Trong mắt Lâm Hành Xuyên và Lâm Hành Tuyết cũng tràn đầy nôn nóng và chờ mong.
Trong biển còn có hai mạng người chờ cô đi cứu, cô không thể lùi bước.
Cô nhắm hai mắt, làm công tác tư tưởng cho chính mình.
Tùy Thất, mày hiện tại không phải một người, là con cá!
Nước không thể làm c.h.ế.t đuối một con cá!
Mày là con cá dũng cảm!
Mày là con cá kiên cường!
Nhảy!
Hai chân vừa mới rời mặt đất một centimet, Liên Quyết phía sau đột nhiên phán một câu: “Cô sợ nước.”
Ngữ khí vô cùng khẳng định.
…………
Tùy Thất xì hơi sạch sẽ, bất đắc dĩ quay đầu: “Sao anh nhìn ra được?”
Anh nhìn Tùy Thất chậm rãi chớp mắt: “Dùng mắt nhìn ra.”
Tốt lắm, hoàn toàn không thể phản bác.
Liên Quyết xắn ống tay áo lên hai nấc, lộ ra một đoạn cổ tay trắng lạnh.
Anh tùy ý khều nhẹ vào vùng da bên trong cổ tay, phảng phất như đang gảy một sợi tơ vô hình.
Ngay sau đó hai ngón tay khép lại nhẹ nhàng kéo, một sợi tơ mảnh màu xanh thủy lam chậm rãi được rút ra.
Một đầu ở trong tay anh, đầu kia vẫn chôn trong làn da nơi cổ tay anh.
“Hít.” Đội Điên Trốn đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh.
“Đây là cái gì?” Tùy Thất nhìn đến nhíu mày, “Cứ thế rút trực tiếp ra, không đau sao?”
“Không sao.”
Anh đưa sợi tơ màu thủy lam cho cô: “Buộc cái này vào cổ tay cô đi.”
???
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-197-to-cong-sinh-ket-noi-tuy-that-hoa-nhan-ngu.html.]
Tùy Thất có chút không hiểu: “Tại sao?”
Hướng dị hóa của Liên Quyết là mèo tai trắng đuôi bạc.
Anh kiên nhẫn giải thích: “Đây là tơ cộng sinh của mèo tai trắng đuôi bạc, cực kỳ dẻo dai, có tính đàn hồi rất mạnh, có thể kéo dài đến trăm mét.”
“Buộc nó vào, nếu cô gặp nguy hiểm dưới nước, tôi có thể kéo cô lên bất cứ lúc nào.”
Tùy Thất lập tức giao hai tay ra: “Làm ơn buộc chắc chắn một chút, cảm ơn.”
Sợi tơ trong tay Liên Quyết tự động leo lên cổ tay trái của cô, uyển chuyển nhẹ nhàng quấn quanh.
Đầu sợi tơ phân ra vài nhánh kinh lạc nhỏ xíu, men theo vân da, chìm vào trong da thịt cô.
Giống như bị dòng nước mát lạnh mềm mại lướt qua.
Muội Bảo sờ sờ cổ tay cô: “Tùy tỷ, đau không?”
Tùy Thất thành thật báo: “Không có bất kỳ khó chịu nào.”
Liên Quyết lại lấy ra cái đèn lặn loại nhỏ, đeo vào cổ tay phải cô: “Dưới nước ánh sáng yếu, dùng cái này chiếu sáng.”
Tùy Thất mang lòng biết ơn nhận lấy: “Cảm ơn.”
An toàn tính mạng được đảm bảo, cô cũng có thêm vài phần dũng khí xuống nước.
Tùy Thất tháo mặt nạ hô hấp, cởi áo khoác và giày tất, thu chúng vào kho hàng tùy thân.
Cô đi lại ra mép bờ biển, không cho mình thời gian do dự nữa, trực tiếp nhảy xuống.
Khoảnh khắc xuống nước, dị hóa U Huỳnh T.ử Giao hiện hình.
Đôi chân thon dài trong khoảnh khắc hóa thành đuôi cá màu tím dẻo dai, vảy màu tím nhạt thanh thoát như khói bắt đầu mọc từ eo xuống dưới.
Màu sắc vảy đậm dần theo đường cong lưu loát, ngưng tụ thành một màu tím thẫm rực rỡ lung linh ở phần đuôi, nổi lên vầng sáng sâu thẳm.
Vây đuôi màu tím khói mỏng manh như đóa hoa nở rộ, uyển chuyển nhẹ nhàng lay động trong nước.
Vảy màu tím đậm nhạt không đồng nhất phủ lên cánh tay và vai lưng cô, trên cổ mọc ra mang mỏng.
Hai bên má điểm xuyết những chiếc vảy nhỏ xíu màu tím nhạt, tăng thêm cho cô vài phần mỹ cảm yêu dị.
Mái tóc ngắn màu đen vốn có không ngừng dài ra trong quá trình biến hóa, hóa thành mái tóc xoăn dài màu đen như sóng biển, nhẹ nhàng phiêu đãng theo làn nước.
Vây đuôi màu tím khói phá vỡ mặt nước, mang theo một mảng bọt nước trong suốt, đuôi cá chậm rãi hạ xuống, gương mặt Tùy Thất trồi lên từ màn nước.
--------------------------------------------------