Cô biết hiện tại không phải lúc kén chọn, liền hơi hé miệng, nhận lấy viên kẹo từ đầu ngón tay Liên Quyết.
Sau khi ngậm vào miệng, mùi thối còn rõ ràng hơn lúc ngửi, vị hoa nhài nhạt nhẽo đến mức có thể bỏ qua.
Cô cảm giác mình không phải đang ăn một viên kẹo, mà là một cục phân gà dính m.á.u.
Mùi vị quỷ dị đến cực điểm đấu đá lung tung trong miệng cô, lôi hết cảm giác buồn nôn mà cô vừa áp xuống ra ngoài.
Muốn lấy chai xịt thơm miệng từ kho tùy thân, nhưng ngay cả sức giơ tay cũng không có.
Mùi linh sam trên da Liên Quyết hơi nhạt, hoàn toàn không áp nổi mùi thối trong miệng cô.
Cô cố nén buồn nôn, c.ắ.n vỡ viên kẹo trong miệng.
Đù!
Phân gà nổ tung trong miệng.
Cô nuốt chửng mảnh kẹo vỡ xuống bụng.
Đau dạ dày, ch.óng mặt, buồn nôn, đồng thời còn phải chịu đựng sự tấn công của mùi thối.
Quá đáng, thật sự là quá đáng.
Không thể cho cô ăn chút đồ ăn bình thường được sao?
Tùy Thất khó chịu đến muốn khóc, vành mắt đều phiếm đỏ.
Nhưng đúng lúc này, bàn tay ấm áp của Liên Quyết cách mu bàn tay cô, phủ lên dạ dày cô, dùng lực đạo vừa phải xoa ấn.
Hắn ghé vào tai cô thấp giọng hỏi: “Kẹo khó ăn lắm à?”
Cô ngẩng đầu khỏi cổ Liên Quyết, chớp chớp mắt, đè nén hơi nước sắp trào ra.
“Rất khó ăn, vị phân gà dính m.á.u.” Tùy Thất trả lời thật sự thành thật.
Động tác xoa ấn trên tay Liên Quyết dừng lại: “Sao không dùng xịt thơm miệng?”
Cô yếu ớt dựa vào vai Liên Quyết: “Không có sức lấy.”
Liên Quyết trầm mặc vài giây, hỏi: “Muốn uống nước không?”
Tùy Thất gật đầu: “Có.”
Liên Quyết lấy nước từ tủ lạnh trữ vật ra, vặn nắp bình, kề miệng bình vào môi Tùy Thất, hơi nghiêng thân bình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-607-keo-hoa-nhai-vi-phan-ga-va-mau-cua-lien-quyet.html.]
Tùy Thất há miệng, uống một hơi hết nửa bình mới dừng.
Liên Quyết cất bình nước, thuận tay lau đi vệt nước bên khóe miệng cô, ánh mắt dừng lại trên mặt cô rồi ngưng đọng.
Da Tùy Thất trắng, phàm là có thêm chút màu sắc khác liền rất rõ ràng.
Cô vừa rồi tuy rằng đã nén lệ ý xuống, nhưng khóe mắt và ch.óp mũi vẫn còn vương chút hồng chưa tan.
Liên Quyết đột nhiên sinh ra vài phần luống cuống, hắn dùng đầu ngón tay vuốt ve thật nhẹ hai cái ở khóe mắt Tùy Thất: “Khóc à?”
Tùy Thất chớp mắt, cười nói: “Muốn khóc nhưng mà không khóc.”
“Vì sao muốn khóc?”
“Không muốn ăn đồ ăn dở tệ.”
Đầu ngón tay Liên Quyết lưu luyến hồi lâu bên mắt Tùy Thất, xoa tan vệt hồng nơi khóe mắt cô mới dời đi.
Hắn lấy từ tủ lạnh trữ vật ra một con d.a.o nhỏ, cắt qua ngón tay mình.
Đưa đầu ngón tay đang rỉ m.á.u đến bên môi Tùy Thất, nhìn vào mắt cô nói: “Muốn nếm thử m.á.u của tôi không?”
Ánh mắt Tùy Thất dừng lại trên đầu ngón tay nhiễm m.á.u của Liên Quyết, không dời ra được nửa phần.
Thơm quá.
Sao lại có thể thơm như vậy.
Là một loại mùi hương cô chưa từng ngửi qua, hoàn toàn không cách nào hình dung.
Nhưng khoảnh khắc ngửi thấy mùi hương kia, linh hồn cô tựa hồ đều phát ra chấn động.
Toàn bộ tâm trí cô đều bị mùi hương m.á.u của Liên Quyết cướp lấy, không hề nhận ra hai chiếc răng nanh thon dài đang từ giữa đôi môi đỏ mọng chậm rãi dò ra.
Chỉ có Liên Quyết ở rất gần cô mới chứng kiến toàn bộ quá trình răng nanh mọc ra.
Trong mắt Liên Quyết trồi lên ý cười rõ ràng, đưa ngón tay lại gần hơn chút nữa.
Hai tròng mắt Tùy Thất trở nên dị thường huyết hồng, đôi môi không chịu khống chế mà ghé sát ngón tay Liên Quyết.
Giọt m.á.u đỏ tươi theo lòng bàn tay Liên Quyết lăn xuống.
Cằm Tùy Thất khẽ nâng, thè lưỡi, l.i.ế.m giọt m.á.u kia vào trong miệng.
--------------------------------------------------