Mấy người nhanh ch.óng rửa sạch bát đũa, thu dọn vật tư rơi vãi trên mặt đất, Tùy Thất thu hết vào kho hàng tùy thân.
Chiều 13:25, Tân Dặc và Trần Tự đến nơi, nhân viên đã đông đủ.
Lâm Hành Tuyết hóa thành hình rắn dẫn đường phía trước, tám người Đội Điên Trốn và Đội Săn Hoang đi theo phía sau, tốc độ cao nhất lên đường.
Rạng sáng 2:50, toàn viên tới cách Lâm gia 200 mét.
Thẩm Úc bay suốt chặng đường, không thấy nửa phần mệt mỏi.
Bốn người Đội Săn Hoang cũng còn ổn.
Ba người Tùy Thất, Tả Thần và Muội Bảo thì kiệt sức nằm vật ra đất, mỗi người uống một ống t.h.u.ố.c thư giãn mới hồi phục lại được.
Tùy Thất nhìn sắc trời: “Trăng đen gió lớn, rất thích hợp đ.á.n.h lén.”
Cô tìm trong kho hàng tùy thân hai bình xịt che giấu mùi, xịt lên người mọi người, đề phòng mùi cơ thể bị người chơi đã dị hóa ngửi thấy làm lộ tung tích.
“Hành Tuyết, khiên phòng hộ sẽ không chặn chúng tôi ở bên ngoài chứ?” Tùy Thất xác nhận lại.
Lâm Hành Tuyết khẳng định: “Sẽ không.”
Đội cường công và đội đ.á.n.h lén cứ thế binh chia làm hai đường.
Năm người đội cường công quang minh chính đại tấn công về phía cửa chính.
Bốn người đội đ.á.n.h lén lén lút chạy về phía nhà kho cạnh cửa sau.
“Cửa sau có người chơi canh gác, cửa sổ nhà kho nhỏ mở, có thể chui vào.” Lâm Hành Tuyết nói.
Cửa sổ không lớn, Tùy Thất, Muội Bảo và Lâm Hành Tuyết thuận lợi chui qua, Tả Thần co vai lại, bị ba người hợp lực kéo vào.
Bốn người tay chân nhẹ nhàng ra khỏi nhà kho, Lâm Hành Tuyết dẫn đường nấp vào một góc hành lang.
Đây là con đường bắt buộc phải đi qua từ tầng một ra cửa chính.
Tùy Thất lấy từ kho hàng tùy thân ra ba cái rương gỗ vật tư rỗng, chồng lên nhau, rồi đặt một đống lớn vật tư ở khoảng đất trống phía trước.
Đồ ăn, nước uống, t.h.u.ố.c men, t.h.u.ố.c tiêm cái gì cần có đều có.
Không có người chơi nào có thể từ chối sự cám dỗ của vật tư.
Tùy Thất vốn định dùng tiền làm mồi nhử, nhưng quần chúng tinh tế thế kỷ 31 đã không còn dùng tiền mặt, đành bỏ qua.
Lâm Hành Tuyết hóa thành hình thú, bò lên xà nhà, hoàn toàn ẩn nấp trong bóng đêm.
Tả Thần mai phục ở góc tối bên trái, Tùy Thất và Muội Bảo nấp ở góc tối bên phải.
Sau khi ẩn nấp xong, Tùy Thất gửi tin nhắn cho Thẩm Úc: “Chuẩn bị xong rồi.”
Nhận được tin nhắn, Thẩm Úc một cước đá văng cánh cửa lớn hình vòm chạm khắc hoa, đội cường công chính thức phát động tấn công.
Đám dị hóa giả tu hú chiếm tổ chim sáo sôi nổi bừng tỉnh.
“Mẹ kiếp đứa nào tới tìm c.h.ế.t?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sinh-ton-tan-the-ta-dan-phe-doi-quet-sach-server/chuong-192-da-tap-lam-gia-thung-hang-rong-cau-ca.html.]
“Nửa đêm nửa hôm, thằng ngu nào kiếm chuyện đấy!”
“Ái chà, người cũng đông phết.”
“Xem ông đây xé xác chúng nó ra.”
Tám dị hóa giả ở tầng hai nhảy xuống cầu thang, lao thẳng ra cửa chính, mặt đối mặt khai chiến với đội cường công.
Thẩm Úc vung một nắm lông vũ ra, thành công b.ắ.n trúng hai dị hóa giả hình ch.ó và một dị hóa giả hình báo.
Ba người chơi bị trúng đòn cười nhạo ra tiếng.
“Chỉ xước tí da, đòn tấn công của mày mạnh ghê ha.”
“Trời ơi, lực sát thương bằng không, ha ha ha ha.”
“Đây chẳng phải là Thẩm Úc của Đội Điên Trốn sao, chỉ có chút bản lĩnh này thôi à?”
“Chơi lông chim cái gì, nếm thử nắm đ.ấ.m của báo gia đây!”
Chưa kịp đ.á.n.h tới Thẩm Úc, đã bị Liên Quyết tung một cú đá sắc bén đá bay ra ngoài.
Dị hóa giả hình báo không kiểm soát được mà bay ngược về sau, kéo ngã luôn hai dị hóa giả hình ch.ó phía sau.
Ba người ngã xuống đất xong thì không dậy nổi nữa.
Độc tố nhập thể, làn da bị lông vũ đ.â.m trúng nhanh ch.óng biến thành màu đen đau đớn, bọn họ run rẩy một lát rồi không còn động tĩnh.
Dị hóa giả hình sư t.ử nho nhã giơ tay lên, ngăn cản động tác muốn xông lên của các dị hóa giả khác.
Giọng hắn ấm áp: “Đội Săn Hoang và Đội Điên Trốn, ngưỡng mộ đại danh đã lâu.”
“Đều là người chơi, tôi và các vị không thù không oán, vì sao đêm khuya tập kích?”
Liên Quyết thong dong nhìn lại: “Không khéo, năm người nhà họ Lâm là bạn của chúng tôi.”
“Thì ra là thế.” Trên mặt dị hóa giả hình sư t.ử Ngụy Tu Văn treo nụ cười ôn hòa, “Trong chuyện này tất nhiên có hiểu lầm, chi bằng chúng ta ngồi xuống nói chuyện t.ử tế?”
Liên Quyết lạnh lùng nói: “Chúng tôi không đến để đàm phán, hoặc là đ.á.n.h, hoặc là cút.”
Nụ cười trên khóe miệng Ngụy Tu Văn tan biến: “Nếu đã vậy, thì chúng tôi cũng không khách khí nữa.”
Hắn vung tay lên: “Lên!”
Đội cường công lâm vào hỗn chiến kịch liệt, đội đ.á.n.h lén nấp ở góc tầng một cũng chờ được dị hóa giả đầu tiên.
Là một dị hóa giả hình gấu có thân hình cường tráng, tai tròn.
Hắn nghe thấy tiếng đ.á.n.h nhau liền lao ra khỏi phòng, chạy đến góc hành lang thì bị ba thùng vật tư ch.ói lọi kia thu hút tầm mắt.
Hắn hưng phấn đi về phía thùng vật tư: “Chỗ này thả vật tư từ bao giờ thế, phát tài rồi!”
Hắn bê một cái rương gỗ lên định về phòng: “Ủa? Sao nhẹ thế này.”
Lâm Hành Tuyết dùng đuôi móc vào xà nhà, treo ngược đột ngột xuất hiện trước mặt hắn, nhẹ bẫng nói: “Bởi vì bên trong là rỗng.”
--------------------------------------------------