Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Cảm Nắng

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chạng vạng, mặt trời dần khuất dạng sau dãy núi xanh, ánh mặt trời nghiêng về phía Tây hắt lên những hàng cây trên đồng quê tạo thành những cái bóng trên mặt đất.

Ngày hè dài dằng dặc, cho đến khi mặt trời hoàn toàn khuất bóng, bầu trời vẫn chưa tối hẳn, ánh hoàng hôn ấm áp cùng những đám mây đỏ như lửa phủ kín chân trời.

Tân Nguyệt nhấc mũ lưỡi trai lên, ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh chiều tà phản chiếu nơi đáy mắt cô, tạo nên một lớp ánh sáng mờ ảo.

Đôi mắt cô trời sinh đã rất đẹp, lúc này lại càng thêm rực rỡ.

“Rầm rầm rầm ——”

Tiếng động cơ của chiếc mô tô cũ từ phía sau truyền đến.

Tân Nguyệt thu lại ánh nhìn, thuận tay đè thấp vành mũ, chỉ để lộ chiếc cằm thanh tú.

Tiếng động cơ mô tô càng lúc càng gần, người lái xe là một người đàn ông chừng năm mươi tuổi, trông rất xấu xí.

Người đàn ông giảm tốc độ, sau khi xác nhận cô gái trước mặt đang đội mũ lưỡi trai và đeo giỏ đan trên lưng là ai, ông ta nhướng một bên mày, miệng lập tức “ái chà” một tiếng: "Đây không phải là đại minh tinh của chúng ta sao? Đại minh tinh mà còn phải đi cắt cỏ cho lợn ăn à."

Tân Nguyệt không để ý đến ông ta, tiếp tục đi về phía trước.

Lão Quang Côn thấy Tân Nguyệt coi mình như không khí, âm thầm “hừ” một tiếng, sau đó giọng lại the thé gọi: "Ôi chao ôi, phong thái của đại minh tinh ghê gớm thật đấy."

Ông ta vặn ga chạy vượt qua Tân Nguyệt, đi rồi còn không quên quăng lại một câu: "Cái loại gì đây, tưởng mình là đại minh tinh thật à?"

Bị người ta chế giễu như vậy, Tân Nguyệt không có biểu cảm gì.

Từ trước đến giờ trong làng chưa bao giờ thiếu những lời đàm tiếu về cô, cô cũng đã quen rồi, chỉ là gần đây có một chuyện lại đẩy cô lên đầu ngọn gió, khiến cô phải đội mũ để che mặt khi ra ngoài.

Chuyện xảy ra sau kỳ thi đại học.

Ngày hôm đó, khắp nơi trong trường đều là học sinh lớp 12 đang chụp ảnh tốt nghiệp, cũng có người quay video.

Một cô gái chụp lén người mình thích thầm rồi đăng lên mạng, kèm theo chú thích "Thanh xuân của tôi", đoạn video bỗng chốc có hàng trăm nghìn lượt thích chỉ sau một đêm, tuy nhiên video nổi tiếng không phải vì nhân vật chính trong đó, mà vì Tân Nguyệt, người vô tình lọt vào khung hình và chỉ xuất hiện có đúng ba giây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/cam-nang/chuong-1.html.]

Mọi sự chú ý trong phần bình luận đều dồn vào Tân Nguyệt:

“Đệt! Cô gái đi ngang qua ở khúc giữa video xinh đẹp thật đấy!”

“Cô gái đó mới là thanh xuân của nhiều người.”

“Chỉ ba giây thôi đấy, tôi muốn biết đây là trường nào, học kỳ sau tôi sẽ chuyển trường!”

“Đỉnh của chóp, nữ chính lạnh lùng trong tiểu thuyết đã có hình mẫu rồi.”

Mấy ngày sau, lượt xem video không ngừng tăng lên, số lượt thích vượt qua con số mười triệu một cách thần kỳ.

Thậm chí trong phần bình luận của các nữ thần tượng mạng khác cũng có không ít người viết: "Tôi vẫn không thể quên được cô gái chỉ xuất hiện ba giây dưới cầu vượt."

Thấy video này nổi tiếng, các tài khoản tiếp thị trên nền tảng khác cũng đua nhau đăng lại để tận dụng sức nóng.

Cùng với sự nổi tiếng của video, mỗi ngày có rất nhiều người từ công ty giải trí và cả những kẻ lưu manh chơi bời lêu lổng từ các thị trấn lân cận chạy tới tìm cô, đây cũng là lý do vì sao những người hay buôn chuyện nói xấu gọi cô là đại minh tinh.

Mọi người trong làng đều nghĩ cô sẽ rời làng để trở thành thần tượng mạng hay minh tinh gì đó, mặc dù Tân Nguyệt đã viết trên cửa rằng "Không ký hợp đồng với công ty, xin đừng làm phiền", nhưng những người đó hễ thấy cô là gọi “đại minh tinh”.

Tân Nguyệt không có ý định ký hợp đồng với bất kỳ công ty giải trí nào, sau khi từ chối, số lượng người từ các công ty giải trí đến trước cửa nhà cô đã giảm đi, chỉ là mỗi ngày vẫn có một đám côn đồ chạy tới gây rối trước cửa nhà cô, khiến hôm nay cô phải leo cửa sổ để ra ngoài.

May mắn thay, ngôi làng của bọn họ nằm trên núi, cách các làng và thị trấn khác rất xa, nơi hang cùng ngõ hẹp này chỉ có một số ít người trẻ dùng điện thoại, nếu không có khi đến cả cửa sổ cô cũng không leo ra nổi.

Khi leo cửa sổ ra ngoài, cô mang theo một cái giỏ trống không, bây giờ giỏ đầy cỏ cho lợn ăn, tất nhiên không thể leo cửa sổ nữa, chỉ có thể đi cửa chính.

Cô nghĩ vào giờ này có lẽ đám côn đồ đó đã đi rồi, làng Hoàng Nhai cách thị trấn gần nhất phải mất hai tiếng đi xe, trừ khi đám đó không cần ăn cơm.

Thế mà, có những người thật sự không cần ăn cơm, vẫn ngồi chờ trước cửa nhà cô.

Thấy Tân Nguyệt xuất hiện, mấy tên côn đồ đang ủ rũ dựa vào tường lập tức tươi tỉnh trở lại.

Kẻ cầm đầu là một gã gầy nhom nhuộm tóc vàng, hắn ta phủi tay đứng dậy, hất cằm về phía cô, nói với giọng điệu lấc cấc: "Tôi nói này cô em xinh đẹp, gặp được em một lần khó thật đấy."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Cảm Nắng
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...