Buổi tối, Tùy Thất ở sân thượng nướng BBQ hốc thịt nướng, bạn ăn đối diện nàng là Ivan, đang ôm bình dịch năng lượng màu lam, dùng ống hút uống thật sự là hăng say.
“……” Tùy Thất tò mò hỏi: “Ivan, dịch năng lượng vị gì thế, ngon không?”
Nó nghiêng người đi, móng vuốt máy móc tròn vo che kín dịch năng lượng: “Ivan không bao giờ chia sẻ đồ ăn với nhân loại.”
Được rồi, còn rất hộ thực.
Một người ăn đại tiệc thịt nướng có chút vô vị, Tùy Thất quyết định làm một buổi mukbang cho các đồng đội thân yêu.
Nàng ấn vào nhóm nhỏ bốn người, khởi xướng cuộc gọi nhóm.
“Tùy tỷ.” Thẩm Úc bắt máy đầu tiên, thân hình mặc áo bóng chày màu đen chiếu ra ở đối diện Tùy Thất.
Phía sau hắn là giá kim loại trưng bày các kiểu chân giả.
“Ăn thịt à?”
“Chọn chân à?”
Hai người đồng thanh hỏi.
Tùy Thất nhét một miếng thịt nướng to vào miệng: “Đúng vậy, ăn mảnh thế này làm tôi thấy vô vị quá.”
Nàng quét mắt nhìn chân giả phía sau Thẩm Úc: “Cái chân giả màu bạc ở góc trên bên trái phía sau cậu trông cũng khá đẹp đấy.”
Thẩm Úc quay đầu lại nhìn thoáng qua, nói: “Chân giả nano tự phục hồi mẫu mới nhất, 7999 vạn tinh tế tệ.”
Tùy Thất miếng thịt trong miệng đều bị dọa rơi: “Hít, đắt thế?”
“Ừ.” Thẩm Úc giơ tay triển lãm cái chân giả hợp kim màu trắng mình chọn trúng, “Đây là chân giả nano mẫu cũ hai năm trước, chỉ cần 999 vạn tinh tế tệ.”
Tùy Thất còn chưa kịp đáp lời, giọng Tả Thần đột nhiên xông ra: “Mẫu cũ có tính giá trị cao hơn (ngon bổ rẻ), chốt nó đi.”
Hắn dựa lưng vào ghế, tay phải linh hoạt xoay một cây b.út đen.
“Thần ca,” Tùy Thất uống ngụm đồ uống, “Viết cái gì đấy?”
“Trước khi vào game tẩn một thằng rác rưởi bắt nạt nữ sinh.” Tả Thần có chút bực bội nhíu mày, “Chủ nhiệm khoa nhốt tôi trong văn phòng, bắt tôi viết bổ sung 3000 chữ kiểm điểm, viết không xong không thả tôi đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-73-hoc-thit-nuong-viet-ban-kiem-diem-cho-ta-than.html.]
Cây b.út trong tay hắn xoay càng nhanh: “Ngồi cả buổi chiều nay, mới rặn ra được 50 chữ.”
“Viết bản kiểm điểm?” Tùy Thất nuốt miếng thịt nướng trong miệng xuống, “Cái này tôi thạo nghề lắm à nha.”
Hồi học cấp ba, vì kiếm chút sinh hoạt phí, nàng chuyên môn viết hộ bài tập và bản kiểm điểm cho bạn học, năng lực nghiệp vụ siêu cường, được khen ngợi rộng rãi.
Tả Thần nháy mắt ngồi thẳng dậy, chắp tay trước n.g.ự.c: “Tùy tỷ, cầu gánh.”
“Không thành vấn đề.” Tùy Thất làm dấu OK: “Lát nữa hai ta nhắn riêng, một giây giải quyết cho anh.”
“Đã chi trả 999 vạn tinh tế tệ, số dư tài khoản 1 vạn tinh tế tệ.”
Từ video thực tế ảo của Thẩm Úc truyền ra tiếng trừ tiền, làm cả ba người đều trầm mặc.
Cảm giác một đêm bạo nghèo, thật là làm người ta tan nát cõi lòng.
“Không tồi, còn có một vạn.” Tả Thần khẽ cười nói: “Tôi trả nợ xong, số dư còn lại hai ngàn, miễn cưỡng có thể sống đến khi trận trò chơi tiếp theo bắt đầu.”
Tùy Thất nhếch khóe miệng cười khổ một tiếng, triển lãm số dư tài khoản 0.01 của mình cho hai vị đồng đội.
“Ha.” Tả Thần thành công bị cái nghèo của chính mình và đồng đội chọc cười: “Quá t.h.ả.m đi, Tùy tỷ.”
Tùy Thất lấy tấm thẻ màu lam từ vỏ trứng Ivan ra lắc lắc: “Toàn dựa vào tấm thẻ mua sắm này để giữ mạng đấy.”
“Bất quá,” nàng nâng ly đồ uống trong tầm tay lên, “Chúc mừng tôi và Thần ca vô nợ một thân nhẹ, chúc mừng Thẩm ca đã đổi chân mới.”
“Tôi cạn!” Tùy Thất nói xong liền uống cạn ly đồ uống.
Tả Thần vỗ tay: “Nói hay lắm!”
Ánh mắt Thẩm Úc ôn hòa, hắn tay chân nhẹ nhàng bế cái chân giả giá cao lên: “Muội Bảo đâu, sao còn chưa online?”
Tùy Thất trả lời: “Em ấy buổi tối có việc, phỏng chừng còn chưa xong việc.”
“Việc gì?” Tả Thần hỏi.
Tùy Thất lời ít mà ý nhiều: “Lấy tiền làm việc, lấy bạo chế bạo.”
--------------------------------------------------