ánh sáng từ bốn người chiếu rọi sáng trưng, bước chân chuyển hướng: "Chúng ta quá nổi bật, nhân lúc họ còn đang cướp vật tư, chúng ta phải chạy xa một chút."
"Nếu không đợi cướp xong vật tư, người bị vây công chính là chúng ta."
Tùy Thất nói xong cố ý nhìn về phía Thẩm Úc: "Chân nếu đau quá thì nhớ nói nhé."
"Đúng vậy," Tả Thần cười nhìn Thẩm Úc, "Thần ca ăn kẹo rồi cõng cậu."
Thẩm Úc đ.ấ.m cậu một cái: "Thôi đi, tôi chịu được."
Bốn người Đội Điên Trốn đón gió lạnh đêm đông chạy thẳng về phía nam, mãi đến 3 giờ rưỡi sáng mới ra khỏi thành Minh Phong, tìm một ngôi nhà tranh thấp bé bỏ hoang để nghỉ chân.
Vừa đẩy cửa vào, bốn người mệt lử không thèm để ý đến bụi bặm đầy đất, nằm vật ra đất không còn chút hình tượng, thở hổn hển.
--------------------------------------------------